Tổng Hợp Cứu Rỗi Phản Diện Phá Cách - 03. Hệ Thống Này Không Ổn
Cập nhật lúc: 21/06/2026 14:01
Tag: Cổ đại, hệ thống, chắc được tính là cứu rỗi lẫn nhau, nữ chính và nữ phụ đều là người xuyên không
Ta vô tình trói buộc một hệ thống công lược.
Giống như bao kẻ xuyên không khác.
Ngày nào ta cũng cần cù chăm chỉ cày độ hảo cảm, ngày nào cũng phải đấu trí đấu dũng với nữ phụ độc ác.
Thế nhưng hệ thống của ta lại chẳng ra gì.
Nó không chỉ không biết đối tượng công lược của ta thích gì, mà còn suốt ngày giao mấy nhiệm vụ kỳ quặc.
Ví dụ như lần này, nó lại bắt ta mang đồ đi tặng đối tượng công lược của nữ phụ độc ác!
Ta vừa đi vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa, bước vào Bùi phủ, thế rồi nghe thấy bên trong phủ vang lên một tràng cười lớn:
"Ta muốn túi tiền, túi thơm và giày do nàng ấy tự tay làm!"
Cùng lúc đó, trong đầu vang lên tiếng ong quen thuộc:
[Đinh, ban bố nhiệm vụ mới, mời ký chủ mang túi tiền, túi thơm và giày giao cho Bùi Vân Khải.]
1.
[Đinh, ban bố nhiệm vụ mới, mời ký chủ mang cháo vừa nấu xong đưa cho Diệp Thế Kiệt.]
Nhiệm vụ vừa được giao xuống, ta không dám chậm trễ, vội múc cháo đã hâm nóng vào hộp đựng thức ăn rồi đi về phía học đường.
Vốn dĩ ta chỉ là một tác giả mạng vô danh. Hôm đó giống như thường lệ, ta cúi đầu gõ chữ, buồn ngủ quá nên chợp mắt một lát, đến khi tỉnh dậy thì đã ở nơi này.
Hệ thống trong đầu nói với ta rằng ta được chọn đến thế giới này, mục tiêu là công lược Diệp Thế Kiệt, vị thủ phụ tương lai.
Khi độ hảo cảm đạt mức tối đa, ta sẽ được trở về nhà.
Vì muốn về nhà, ta chủ động tiếp cận Diệp Thế Kiệt lúc ấy vẫn còn đang học ở học đường.
Mài mực giúp hắn, tìm kinh thư giúp hắn, bẻ một cành hoa rồi đứng đợi hắn tan học.
Ở bên hắn, an ủi hắn, động viên hắn.
Từng bước nhìn hắn trưởng thành.
Đương nhiên hắn không thể chống đỡ nổi sức hấp dẫn của bổn cô nương, chẳng mấy chốc đã thích ta.
Hắn dẫn ta đi thả đèn hoa đăng, buộc dây đỏ lên cây cổ thụ vì ta, hứa với ta một đời một kiếp một đôi người.
Độ hảo cảm tăng vùn vụt, ngay khi ta nghĩ mình sắp được về nhà thì giữa đường lại xuất hiện một người.
Nàng ta nhiệt tình như lửa, ngày nào cũng quấn lấy Diệp Thế Kiệt.
Kể cho hắn nghe Thủy Hử, Hồng Lâu Mộng, dạy hắn phương trình và số học, hoàn toàn không để tâm đến việc mình đang làm rối loạn quỹ đạo vốn có của thế giới này.
Diệp Thế Kiệt say mê kho tàng tri thức trong lời nàng ta, cảm thấy nàng ta là tiên nữ hạ phàm, mang chuyện trên thiên giới truyền xuống nhân gian.
Hắn bắt đầu quấn lấy Tô Ly cả ngày, trong mắt dần không còn thấy ta nữa, độ hảo cảm từng chút từng chút giảm xuống.
Bất đắc dĩ, ta chỉ có thể làm theo chỉ dẫn của hệ thống, bắt đầu lại hành trình công lược.
Bắt đầu từ những chuyện nhỏ như tặng túi thơm, đưa cháo.
2
"Thế rồi sao? Sau khi Bạch Cốt Tinh bị Tôn Ngộ Không đ.á.n.h c.h.ế.t thì thế nào?"
Ta còn chưa bước đến gần đã nghe thấy tiếng cười đùa của Diệp Thế Kiệt và Tô Ly.
"Sau đó Bạch Cốt Tinh hóa thành bà lão, lại đi tìm Đường Tăng."
Ta đặt mạnh hộp thức ăn lên bàn, lạnh lùng nhìn Tô Ly đang cười nói trước mặt.
