Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao - Chương 277: Tình Huống Khó Đỡ, Hướng Dịch Sơ Đỏ Mặt Tía Tai
Cập nhật lúc: 05/02/2026 19:22
“Cốc cốc cốc”, Hướng Dịch Sơ gõ cửa phòng tắm: “Tôi vào vớt cô nhé?”
“Ùng ục, ục ục.”
Nghe thấy động tĩnh quen thuộc, Hướng Dịch Sơ ấn tay nắm cửa phòng tắm, bước vào.
Nhưng khi anh nhìn rõ cảnh tượng bên trong, lập tức sững sờ tại chỗ.
Một cô gái trần như nhộng đang vùng vẫy trong nước, ngũ quan tuy đã nhăn tít lại với nhau, nhưng vẫn có thể nhìn ra nét ngọt ngào đáng yêu.
Làn da trên người trắng đến phát sáng, tóc bị ướt dính vào mặt, không dài lắm, tóc ngang vai, hai bên má cắt tầng, kiểu tóc Hime (tóc công chúa Nhật).
Bọt trong bồn tắm để lâu, không còn nhiều như lúc nãy nữa.
Cô vùng vẫy thế này, cái gì cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Hướng Dịch Sơ phản ứng lại, vội vàng quay người đi, từ mặt đến tai rồi xuống cổ đỏ bừng trong nháy mắt.
“Ùng ục, Hướng, ùng ục, Băng Sơn, Hướng... cứu em!”
Giọng nói của cô cũng thay đổi, là giọng con gái rồi.
Hướng Dịch Sơ có chút luống cuống tay chân, phía sau Mộc Mộc gọi anh, anh cũng cuống.
Khóe mắt liếc thấy khăn tắm, anh giật lấy, sau đó quay người nhắm mắt lót lên tay để vớt người.
Khi chạm vào Mộc Mộc, phản ứng đầu tiên của anh lại là, hóa ra là mềm.
Được vớt lên, đứng trong bồn tắm, Mộc Mộc cuối cùng cũng thở hắt ra một hơi.
Vừa nãy cô chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran, sau đó mất ý thức trong giây lát, đợi khi có ý thức trở lại, cô phát hiện mình hình như đã hóa hình rồi, vui quá định gọi Hướng Dịch Sơ, nhưng trượt chân sặc một ngụm nước, sau đó khó thở, không thích ứng được với cơ thể đã hóa hình này, không bò dậy nổi.
Cuối cùng cứ vùng vẫy mãi trong nước.
Cũng may cô kịp thời dùng yêu lực bảo vệ bản thân, nếu không thì, vừa hóa hình đã c.h.ế.t đuối, cô sẽ thành trò cười lớn mất!
Cô vỗ vỗ n.g.ự.c mình, thấy Hướng Dịch Sơ trước mặt nhắm mắt không nhìn mình, cô nhíu mày, đưa tay vỗ vỗ đầu anh:
“Hướng Băng Sơn, em hóa hình rồi, sao anh không nhìn em, anh xem em có xấu không? Haizz, sao chỗ này của em lại có hai cục thịt mềm thế này, mềm quá đi, Hướng Băng Sơn, anh sờ thử xem!”
Hướng Dịch Sơ thực sự tê dại rồi, tay chân anh bây giờ cứng đờ, không biết nên nói gì, cũng không biết bước tiếp theo phải làm gì, vì trong đầu anh toàn là mảng trắng lóa vừa nhìn thấy lúc nãy.
Mộc Mộc nắm lấy tay Hướng Dịch Sơ, định đặt lên n.g.ự.c mình, dọa Hướng Dịch Sơ vội vàng rút tay ra, nói: “Bên kia có khăn tắm sạch, cô lau khô người đi, sau đó, sau đó, sau đó cô đợi trong phòng tắm, không được đi lung tung, tôi đi mua quần áo cho cô.”
Nói xong, anh chạy trối c.h.ế.t khỏi phòng tắm.
“Rầm” một tiếng, cửa phòng tắm đóng lại.
Mộc Mộc khựng lại một chút, sau đó đưa tay gãi gãi đầu, lẩm bẩm một câu: “Kỳ lạ, sao Hướng Băng Sơn lại không dám nhìn mình nhỉ.”
Cúi đầu nhìn hai cục thịt mềm trước n.g.ự.c mình, nắn nắn, kệ đi, nghiên cứu cấu tạo cơ thể mình trước đã.
Thế là lại vội vàng chạy về cầm lấy điện thoại.
May mà Mộc Mộc vẫn chưa từ phòng tắm đi ra, tránh được sự lúng túng khi gặp mặt.
Nhưng nghĩ lại, hình như chỉ có mình anh lúng túng thôi.
Cái đồ ngốc kia căn bản không hiểu những chuyện này.
Hướng Dịch Sơ cười bất lực, tự mình cũng thay một bộ quần áo, vừa nãy lúc vớt người quần áo đều bị ướt rồi.
Đợi thay quần áo xong, anh cầm chìa khóa xe xuống gara, lái xe đến trung tâm thương mại ở trung tâm thành phố.
Trùng hợp là, anh vừa đến trung tâm thương mại thì gặp Đồ Sơn Cửu và Tạ Thời Dư cũng đang đi dạo phố.
