Tống Đàn Ký Sự - Chương 69: Tâm Tư Nhỏ Của Bí Thư Vương

Cập nhật lúc: 28/01/2026 10:01

Bí thư Vương dựa vào sức mình mà kéo theo sức mua của cả khu tập thể cơ quan, chuyện này quả thật nằm ngoài dự liệu của anh ta.

Nhưng cũng chẳng thể trách anh ta được. Đầu tiên là bác đầu bếp tìm đến xin phương thức liên lạc, tiếp đó lại có người đi dò hỏi xem rốt cuộc lãnh đạo đặt mua rau nhà nào.

Thử nghĩ mà xem, trong một tập thể như vậy, nếu anh ta cứ giấu giếm khư khư thì chẳng phải là quá tách biệt, không hòa đồng sao? Cuối cùng, bí thư Vương đành phải công khai WeChat của Tống Đàn.

Mà đồng nghiệp trong cơ quan thì sao? Người chưa được ăn thì thèm thuồng, người ăn rồi lại nhớ mãi không quên. Nhưng bất kể đã được nếm qua hay chưa, mọi người đều có chung một tâm thái: Lãnh đạo đã mua rồi, mình cũng hùa theo mua một ít thì có gì quá đáng đâu? Biết đâu còn có thể ghi điểm, tăng thêm chút thiện cảm trong mắt cấp trên. Cho dù thiện cảm chẳng để làm gì, thì ít nhất bản thân cũng chẳng chịu thiệt thòi đi đâu được.

Thế là, đơn hàng cứ nổ dồn dập chính là vì lẽ đó.

Ngặt nỗi khu tập thể quản lý vô cùng nghiêm ngặt, nhân viên chuyển phát bên ngoài không thể vào tận nơi, mọi người đành phải điền địa chỉ nhà riêng. Nếu không, đợt đơn hàng này của Tống Đàn đã gom hết về một mối rồi. Cô chỉ cần thuê một chiếc xe tải là có thể giao hết trong ngày, chi phí tính ra có khi còn rẻ hơn gửi chuyển phát nhanh nhiều!

Kết quả là rau cỏ còn chưa giao xong, bà chủ tiệm đã xoay sang bán loại trà với giá trên trời: một vạn tệ một cân!

Ninh Thành thực sự không có đặc sản gì nổi danh, loại trà này so với những danh trà cấp quốc gia thì còn kém xa. Chỉ thế này mà cũng dám hét giá cao như vậy sao?

Mọi người đều đang nán lại quan sát, nhưng trong lòng bí thư Vương lại khẽ động, anh ta sực nhớ tới những lời lãnh đạo từng căn dặn về việc phát triển kinh tế nông thôn. Cuối cùng, anh ta c.ắ.n răng hạ quyết tâm: Mua!

Chỉ dựa vào hương vị của đám rau dại kia, cộng thêm thái độ cứng rắn của bà chủ, bí thư Vương biết chắc đối phương tuyệt đối không nói khoác về chất lượng!

Anh ta vốn được lãnh đạo một tay đề bạt, tuổi còn trẻ mà đã có chung sở thích thưởng trà với cấp trên. Nghĩ đến hương vị của rau t.ử vân anh rồi tưởng tượng thêm một chút về mùi trà, khoản tiền năm ngàn tệ chuyển đi cũng không còn thấy xót ruột như lúc đầu nữa.

Ồ không đúng, còn phải trả thêm hai mươi tệ phí chuyển phát nhanh. Cái bà chủ keo kiệt này, đơn hàng năm ngàn tệ rồi mà một đồng phí vận chuyển cũng không chịu miễn phí sao?!

...

Sáng sớm hôm sau, Trương Yến Bình còn đang mơ màng ngái ngủ thì đã bị lôi dậy, sau đó bị kéo thẳng ra ruộng. Anh ta tê dại bắt đầu hái cỏ... không đúng, là hái rau t.ử vân anh trong trạng thái đầu óc trống rỗng.

Hôm qua chỉ nói là không có việc nặng, chứ đâu có nói trời mới tờ mờ sáng đã phải lội sương xuống ruộng thế này!

