[tổng Kinh Dị] Nhân Sinh Đâu Đâu Cũng Là Quái Đàm - Chương 62

Cập nhật lúc: 06/03/2026 02:01

Ngày hôm sau, Reid cuộn mình trong chăn, mơ màng mở mắt.

Nhìn thấy phần lưng của chiếc ghế sofa lạ lẫm, Reid chậm chạp ngồi dậy. Không hiểu sao suốt đêm qua anh cứ cảm thấy từng luồng gió lạnh thốc vào cổ, rõ ràng đang là tháng Tư, nhiệt độ lại thất thường đến thế sao?

Khi Winnie xuống lầu, cô thấy Reid với mái tóc rối bù xù đang ngồi ngẩn ngơ, vẻ mặt trống rỗng.

"Chào buổi sáng, Spencer."

Nghe tiếng Winnie, Reid phản xạ tự nhiên nở một nụ cười: "Chào buổi sáng, Winnie."

Nói xong anh mới hoàn toàn tỉnh táo lại. Reid với lấy chiếc điện thoại trên bàn trà liếc nhìn đồng hồ, thế mà đã 8 giờ sáng rồi.

Nhìn rõ thời gian, anh lập tức bật dậy như lò xo. Đáng lẽ lúc này anh phải có mặt ở đồn cảnh sát hoặc bệnh viện, vậy mà giờ này anh vẫn chưa ra khỏi giường!

Chúa ơi! Anh cư nhiên lại ngủ quên tại nhà Winnie!

Winnie nhìn anh vừa nhảy lò cò một chân vừa xỏ tất, rồi vội vàng lao lên cầu thang. Cô chớp mắt xoay người, định đi hấp vài chiếc bánh bao làm bữa sáng, hy vọng Reid sẽ ăn quen.

Lúc chuẩn bị ra cửa, Reid ôm một chiếc túi giữ nhiệt ngồi ở ghế phụ lái của Winnie. Anh kỳ lạ hỏi: "Hôm nay em không đi học sao?"

Winnie: "Hôm nay em xin nghỉ, em muốn vào viện thăm Lisa và Sarah."

Băng cảnh báo trước cửa nhà Sarah đối diện vẫn chưa tháo xuống, cũng may bản thân Sarah đã tỉnh lại vào tối qua. Gideon đã ngồi bên giường Sarah suốt cả đêm, nhìn người phụ nữ vẫn còn rơi lệ trong giấc ngủ, lòng ông tràn ngập tội lỗi.

Frank tìm đến Sarah là vì ông, nỗi kinh hoàng và đau đớn mà Sarah phải chịu đựng đều là do ông mà ra. Đêm nay, Gideon đã suy nghĩ rất lâu, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y Sarah, hạ quyết tâm.

Khoảng 7 giờ rưỡi sáng, ngoại trừ Hotch cần theo sát vụ án, những người khác đều đã đến bệnh viện, Emily còn mang bữa sáng cho Gideon. JJ nhỏ giọng kể cho Gideon nghe kết quả vụ án: Frank tìm đến đây là vì bạn gái của hắn - Jane - đã bỏ trốn sau khi nhận ra sát ý của hắn. Frank cho rằng Jane đã đi tìm Gideon, nên mới nhắm vào bạn gái của ông.

Hiện tại, Jane đang ở Quantico. Cô ấy quả thực đã quay lại tìm Gideon, Jane rốt cuộc cũng thoát khỏi ảo tưởng của bản thân và nhận ra sự đáng sợ của Frank.

Chẳng ai muốn ở bên cạnh một kẻ có thể sẵn sàng g.i.ế.c mình bất cứ lúc nào, dù là dưới danh nghĩa tình yêu. Bản năng sinh tồn của con người sẽ thúc giục họ tháo chạy.

Gideon - người cả đêm không chợp mắt - gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, ông gượng nở một nụ cười: "Spencer đâu rồi?" Ông có chuyện muốn nói với mọi người.

"Reid tối qua đưa Winnie về nhà rồi." Morgan nói.

Gideon nghe xong liền gật đầu.

Khoảng vài chục phút sau, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Reid và Winnie xách đồ thăm hỏi bước vào. Thấy Winnie, Sarah đang nằm trên giường bệnh mỉm cười với cô.

"Chào Winnie, hôm qua cháu đã cứu mạng dì." Sarah đưa tay về phía Winnie. Bà nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được trải nghiệm ngày hôm qua, và cả "thiên thần" đã xông vào ở phút ch.ót.