"Sai rồi! Bạch Cốt Tinh biết mình không đ.á.n.h lại Tôn Ngộ Không nên đi tìm Hồng Hài Nhi làm trợ thủ."
"Thế Kiệt ca ca, Tầm Nhi lại sửa bừa câu chuyện muội kể cho huynh rồi."
Tô Ly khẽ nhíu mày, áp sát bên người Diệp Thế Kiệt, làm nũng nói.
Có lẽ nhận ra ta không vui, Diệp Thế Kiệt không tiếp lời nàng ta.
Hắn chột dạ dịch người lại gần ta hơn, ánh mắt lấp lánh, như đang dò xét cảm xúc của ta.
"Tầm Nhi, muội mang cháo đến cho ta à. Lâu lắm rồi ta chưa được ăn cháo muội nấu, mau cho ta nếm thử đi."
Thấy Diệp Thế Kiệt cười với ta, trong mắt Tô Ly lóe lên một tia âm độc, nhưng rất nhanh đã bị nàng ta ép xuống, lại mỉm cười dựa sát vào Diệp Thế Kiệt.
"Cháo Tầm Nhi nấu ngon nhất đó. Thế Kiệt ca ca, để muội múc cho huynh một bát."
Tô Ly xắn tay áo lên, múc cháo cho Diệp Thế Kiệt xong lại múc cho ta một bát.
Nàng ta mỉm cười, đôi tay trắng nõn nâng bát cháo đưa về phía ta.
Ta không động đậy, chỉ cười khẩy nhìn nàng ta, mặc cho nàng ta cứ giơ bát cháo như thế.
Diệp Thế Kiệt lộ vẻ khó xử, hắn nhìn Tô Ly một cái rồi lại nhìn ta một cái, cuối cùng vẫn lựa chọn nhượng bộ, đưa tay nhận lấy bát cháo trong tay Tô Ly.
"Ta vẫn chưa ăn đủ đâu, bát này là của ta, hai người không được tranh."
Phải, đối tượng công lược của ta là một bậc thầy cân bằng, một bên đặt ta trong lòng, một bên lại không nỡ buông bỏ Tô Ly, lúc nào cũng cố gắng duy trì mối quan hệ giữa hai người chúng ta.
"Thế Kiệt ca ca, mặt huynh sao thế?"
Bỗng nhiên Tô Ly kêu lên một tiếng rồi hất đổ phần cháo còn lại trong hộp thức ăn.
Ta không khỏi nhíu mày.
Trên mặt và tay Diệp Thế Kiệt nổi đầy những nốt mẩn đỏ li ti, chỉ cần nhìn qua cũng biết đó là triệu chứng dị ứng.
Nhưng trong cháo của ta rõ ràng không có đậu phộng...
Là Tô Ly! Nhân lúc múc cháo nàng ta đã bỏ bột đậu phộng vào! Nàng ta còn cố tình hất đổ số cháo còn lại là để phi tang chứng cứ!
Ta đang định lao đến bẻ tay Tô Ly ra kiểm tra xem có dính bột đậu phộng hay không, thì trong đầu lại vang lên tiếng ong ong:
[Cảnh báo! Phát hiện độ hảo cảm của đối tượng công lược đang giảm mạnh...]
Ta vội ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Thế Kiệt.
Diệp Thế Kiệt cúi đầu, trong mắt đầy vẻ thất vọng, giọng nói mang theo chút tủi thân:
"Ta đã nói với muội rất nhiều lần rằng ta dị ứng với đậu phộng rồi. Muội hoàn toàn không để tâm đến ta, nên mới nấu cháo có bỏ đậu phộng cho ta..."
"Không phải... Ta nhớ rõ mà. Chỗ đậu phộng đó là do Tô Ly..."
"Muội không nhớ thì thôi, lại còn lôi người khác ra làm cớ. Ly Nhi là tiên nữ trên chín tầng trời, thanh cao thuần khiết, sao có thể dùng thủ đoạn như vậy cho được?"
Không đợi ta nói hết câu, Diệp Thế Kiệt đã cắt ngang.
Hắn ôm lấy Tô Ly đang cau mày giả vờ đáng thương bên cạnh, kéo nàng ta rời đi, không cho ta thêm một ánh nhìn nào nữa.
[Phát hiện độ hảo cảm giảm 10%... 20%... 30%...]
Tiếng hệ thống không ngừng vang lên trong đầu.