Đồ Sơn Cửu nhìn thấy anh, đuôi lông mày nhướng lên, không hề ngạc nhiên hỏi: “Biết kích cỡ không?”
Hướng Dịch Sơ ngẩn ra, tai lại đỏ bừng lên: “Không biết, phiền Tiểu Cửu chọn giúp cô ấy hai bộ nhé, tôi không rành mấy cái này lắm.”
Đồ Sơn Cửu cũng thấy lạ lẫm, chưa từng thấy bộ dạng lúng túng này của Hướng Dịch Sơ bao giờ, cô không khách sáo cười phá lên: “Được, tôi đi chọn cho em ấy.”
Kích cỡ của Mộc Mộc đối với Đồ Sơn Cửu không phải bí mật gì, động ngón tay là biết ngay.
Nên cô đi chọn là hợp lý nhất.
Từ trong ra ngoài, mỗi thứ Đồ Sơn Cửu đều chọn cho cô mấy bộ.
Tinh quái và yêu tinh tuy đều dùng yêu lực, nhưng mảng hóa hình này lại hoàn toàn khác nhau, tinh quái sau khi hóa hình, trừ khi tu vi tan biến nếu không thì cơ bản đều giữ nguyên hình người.
Nói thế này nhé, còn thiếu một bước nữa là Mộc Mộc hoàn toàn tu luyện thành thân người rồi.
Chỉ có điều, bước cuối cùng khá khó.
Muốn hỏi bước cuối cùng này là gì, thì chắc chắn là Lôi Kiếp.
Nếu Mộc Mộc không muốn trở thành một con người thực sự, chỉ muốn làm tinh quái, vậy thì cô không cần đi độ Lôi Kiếp.
Nhưng nếu cô muốn làm một con người bằng da bằng thịt, có thể kết hôn sinh con, vậy thì cô phải đi bước cuối cùng đó.
Dù sao Thiên đạo vẫn là Thiên đạo, nó phải cân bằng vạn vật thế gian này.
Tu luyện thành người, bất kể là tinh quái hay yêu, đều phải trả cái giá nhất định.
Mà Đồ Sơn Cửu biết tất cả, chín đạo Lôi Kiếp thành người, vào một ngày nào đó trong tương lai cuối cùng sẽ giáng xuống người Mộc Mộc.
Nhưng cô hoàn toàn không lo lắng, vì Mộc Mộc đã nợ d.a.o ở chỗ cô.
Có thể thành người hay không, cô định đoạt!
Tốc độ chọn quần áo của Đồ Sơn Cửu rất nhanh, dù sao Mộc Mộc lúc này chắc đang ứng nghiệm câu nói của cô, trần như nhộng đi lại khắp phòng đây.
Hướng Dịch Sơ nhận lấy quần áo, suy đi tính lại cảm thấy Mộc Mộc bây giờ đã biến thành con gái, anh thực sự nên giữ khoảng cách nhất định, Đồ Sơn Cửu hiện tại không tiện lắm, vậy hay là anh gọi điện cho Mao Mao, bảo cô ấy đến nhà anh dạy dỗ Mộc Mộc một chút thì tốt hơn, con gái với con gái nói chuyện tiện hơn.
Thế là, anh gọi điện cho Mao Mao, hẹn cô ấy xong việc thì qua giúp dạy bảo Mộc Mộc.
Mao Mao biết Mộc Mộc hóa hình rồi cũng kinh ngạc một lúc, sau đó liền nhận lời, nói đợi viết xong báo cáo kết án sẽ qua.
Hướng Dịch Sơ từ trung tâm thương mại đi ra, lái xe một mạch về biệt thự.
Dọc đường đi anh cũng không biết trong lòng là mùi vị gì, màn mở hộp mù này đúng là có hơi quá kích thích.
Về đến nhà, anh vừa mở cửa biệt thự, lại bị đập vào mặt một cú sốc nữa.
Vì Mộc Mộc đang trần như nhộng ngồi xếp bằng trên sô pha xem tivi.
Không đúng, cũng không phải khỏa thân hoàn toàn, còn biết khoác cái khăn tắm.
Nhưng cái khăn tắm đó vắt trên lưng cô, phía trước thì chẳng che được tí nào cả!
Hướng Dịch Sơ lần nữa nhắm mắt làm người mù.
Mộc Mộc nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn Hướng Dịch Sơ, sau đó giây tiếp theo liền nhảy lên chạy về phía anh, nhào vào người anh, giơ tay định vỗ đầu anh.
Kết quả, vừa giơ tay mới phát hiện, không dẫm trong bồn tắm, cô hình như thấp hơn Hướng Dịch Sơ một đoạn lớn.
Khoảng cách này cô ướm thử một chút.
Cô mới đến n.g.ự.c anh thôi!
Trong nháy mắt, ham muốn chia sẻ của cô tan biến, phồng má ỉu xìu.
Vương Đông Thanh nói đúng rồi, cô vẫn là một đứa lùn tịt!
Người ta Đồ Sơn Cửu và Mao Mao đều cao hơn cô, cô là đứa lùn nhất!
Mộc Mộc quay lưng đi, sau đó đi vào trong góc, ngồi xổm xuống, đối mặt với tường cuộn tròn lại, một mình đi trồng nấm.