Winnie bước tới bên giường nắm lấy bàn tay đang đưa ra của Sarah: "Rất xin lỗi vì đã để dì phải chịu đựng những chuyện này."

Sarah ngấn lệ lắc đầu.

Gideon thở hắt ra một hơi, mỉm cười với Winnie: "Cảm ơn cháu." Nói xong, ông nhìn về phía các đồng nghiệp, nói ra quyết định đã cân nhắc kỹ lưỡng: "Tôi quyết định rời khỏi BAU, để đi tìm một cuộc sống khác."

Mọi người trong đội BAU đều chấn động, Morgan hơi cao giọng: "Gideon, chú nói nghiêm túc đấy chứ?"

Reid có vẻ luống cuống, anh nhìn Gideon mà không biết nói gì.

So với phản ứng gay gắt của các đồng nghiệp, cảm xúc của Gideon bình thản hơn nhiều: "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Lần trước tôi để sổng Frank khiến Sarah lần này bị tổn thương..."

Morgan ngắt lời: "Không, đó không phải lỗi của chú." Lần trước để cứu một nhóm trẻ em, họ mới buộc phải đồng ý giao dịch với Frank, chuyện đó không thể trách Gideon.

"Xin lỗi, nhưng tôi muốn thế." Gideon nở một nụ cười mệt mỏi: "Tôi muốn dành thời gian còn lại để ở bên những người quan trọng, đi đây đi đó nhiều hơn."

Morgan im lặng.

Vì họ hiểu rõ công việc này mệt mỏi đến nhường nào, mỗi khi nhìn thấy những vụ án, những người đã khuất, nội tâm sẽ phải chịu sự dày vò ra sao.

"Hotch biết chưa?" JJ khẽ hỏi.

"Vẫn chưa." Vì ông biết Hotch sẽ hiểu cho mình, còn nhóm người trẻ tuổi này cần một lời chia tay chính thức.

Winnie đứng ngoài cuộc, im lặng đứng một bên. Sarah vẫn luôn nhìn Gideon, trong mắt là những cảm xúc phức tạp. Gideon đã thuyết phục được các đồng nghiệp chấp nhận việc ông rời đi, chỉ có Reid là giữ im lặng suốt buổi.

Gideon chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cạnh Reid vỗ vai anh: "Spencer, chúng ta ra ngoài nói chuyện chút đi."

Lúc này, Reid giống như một đứa trẻ vừa hay tin người lớn sẽ bỏ mình lại mà đi một mình, anh ủ rũ cúi đầu đi theo sau Gideon ra ngoài.

Biết nội bộ nhóm họ có chuyện cần trao đổi, Winnie xách một chiếc túi khác đi thăm Lisa và em bé.

"Chào buổi sáng, hình như em đến hơi muộn." Winnie cười, đặt túi bánh bao khác lên đầu giường Lisa.

Em bé của Lisa đang nằm trong chiếc nôi nhỏ bên cạnh, nhắm mắt ngủ khì khì.

"Thiên thần nhỏ của chúng ta tên là gì vậy?" Winnie khẽ hỏi.

Lisa dịu dàng nhìn con mình nói: "Vanessa, con bé tên là Vanessa."

Winnie ngẩng đầu nhìn Lisa mỉm cười.

Jamie hiện không có trong phòng bệnh, anh đi nộp viện phí và làm thủ tục xuất viện rồi. Sáng sớm anh đã sang phòng của Sarah thăm hỏi, nhưng lúc đó bà vẫn chưa tỉnh.

Chuyện xảy ra với Sarah ngày hôm qua Jamie vẫn chưa nói với Lisa. Những ngày này Lisa cần được nghỉ ngơi, Jamie cũng dặn những người bạn đến thăm em bé đừng nhắc tới vụ t.h.ả.m án đó.

Chỉ là chuyện này không giấu được lâu, trên tivi đã có tin tức đưa tin rồi.

Sau khi Jamie quay lại, anh cùng Winnie đóng gói hành lý. Ở Trung Quốc, nếu sinh thường có thể ở lại viện vài ngày, nhưng ở Mỹ, chi phí y tế quá cao, tối đa 3 ngày là phải về nhà rồi.

Em bé đã tỉnh, đang được Lisa bế trong lòng. Đúng lúc này tivi chuyển sang một bản tin, trên màn hình là ngôi nhà của Sarah. Lisa khựng lại, nín thở nhìn dòng chữ chạy dưới chân màn hình.