Nhưng nhìn Tống Đàn và Kiều Kiều đều đang cắm cúi xách giỏ hái không ngừng, anh ta đã dậy rồi, ủng cao su cũng xỏ vào rồi, còn có thể làm gì được nữa? Đành thở dài một hơi, chính thức bắt đầu ngày đầu tiên của kiếp làm công dài hạn.

Buổi sớm mai trong rừng núi tĩnh mịch mà mờ ảo, làn sương nhạt lượn lờ quanh nếp nhà, sau vườn và ruộng đồng, nhìn từ xa mang một vẻ đẹp thoát tục.

Không khí phảng phất mùi thanh ngọt mát lành, gió nhẹ thổi qua. Ở mảnh ruộng đầu tiên sát bìa rừng trúc, rau t.ử vân anh đã đua nhau nở hoa tím hồng, từng cụm hoa tụ lại trông như những đóa sen nhỏ, vừa độc đáo lại vừa khiến lòng người rung động.

Thế nhưng, Trương Yến Bình hoàn toàn không cảm nhận được vẻ đẹp ấy. Anh ta chỉ thấy cúi người hái mãi khiến lưng đau eo mỏi nhừ! Càng bực hơn là, hì hục làm lụng rõ lâu, nhìn lại giỏ của mình vẫn chưa đầy quá nửa!

Giỏ của Kiều Kiều thì đã đầy ắp từ lâu, lúc này cậu còn vui vẻ chạy tới bên cạnh: “Anh họ, để em giúp anh một tay nhé.”

Dù da mặt Trương Yến Bình có dày đến đâu, lúc này cũng thấy hơi thẹn. Chưa kể Kiều Kiều còn hạ thấp giọng, thì thầm bảo: “Anh họ, lát nữa cửa hàng tạp hóa mở cửa, em sẽ đi mua kẹo cao su cho anh. Em có tiền mà. Anh làm việc không tốt cũng đừng buồn nhé.”

Trương Yến Bình im lặng. Chỉ cần da mặt anh ta mỏng hơn một chút thôi, e là lúc này đã đỏ lựng như tôm luộc rồi.

Đúng lúc đó, Tống Đàn lên tiếng hỏi: “Kiều Kiều, ba con ch.ó nhỏ của em đã nghĩ ra tên chưa?”

Kiều Kiều lắc đầu: “Chưa ạ, khó nghĩ quá. Chị, chị có biết đặt tên không?”

“Chị cũng chịu thôi.” Tống Đàn dịu giọng dỗ dành. “Nhưng ch.ó con còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Chị định đi tìm cho chúng mấy vị 'phụ huynh' hiểu chuyện hơn đây.”

“Hôm nay em ở nhà chơi với ch.ó con nhé? Chị và anh ra ngoài tìm giúp cho.”

“Hả?” Kiều Kiều mờ mịt chớp mắt: “Em không được đi cùng sao?”

“Không được đâu.”

Kiều Kiều rất ngoan, nhưng việc ngồi xe đi đi về về mấy tiếng đồng hồ không phải là trải nghiệm dễ chịu gì với cậu, lần này tốt nhất vẫn nên để cậu ở nhà.

“Nhưng em ở nhà cũng có nhiệm vụ đấy. Hôm nay phải theo mẹ đi hái trà, hoặc là cùng bố chăm sóc gà vịt. Làm xong việc mới được phát lương.”

Có lẽ vì sức hấp dẫn của việc "có lương" quá lớn, hoặc vì hái trà và chăm gà vịt đều là những việc thú vị, Kiều Kiều chỉ do dự một lát rồi nhanh ch.óng gật đầu đồng ý.

Đợi khi mặt trời lên cao, mọi người mang giỏ về phân loại, Tống Đàn lại gọi lớn: “Bố, t.ử vân anh trong ruộng nở hoa rồi. Lát nữa nếu thấy thùng ong trống không thì bố đừng lo, cứ ra ruộng mà xem là được.”

