Tổng Hợp Mẩu Truyện Ngắn Trên Zhihu - 89. Tổng Hợp Trích Đoạn Hay Trong Thiên Quan Tứ Phúc (3)
Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:42
[Trích đoạn 103 – khi Thái tử nấu cơm đãi khách nhưng tài nghệ vi diệu quá nên thành mie nó độc hết =))))]
Sư Thanh Huyền líu lưỡi, nói không nên lời, hồi lâu sau mới nước mắt nước mũi đầm đìa đẩy Minh Nghi ra, nói: “Minh huynh… Minh huynh! Minh huynh ơi huynh sao thế, phấn chấn lên nào, huynh tỉnh lại đi!”
Minh Nghi gục xuống bàn đơ như tượng. Xưa nay Sư Thanh Huyền chẳng thể chịu được việc người khác không đáp lời mình, càng đẩy càng mạnh, cuối cùng túm lấy đối phương mà lắc. Tạ Liên nhìn hết nổi, kìm lòng không đặng nhắc nhở: “Phong Sư đại nhân chi bằng ngươi buông cây chổi ra trước đi, có gì từ từ nói.”
Sư Thanh Huyền túm cây chổi, quay đầu lại la lớn: “Hả? Thái tử điện hạ huynh nói cái gì? Ta nghe không rõ!”
Tạ Liên hết cách, đành phải hét vào tai Sư Thanh Huyền: “Phong Sư đại nhân! Thứ trong tay ngươi không phải là Địa Sư đại nhân, Địa Sư đại nhân ở bên này, bên này nè!”
Bấy giờ Minh Nghi bỗng ngồi phắt dậy, hắn khôi phục hình dạng nam nhi trong tích tắc, sắc mặt tái mét, mở miệng thốt ngay một câu: “Ta nổi tâm ma rồi. Làm phiền trừ khử giúp ta.”
Không ngờ ăn một muỗng canh cũng nổi tâm ma cho được, Tạ Liên bị dọa hết hồn, ấp úng nói: “… Chắc không đâu…”
—————————————————-
[Trích đoạn 208 – Quỷ Vương đùa dai lần n]
Sư Thanh Huyền đáp: “Khụ! Được rồi, e hèm, nhóm bọn ta thắng ha, bản Phong Sư yêu cầu hai người các ngươi làm một chuyện. Ờ thì, Thái tử điện hạ, Huyết Vũ Thám Hoa! Ta, lệnh cho các ngươi —— Lập tức cởi đồ giùm đối phương!”
Tạ Liên: “???”
Tạ Liên sửng sốt: “Phong Sư đại nhân???”
Minh Nghi đỡ trán, ra chiều ghét bỏ xoay người đi, có vẻ không muốn chứng kiến cảnh tượng khó đỡ này. Sư Thanh Huyền hét to: “Nào nào nào, có chơi có chịu, đường đường thần quan và đường đường Quỷ vương chắc không ăn vạ đâu nhỉ. Ta ngồi xong rồi nè, mời bắt đầu màn biểu hiện của các ngươi!”
“……”
Tạ Liên nhìn về phía Hoa Thành, Hoa Thành nhún vai, dùng khẩu hình nói thầm “Ca ca, không phải lỗi của ta”.
Tạ Liên không còn cách nào, đành hỏi: “Cởi bao nhiêu?”
Sư Thanh Huyền chỉ giỡn chơi thôi, dĩ nhiên không thật sự muốn làm khó bọn họ, bèn rung đùi cười nói: “Cởi một món là đủ rồi, giữ lại vài món lát sau mới chơi tiếp được, hị hị hị hị.”
Hắn lại còn muốn tiếp tục nữa cơ… Tạ Liên ngần ngừ, lén truyền âm nói: “Tam Lang à…”
Sắc mặt Hoa Thành bình tĩnh như thường, giọng lại trịnh trọng an ủi bên tai Tạ Liên: “Không có gì đâu. Chẳng phải đã thỏa thuận có thể sẽ nhường bọn họ thắng vài lần sao, lát nữa sẽ đến lượt bọn họ thua.”
Đúng là trước đó bọn họ đã thỏa thuận như thế, chẳng qua Tạ Liên không ngờ Sư Thanh Huyền lại chơi kiểu này, khiến y rất có cảm giác cầm đá đập chân mình. Tạ Liên ì ạch tháo đai áo của Hoa Thành, mất cả buổi mới giúp Hoa Thành cởi xong chiếc áo đen, để lộ áo trong trắng muốt. Hoa Thành cũng điềm nhiên giúp Tạ Liên cởi áo ngoài, động tác nhẹ nhàng thong thả, hơn nữa không đụng đến tứ chi của Tạ Liên. Thật ra hai người chỉ cởi mỗi áo ngoài, chẳng đau cũng chẳng ngứa, hoàn toàn không xi nhê gì, song Tạ Liên vẫn cảm thấy chuyện này quái dị quá đỗi. Y ngồi thẳng người nói: “Lại… lại đi.”
Lượt thứ hai, Sư Thanh Huyền một viên “ba”, Minh Nghi một viên “sáu”; Hoa Thành vẫn ném ra một viên “sáu”, Tạ Liên vẫn ném ra một viên “một”.
Sư Thanh Huyền đ.ấ.m đất cười sặc sụa, Tạ Liên nhìn về phía Hoa Thành. Hai người vẫn chưa ngắt thông linh, y truyền âm nói: “… Tam Lang!”
