Tổng Giám Đốc Nghe Được Tiếng Lòng Của Cô Vợ Câm - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/07/2026 08:02
1
Buổi tối, Bùi Tịch trở về.
Tôi đi đến cửa đón anh, mỉm cười dùng ngôn ngữ ký hiệu: [Chào mừng anh về nhà, chồng yêu.]
Bùi Tịch nhìn cũng không thèm nhìn tôi, cứ thế đi thẳng qua như thể tôi không hề tồn tại.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, thầm mắng trong lòng: [Mù à? Không thấy bà ngươi đứng đây sao?]
Thân hình Bùi Tịch bỗng khựng lại. Anh dừng bước, quay đầu nhìn tôi.
Khuôn mặt vốn lạnh tanh của tôi lập tức nở nụ cười, ra dấu hỏi anh: [Có chuyện gì vậy?]
Ánh mắt anh tối lại, quan sát tôi từ trên xuống dưới rồi nói: "Không có gì."
2
Tôi tên là Hứa An Tứ, là con gái thứ hai của nhà họ Hứa.
Vì bẩm sinh không thể nói được nên trong nhà, tôi cũng là người ít được coi trọng nhất.
Hai tháng trước, nhà họ Bùi muốn liên hôn với gia đình tôi.
Ban đầu bố tôi định gả chị gái cho nhà họ Bùi.
Chị gái cũng đỏ mặt bày tỏ tình cảm với cậu chủ nhà họ Bùi.
Nhưng không ngờ, cậu chủ nhà họ Bùi lại chỉ về phía tôi đang đứng trong góc, lạnh nhạt nói: "Tôi muốn cưới cô ấy."
Lúc đó tôi còn chưa kịp phản ứng.
Vừa quay đầu lại đã thấy chị gái đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận.
3
Đêm tân hôn, tôi và Bùi Tịch ngủ riêng phòng, nhưng tôi muốn tiến thêm một bước với anh.
Một giờ sáng, tôi lén lút chui vào phòng Bùi Tịch.
Ai ngờ anh vẫn chưa ngủ.
Trong bóng tối, giọng nói trầm thấp, hung dữ của anh vang lên: "Cút ra ngoài."
Tôi giật mình, suýt nữa ngã ngồi xuống đất.
Bùi Tịch bật đèn đầu giường.
Dưới ánh đèn mờ ảo, ngũ quan sắc nét, góc cạnh của anh ẩn hiện trong vùng sáng tối.
Tôi chỉ vào mình, giả ngốc: [Là tôi sao?]
Bùi Tịch hiểu ký hiệu của tôi rồi đáp: "Ngoài cô ra thì còn ai nữa?"
Tôi đứng thẳng, ưỡn n.g.ự.c, ra dấu: [Tôi muốn ngủ cùng anh.]
"..."
Bùi Tịch xuống giường, bàn tay lớn bất ngờ bóp lấy má tôi.
Tôi không dám nhúc nhích.
Giọng nói lạnh lùng vô cùng vang bên tai: "Tôi cưới cô chỉ vì cô yên tĩnh, không có lý do nào khác. Biết điều một chút, đừng làm mấy chuyện quá giới hạn như thế."
4
Bề ngoài của tôi: [Hu hu, dọa c.h.ế.t bé cưng rồi.]
Trong lòng tôi: [Hí hí, lần sau vẫn dám.]
Bùi Tịch nhìn nhầm người rồi.
Sự yên tĩnh chỉ là vỏ bọc tôi giả vờ mà thôi, thực chất tôi cực kỳ bướng bỉnh.
Anh càng không cho làm, tôi càng muốn làm.
Chúng tôi đã là vợ chồng rồi, có gì mà quá giới hạn chứ.
Chỉ là tôi cũng không thể tìm đường c.h.ế.t quá mức, nên chỉ dám diễn tập đủ loại tình tiết trong đầu.
Một tuần trước, như thường lệ tôi đang mơ mộng viển vông thì Bùi Tịch bất ngờ đi ngang qua.
Tôi lập tức chột dạ.
Người nghiêng một cái, đầu đập vào n.g.ự.c anh.
Cảm giác như linh hồn trong cơ thể cũng rung lên theo.