Tống Tam Thành đang cho heo ăn ở sườn núi sau, giọng nói của ông lẫn trong tiếng heo con kêu hừ hừ, nghe không rõ lắm.

“Thế còn Đại Hùng của em thì sao?” Kiều Kiều nghe nhắc đến ong mật, lập tức mong chờ chạy lại gần.

Tống Đàn suy nghĩ một chút, rồi lên chỗ cao trong lán chứa đồ lấy một chiếc hộp xuống: “Vậy giao cho em một nhiệm vụ quan trọng đây. Đợi sương tan hết thì mang cái hộp này ra mảnh ruộng đang nở hoa nhé.”

“Đại Hùng của em dạo này ăn uống béo mầm, cánh lại lâu ngày không vận động nên chắc bay không nổi đâu. Kiều Kiều làm 'người vận chuyển' vất vả một chút, để nó ở ngoài đó ăn đủ phấn hoa và mật hoa về nuôi con, rồi hẵng mang nó về.”

Suốt thời gian qua, nhờ có nước đường trộn linh khí, đám nhộng ong nghệ trong tổ cũng sắp đến ngày lột xác. Ong nghệ ăn rất khỏe, lúc này phấn hoa và mật hoa là thứ không thể thiếu, nhất định phải cho chúng ăn thật no.

Trương Yến Bình tò mò tiến lại gần, bất ngờ nhìn thấy trong hộp một cục lông xù tròn vo béo múp, lập tức giật mình: “Cái gì thế này? Sao mà béo dữ vậy?”

Con ong nghệ đang ôm lấy tổ sáp, không ngừng rung cánh để giữ nhiệt ấp trứng, lúc này phát ra một tiếng vo ve trầm đục như thể đang phản đối chữ "béo" kia. Nhưng quả thật nó rất béo. Thân hình tròn ủng đầy lông lá bị đôi cánh nhỏ xíu kéo lên, chỉ bay được chưa đầy hai phân đã "bụp" một tiếng rơi xuống lại.

Trương Yến Bình không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

...

Trên đường đi, Tống Đàn kiểm tra lại tài khoản của mình. Khoản tiền vốn sáu vạn tệ ban đầu đã tiêu sạch từ lâu. Tiền của bố mẹ tuy đã dùng một phần, nhưng trong thẻ của họ vẫn còn hơn hai vạn tệ. Khoản này cô không định động vào, đó là tiền mồ hôi nước mắt bố mẹ tích cóp bấy lâu nay.

Trong tài khoản của cô hiện có hai vạn tệ tiền bán rau t.ử vân anh thời gian gần đây, cộng thêm sáu ngàn tệ tiền trà hôm qua. Cô cũng không định chọn giống ch.ó gì quá đặc biệt, ch.ó ta bản địa là được rồi. Như vậy sau khi mua Kim Anh Tử, số tiền hai vạn này vẫn còn dư dả.

Tính toán xong xuôi, cô lấy ra mấy tờ giấy trắng, cân nửa cân và một lạng trà, gói ghém cẩn thận từng lớp rồi cho vào túi zip. Chứng kiến cảnh này, mí mắt Trương Yến Bình cứ giật liên hồi:

“Em tốt xấu gì cũng phải đầu tư cái bao bì cho ra hồn chút chứ!”

Người ta bỏ ra số tiền lớn mua, nhìn cái gói cũng phải thấy yên tâm hơn một chút. Tống Đàn không phải không hiểu đạo lý đó, chỉ là nếu lần đầu đã dùng bao bì xịn, sau này lỡ có lần nào không kịp chuẩn bị, khách hàng lại nảy sinh tâm lý soi mói. Đã vậy, trong bối cảnh chất lượng sản phẩm đã đủ "cứng", bớt được việc gì thì cô cứ bớt.

Nhìn thấy Kiều Kiều và Ô Lan đã dọn rau xong, cô vội gọi: “Anh Yến Bình, bốc giỏ lên xe thôi!”

Đã dấn thân đến đây rồi, nếu không dốc sức đi trên con đường phát triển kinh tế nông thôn thì đúng là không nói nổi nữa!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.