Tổng Giám Đốc, Phu Nhân Ngài Lại Cho Nợ Dao - Chương 73: Hôm Nay Lại Là Một Ngày Mở Mang Tầm Mắt
Cập nhật lúc: 05/02/2026 18:43
Trên đường về nhà cũ, Tạ Thời Dư hỏi Đồ Sơn Cửu, “Cửu Cửu, lúc nãy em nói với Bạch Duật là dùng con tinh quái đá đó để bồi bổ cho chúng ta là sao?”
Đồ Sơn Cửu đáp một câu không liên quan, “Anh có phát hiện ra em thường xuyên ăn kẹo mút không?”
Tạ Thời Dư gật đầu.
Anh còn thấy nhiều lần cô chia kẹo mút cho hai tên nhóc kia.
Cô chưa từng cho anh, hai tên nhóc đó lại ăn không ít!
Nhưng trong thoáng chốc, anh đã hiểu ra, quay đầu nhìn cô một cái, “Kẹo mút của em được làm rất đặc biệt à?”
“Ừm, đúng vậy, kẹo của em không thể mua được trên thị trường, vì nó được biến thành từ quỷ lực hoặc yêu lực. Quỷ lực đối với người tu hành có thể tăng cường tu vi và khí trong cơ thể, còn người thường ăn cũng có nhiều lợi ích, có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ.”
Đồ Sơn Cửu vừa nói vừa liếc nhìn biểu cảm của anh.
Nếu là trước đây, Tạ Thời Dư có thể sẽ kinh ngạc, nhưng bây giờ anh lại cảm thấy rất bình thường.
Dù sao anh cũng là con rể tương lai của nhà Đồ Sơn, sau này về phương diện huyền học sẽ chỉ thấy được nhiều điều rộng lớn hơn.
Hơn nữa, từ hành động của Bạch Duật lúc nãy, có thể thấy thứ này vô cùng quý giá.
Đây là tấm lòng của Cửu Cửu, sao anh có thể ghét bỏ được!
Thấy anh không nói gì, Đồ Sơn Cửu mím môi, “Nếu anh cảm thấy trong lòng không chấp nhận được, vậy em sẽ không…”
Tạ Thời Dư không ngờ mình chỉ lơ đãng một chút mà lại khiến cô hiểu lầm.
Anh giải thích: “Cửu Cửu, em hiểu lầm rồi, anh vừa nghĩ, hai tên nhóc kia đều đã ăn kẹo mút của em, anh là vị hôn phu của em mà còn chưa được ăn!”
Đôi môi của Đồ Sơn Cửu giãn ra, dần dần cong lên.
Cô cúi đầu lục lọi, từ trong túi lôi ra một cây kẹo mút que hồng đưa qua.
Nhưng nghĩ đến anh đang lái xe, cô lại cầm về, ba chân bốn cẳng xé vỏ, rồi đưa lại đến bên miệng Tạ Thời Dư.
Tạ Thời Dư cúi mắt ngậm lấy.
Đôi mắt Đồ Sơn Cửu sáng lấp lánh, “Thế nào? Ngon không, vị gì?”
“Vị dâu, rất ngọt!”
“A! Không hổ là con cưng của trời, em lâu lắm rồi không được ăn vị dâu, em nói cho anh biết, vị dâu em thấy là tuyệt nhất, ngọt bá cháy!”
Đồ Sơn Cửu bắt đầu kể cho anh nghe, cô còn có kẹo mút màu gì, nhưng bên trong là vị gì thì cô không biết, dù sao mỗi ngày cô ăn đều là mở hộp mù.
“Anh biết không, có lần em ăn phải một cây kẹo đắng, vị mướp đắng, đắng đến mức lúc đó hồn em như muốn xuất khiếu!”
“Dù sao vận may của anh cũng tốt, lần sau em để anh chọn kẹo mút giúp em, phần còn lại cho em hai và em ba…”
Tạ Thời Dư nghe cô luyên thuyên không dứt, cảm thấy không chỉ trong miệng ngọt mà trong lòng cũng rất ngọt.
Nhưng anh cũng phát hiện ra sự khác biệt của cây kẹo mút này.
Ăn vào cảm thấy đầu óc đặc biệt tỉnh táo, mọi mệt mỏi đều tan biến, dùng từ hiệu quả tức thì để hình dung cũng không quá.
Thứ này thật sự là một món đồ tốt hiếm có, cô thật có lòng.
Nghĩ đến vẻ vui mừng của cô khi nghe thấy vị dâu, Tạ Thời Dư đạp ga mạnh hơn một chút.
Tốc độ xe dần dần tăng lên trong đêm tối, hướng về nhà cũ.
Chưa đầy hai mươi phút, xe đã dừng trong gara của nhà cũ.
Đồ Sơn Cửu tháo dây an toàn chuẩn bị xuống xe, nhưng bị Tạ Thời Dư kéo lại.
Cô nghi hoặc nhìn qua, “Sao vậy?”