Bùi Tịch đỡ tôi lại: "Cẩn thận."
5
Chính từ lúc đó, tôi phát hiện Bùi Tịch đã thay đổi.
Anh trở nên rất cáu kỉnh, còn vô cớ trừng mắt với tôi.
Rõ ràng tôi chẳng làm gì cả.
Ví dụ như lúc hai người cùng ăn sáng.
Tôi liếc anh một cái: [Cúc áo sơ mi sắp bung luôn rồi.]
[Đúng là cơ n.g.ự.c mới là của hồi môn tốt nhất của đàn ông.]
Mi mắt Bùi Tịch giật giật, nói: "Sau này đừng ăn cùng tôi nữa."
Lại ví dụ như lúc tôi giúp anh thay quần áo.
[Eo đẹp thật đấy, không biết năng lực thế nào.]
[Gắng một chút chắc được hai giây?]
Bùi Tịch khựng người, mặc áo khoác trở lại.
"Sau này đừng vào phòng thay đồ của tôi nữa."
[...Lắm chuyện thật.]
[Bà đây cũng chẳng thèm hầu hạ anh.]
Tôi vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng, ra dấu: [Tôi biết rồi.]
Tôi vừa định quay người rời đi thì Bùi Tịch giữ vai tôi, ép tôi vào góc tường.
Anh nâng cằm tôi lên, bắt tôi nhìn thẳng vào anh. Đôi mắt dài và sâu phản chiếu bóng dáng tôi.
"Hứa An Tứ."
Anh gọi tên tôi.
"Tuy chúng ta là vợ chồng, nhưng cô cũng phải biết chừng mực."
Tôi chớp chớp mắt, bày ra vẻ mặt vô tội.
Trong lòng lại ngông cuồng nghĩ: [Đúng là tôi rất muốn đo xem giới hạn của anh đến đâu.]
"Cô..."
Anh khựng lại, không nói tiếp.
Buông tay khỏi tôi, quay lưng đi: "Thôi, cô ra ngoài đi."
6
Tối hôm đó, sau khi về nhà, Bùi Tịch đi tắm.
Để sớm kết thúc cuộc sống thanh tâm quả d.ụ.c này, tôi đã lấy sẵn toàn bộ đồ dùng tắm rửa anh hay dùng ra ngoài.
Đến lúc tắm được nửa chừng, Bùi Tịch mới phát hiện mọi thứ đều biến mất, còn tôi thì đã đứng chờ sẵn ngoài cửa.
Trong phòng tắm, hơi nước mờ mịt như chốn tiên cảnh.
Cùng với thân hình vai rộng eo thon đầy cuốn hút.
Vài giọt nước chậm rãi lăn từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh xuống.
Bên dưới là những múi cơ bụng rõ nét.
Bùi Tịch đưa tay về phía tôi, giọng khàn khàn: "Đưa đây."
Tôi kích động vô cùng, lập tức nắm lấy tay anh.
Bàn tay to lớn của Bùi Tịch tỏa hơi ấm, cảm giác ẩm ướt khiến cổ họng tôi khô khốc.
Anh nắm ngược tay tôi, ngón tay chậm rãi vuốt dọc từ cổ tay lên trên.
Tôi nuốt nước bọt: [Đến rồi! Cuối cùng cũng đến rồi!]
[Làm tới bến! Chơi hết mình! Không cần thương xót tôi!]
[Đêm nay tôi là siêu nhân!]
Giọng Bùi Tịch vang lên từ phía trên: "Đưa xà phòng cho tôi."
Đồ đáng ghét.
Tôi đưa cục xà phòng trong tay cho anh.
Nhận xong, Bùi Tịch lập tức giục: "Ra ngoài."
Nhưng tôi không nghe.
Cơ thể trơn bóng của Bùi Tịch khiến tôi không thể rời mắt.
Tôi trợn tròn mắt, ngang nhiên nhìn lén: [Da anh ấy trắng thật. Chắc là màu hồng.]
[Quả nhiên là màu hồng.]
[Không tệ, không tệ.]
Tôi hoàn toàn không để ý sắc mặt Bùi Tịch đang dần tối sầm, thậm chí còn lộ ra ý muốn g.i.ế.c người.