Ta tức đến mức chỉ thẳng vào bóng lưng hắn mà mắng:
"Có chút năng lực phán đoán này mà tương lai còn làm thủ phụ? Nước mất nhà tan ít nhất cũng có một nửa trách nhiệm của ngươi! Nếu không phải bà đây muốn về nhà thì bà đã chúc cho ngươi với tiên nữ trên chín tầng trời trong lòng ngươi khóa c.h.ế.t với nhau rồi, đỡ phải đi hại người khác."
3
Sau khi vất vả bình tĩnh lại, trong lòng ta không khỏi dâng lên cảm giác chán nản.
Độ hảo cảm mà bổn cô nương cực khổ tích lũy lại bị Tô Ly phá sạch, giờ chỉ còn 20%, còn thấp hơn cả lúc mới đến. Cứ tiếp tục thế này thì đến bao giờ ta mới được về nhà đây?
"Ta nhớ chú ch.ó nhỏ ở nhà, nhớ món ăn mẹ nấu quá..."
Nghĩ đến đây, ta lại nhớ đến ngày đầu gặp Tô Ly, hối hận vì sao mình lại đi tiếp nhận cái ám hiệu "lẻ đổi chẵn không đổi" kia.
Tháng thứ hai sau khi xuyên không, ta gặp Tô Ly.
Nàng ta mặc váy dài đỏ thẫm, ôm một bó hoa hồng đi về phía Bùi Vân Khải.
Mặt cười như hoa, người còn đẹp hơn hoa, ngay cả ta cũng không dời mắt nổi.
Nhưng Bùi Vân Khải lại đúng như lời đồn, lạnh lùng vô tình như khúc gỗ.
Đối mặt với mỹ nhân chủ động tiếp cận, hắn làm như không thấy, ánh mắt lạnh nhạt đến mức khiến người ta sợ hãi.
Tô Ly ríu rít nói với hắn rất nhiều, vậy mà hắn đến cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, chỉ qua loa đáp vài tiếng.
Tô Ly mất hứng, đổi hướng bước đến bên cạnh ta.
"Lẻ đổi chẵn không đổi, blank."
Ta trợn tròn mắt, phản xạ khắc sâu trong ADN lập tức phát động!
"Ký hiệu nhìn góc vuông!" Ta theo bản năng đáp lại.
Đồng hương gặp nhau, vô cùng đỏ mắt.
Ta và Tô Ly nước mắt lưng tròng ôm chầm lấy nhau:
"Hu hu, tốt quá rồi, cuối cùng ta cũng tìm được đồng loại. Muội không biết ta sống ở đây cô đơn và khổ sở thế nào đâu..."
Tô Ly nói với ta đối tượng công lược của nàng ta là "Diêm Vương sống" Bùi Vân Khải. Bảo rằng hắn giống hệt khúc gỗ, bất kể nàng ta làm gì cũng không thể khiến hắn nhìn lấy một lần.
Ta thầm cảm thấy may mắn vì đối tượng công lược của mình là một nam nhân bình thường, không thì e là phải ở lại nơi này cả đời rồi.
Ta vừa an ủi Tô Ly vừa kể cho nàng ta kinh nghiệm công lược Diệp Thế Kiệt của mình, còn hứa sẽ cùng giúp nàng ta công lược Bùi Vân Khải.
Tô Ly ngoan ngoãn gật đầu, tựa vào lòng ta như một chú mèo con.
Ấy mà chỉ sang ngày hôm sau, chú mèo con đã biến thành con hổ giương nanh múa vuốt.
Tô Ly mặc váy lụa trắng ngồi bên cạnh Diệp Thế Kiệt, nụ cười dịu dàng, kể cho hắn nghe những chuyện thú vị mà học đường không dạy.
Trong mắt Diệp Thế Kiệt tràn đầy hiếu kỳ và ngưỡng mộ, hắn chăm chú nhìn Tô Ly, đôi mắt đen láy còn rực rỡ hơn cả sao trời.
Ta xông đến kéo Tô Ly vào góc khuất, chất vấn nàng ta vì sao xuất hiện ở đây, vì sao tiếp cận Diệp Thế Kiệt.
Tô Ly chậm rãi vuốt phẳng tay áo bị ta kéo nhăn.
"Tỷ tỷ đừng nóng vội. Trong mắt đối tượng công lược của tỷ chỉ có tỷ, muội cướp không nổi đâu. Muội chỉ muốn huynh ấy đừng yêu tỷ quá nhanh, như vậy tỷ mới có thể ở lại đây với muội lâu hơn thôi mà."
Cách đọc tiếp: Bấm vào nút kính lúp tìm kiếm gõ "Hệ Thống Này Không Ổn" hoặc follow mình để cập nhật những truyện mới nhanh nhất nhé, yêu mọi người 😍