Kẹo mút còn một chút chưa ăn hết, Tạ Thời Dư nhai nát.
Rút que hồng nhỏ ra, anh nói: “Không phải lâu rồi chưa ăn vị dâu sao? Nếm thử?”
Đồ Sơn Cửu liếc nhìn que hồng, ánh mắt kinh ngạc.
Nhưng giây tiếp theo, cô biết mình đã nghĩ sai.
Vì Tạ Thời Dư đã hôn lên môi cô, vị dâu cũng tràn ngập giữa môi và răng cô.
…
Bây giờ đã có thần lực, chỉ còn thiếu Đồ Sơn Cửu bắt đầu động d.a.o khắc nốt bùa chú trận pháp cuối cùng.
Ngủ một giấc ngon lành, nhân lúc buổi sáng linh khí dồi dào, Đồ Sơn Cửu bắt đầu làm việc.
Hai giờ sau, cô đặt d.a.o xuống, cảm thán: “Có thần lực gia trì đúng là khác hẳn.”
Trong hai giờ đồng hồ mà đã hoàn thành hết phần còn lại.
Đương nhiên, ngoài thần lực ra, còn có sự gia trì khác, ví dụ như nhà cũ họ Tạ vì khí vận của Tạ Thời Dư mà trở thành nơi tụ khí, còn có hôm nay là mùng một âm lịch, cúng bái nhiều, sức mạnh tín ngưỡng và linh khí cũng nhiều hơn.
Tóm lại là dưới nhiều điều kiện thiên thời địa lợi nhân hòa, mới có được hiệu quả tốt như vậy.
Đồ Sơn Cửu đeo vòng ngọc lên tay, đi đến góc phòng, nơi đặt chiếc hộp đựng bấm móng tay.
Cô đặt tay lên chiếc hộp, rồi một tay kết ấn, nhanh ch.óng niệm một đoạn chú ngữ.
Khi tiếng niệm chú của cô dừng lại, bàn tay đang đặt trên hộp bỗng hụt hẫng.
Trong mắt cô lóe lên một tầng ánh sáng.
Hơn nữa, Thiên Nhãn của cô chỉ cần nhìn vào vòng ngọc là có thể thấy bên trong có những thứ gì, lấy ra cất vào tùy ý.
Thành công rồi!
Khóe môi cô không kìm được mà cong lên, đi dép lê mở cửa chạy đến thư phòng, muốn chia sẻ niềm vui với Tạ Thời Dư.
Hôm nay là thứ bảy, Tạ Thời Dư tuy không đến công ty, nhưng cũng có vài tài liệu cần anh xem qua từ xa.
Cô gõ cửa thư phòng.
Bên trong truyền ra một tiếng: “Vào đi.”
Đẩy cửa ra, Đồ Sơn Cửu không vào, đứng ở cửa cười hì hì hỏi anh, “Anh có bận không? Vòng tay trữ vật của em thành công rồi, muốn khoe với anh!”
Tạ Thời Dư bị cô chọc cười, cơn tức giận vì lỗi sai cấp thấp trong tài liệu vừa rồi lập tức tan thành mây khói.
Không biết phòng dự án gần đây đang làm gì, báo cáo tổng hợp thỉnh thoảng lại sai sót.
Lần này còn viết sai một chữ tên dự án trong hợp đồng sắp ký!
Xem ra chiều nay anh phải đến công ty một chuyến, nói chuyện với người phụ trách phòng dự án.
Anh đứng dậy đi về phía cửa.
Đồ Sơn Cửu nóng lòng kéo anh đi đến tiểu lâu ở sân sau.
Của hồi môn của cô đều để ở đó.
Tiểu lâu chiều hôm qua đã được thay khóa mật mã, Hứa Ái Như đã gửi mật khẩu ban đầu cho cô, bảo cô có thời gian thì tự đổi.
Nhưng cô vẫn chưa đổi, bây giờ cũng không cần đổi nữa.
Vì lát nữa bên trong sẽ trống không.
Mở cửa, cô kéo Tạ Thời Dư đi vào.
Hôm qua Tạ Thời Dư không có ở đây, nhưng nhà họ Bạch anh biết cô muốn ngọc thạch, nhà họ Tiêu không cần nói anh cũng biết, chắc chắn cô muốn vàng rồi.
Đồ Sơn Cửu cũng không mở ra, trực tiếp đặt tay lên trên, biểu diễn cho Tạ Thời Dư xem một màn “thuật biến mất”.
Trong mắt Tạ Thời Dư lóe lên vẻ tò mò.
Mặc dù anh đã thấy Đồ Sơn Cửu thu quỷ, nhưng đó đều là những thứ hư vô, ở trạng thái hồn phách, nên rất dễ chấp nhận.
Nhưng lúc này, chiếc hộp lớn như vậy biến mất trước mắt, đây đều là vật thật, về lý thuyết là khác nhau.
Cho nên anh thật sự cảm thấy rất mới lạ.
Thôi được, hôm nay lại là một ngày mở mang tầm mắt.