Cái này có giống thỏa thuận đâu!
Hoa Thành áy náy đáp: “Xin lỗi xin lỗi, vừa rồi quên mất. Ca ca đừng giận, lần này là lỗi của ta.”
( Ps: Bạn Hoa bình thường ko dám làm gì toàn lợi dụng mấy tình huống thế này thôi =))) )
——————————————————————–
[Trích đoạn 114 – Liên nghe “quý nhân cành vàng lá ngọc của Hoa Thành, lòng chợt bối rối]
Tay y vô thức vò khăn vải thành một cục nhăn nhúm, lau tới lau lui, nín một hồi rồi vẫn nhịn không được cất giọng: “… Thật sao?”
Hoa Thành nhận lại ống trúc, tự uống một hớp, hầu kết trượt lên trượt xuống một vòng, cúi đầu hỏi: “Hả? Gì cơ?”
Tạ Liên nâng tay áo lên, lau chút mồ hôi trên trán, cứ cảm thấy mặt trời hơi bị to thì phải, rọi đến nỗi vầng trán lẫn gò má của mình nóng hầm hập. Y cố gắng tỏ ra không để bụng, cười hỏi: “Ở nhà có vợ rồi, vừa xinh đẹp vừa hiền lương, là quý nhân cành vàng lá ngọc, từ nhỏ đã thích rồi, nếm đủ trăm cay nghìn đắng mới theo đuổi được.”
Hoa Thành nói: “À, giả thôi.”
Chính Tạ Liên cũng không nhận ra mình đã thở phào một hơi. Lần này y cười thật, còn học theo giọng điệu trước đó của Hoa Thành mà trêu: “Nói dối.”
Hoa Thành mỉm cười, đáp: “Có điều cũng không hẳn là giả. Ta vẫn chưa theo đuổi được thôi.”
Nghe vậy, Tạ Liên sửng sốt, Hoa Thành lại xoay người đi, tiếp tục phụ việc.
Tạ Liên đực ra tại chỗ chốc lát, lúc này mới cúi người bắt đầu chậm rãi làm việc. Không hiểu tại sao, y cứ thấy hơi rầu rĩ sầu muộn, lát sau phát hiện mình sơ ý cắm lệch một hàng nhỏ, vội vàng kéo mạch suy nghĩ trở về.
———————————————————-
[Trích đoạn 116 – không được thấy chồng chụy cởi trần!! Không được!!]
Trước khi Bùi Minh gọi người đến, Tạ Liên đã ném xí ngầu, mở cửa lao ra rồi đóng sầm cửa lại, chuồn khỏi Thượng thiên đình mất tiêu. Nhưng làm thế nào y cũng không ngờ rằng, sau khi đóng cửa xoay người qua, đập vào mắt mình chính là Hoa Thành đang giẫm một chân lên hòm công đức mới, đồng thời cởi trần lau mồ hôi.
“……”
“……”
“……”
Một gian Bồ Tề quán xập xệ nhỏ hẹp làm sao chứa nổi mấy vị đại thần như thế, Tạ Liên cảm thấy sắp ngạt thở tới nơi.
Hồi lâu sau, Hoa Thành mới tiện tay ném Ách Mệnh đang vót gỗ đi, khẽ nhướn một bên lông mày: “… ?”
Màu da và đường nét nửa người trên để trần của hắn đẹp không tả xiết, chói lóa tột độ, lóa đến nỗi Tạ Liên hoa hết cả mắt. Dẫu cho chẳng thấy rõ gì, y vẫn không thể cản nổi m.á.u nóng trào dâng làm đường nhìn tối sầm. Tạ Liên ba chân bốn cẳng chắn trước người Hoa Thành, dang hai cánh tay che tầm mắt của Minh Nghi và Sư Thanh Huyền: “Nhắm mắt, nhắm mắt! Mau nhắm mắt lại!”
Hai người kia đực mặt ra, nhìn bọn họ với biểu cảm quái dị. Hoa Thành đặt tay lên vai Tạ Liên, có vẻ hơi buồn cười: “… Ca ca, huynh căng thẳng cái gì.”
Bấy giờ Tạ Liên mới kịp phản ứng, đúng rồi, mình căng thẳng cái gì? Hoa Thành có phải con gái đâu, làm việc cởi trần thì sao chứ?
Tuy nhiên, Tạ Liên vẫn không thả tay xuống, cố gắng che Hoa Thành kín kẽ, ngập ngừng cất giọng: “Nói chung… đệ mặc áo vào trước đi.”
Hoa Thành nhún vai, đáp: “Ừm, nghe lời ca ca.” Nói đoạn thong dong vớ lấy bộ đồ, từ tốn mặc vào.
Nhìn hắn rặt một bộ bình thản ung dung nước chảy mây bay, Sư Thanh Huyền ngượng ngùng nói: “À ờ, quấy rầy rồi, không ngờ các ngươi… ha ha ha, còn rất là, ha ha ha. Nói chung là, ha ha ha.”
“……” Tạ Liên nói: “Đại nhân, ngươi muốn nói gì cứ việc nói thẳng, ngộ nhỡ có hiểu lầm gì ta cũng tiện giải thích rõ ràng. Đừng có thay bằng ha ha ha được không…”
———————————————————————