"Chúa ơi!" Lisa bịt miệng, Jamie nhận ra nội dung trên tivi liền lập tức dùng điều khiển tắt phụt đi.

Lisa định thần lại, cô nhìn chồng và Winnie đang nhìn nhau đầy lúng túng, không thể tin nổi hỏi: "Dì Sarah... bà ấy bị kẻ thủ ác tấn công tại nhà sao?!" Cô ấy vừa mới thấy gì trên tin tức vậy? Cô không thể tin nổi người hàng xóm mình quen biết lại bị đối xử tàn nhẫn đến thế!

Jamie nhìn Winnie, anh do dự nói: "Anh vốn định đợi em về nhà mới nói... Tuy nhiên, anh đã bắt đầu tìm nhà mới rồi. Winnie nói đúng, khu nhà mình thực sự rất tầám, chi bằng đưa con dời đi sớm một chút."

“Không không.” Lisa bế em bé có chút mất hồn mất vía: “Còn dì Sarah thì sao? Dì ấy vẫn ổn chứ?”

"Dì ấy vẫn còn sống, nhưng cần nằm viện tĩnh dưỡng." Winnie khẽ nói: "Lúc nãy em vừa sang thăm dì ấy, bạn trai dì định xin nghỉ việc để ở bên chăm sóc rồi." Nghĩa là, ngoài nhà Eisen ra, dì Sarah sống đối diện cũng sắp dời đi.

Lisa nghĩ đến việc nhà mình từng nhận được con rối Billy, nhà Gordon có một con quỷ, dì Sarah đối diện lại bị kẻ thủ ác tấn công, Winnie bị sát nhân hàng loạt theo dõi, còn nhà Max nhỏ nữa...

Đầu óc cô rối thành một nát bét, chuyện rạch bụng người sống quá mức đáng sợ, Lisa nhất thời không thể tiêu hóa nổi.

"Phải, chúng ta nên chuyển nhà." Lisa cẩn thận hôn đứa trẻ, lo lắng nói: "Em muốn rời khỏi thị trấn Ludlow, em cảm thấy bản thân thị trấn này có vấn đề."

Nghe lời Lisa, Jamie không phản đối. Họ cùng nhìn về phía Winnie, Lisa khuyên nhủ: "Em cũng dời đi cùng nhé? Con phố đó của chúng ta thực sự rất có vấn đề."

"Em cũng chuẩn bị chuyển nhà rồi." Winnie mỉm cười nói. Không chỉ vậy, cô còn định mua riêng một căn nhà khác cho đám quỷ của mình.

Chỉ là, một khi chuyển nhà, có lẽ họ sẽ rất khó tụ họp lại với nhau.

"Nhưng để thuận tiện cho việc đi học, chắc em vẫn sẽ tìm nhà quanh trường thôi." Winnie nói.

Em bé được đặt vào nôi xách tay, Lisa muốn trước khi xuất viện sẽ sang thăm Sarah. Cô nghe Winnie nói, vốn dĩ Sarah đã hẹn với Winnie chiều qua vào viện thăm em bé, nào ngờ lại xảy ra t.a.i n.ạ.n lớn như vậy.

Hành lý nhanh ch.óng được thu dọn xong, rất nhiều thứ còn chưa kịp dùng đến. Họ xách hành lý vào thang máy, đi đến tầng phòng bệnh của Sarah.

Winnie xem điện thoại mới phát hiện Reid đã nhắn tin từ trước. Đội BAU đột nhiên nhận nhiệm vụ có một đứa trẻ bị bắt cóc, tình thế khẩn cấp anh không kịp chào tạm biệt Winnie đã cùng các thành viên lên đường đến địa điểm tiếp theo. Ở bệnh viện chỉ còn lại Gideon.

Cửa phòng bệnh khẽ đẩy ra, Lisa cẩn thận thò đầu vào, thấy Sarah đang nói chuyện với Gideon. Nhận thấy động tĩnh ở cửa, cả hai đều nhìn sang.

Lisa nhạy cảm lập tức đỏ hoe mắt: "Dì vẫn ổn chứ, Sarah?"

"Tôi cũng không biết có tính là ổn không nữa." Sarah gượng cười với họ, khi thấy nôi xách trong tay Jamie, nụ cười nhẹ nhõm hơn một chút: "Là nhóc tỳ đó sao? Nghe Winnie nói là một bé gái?"

"Vâng." Jamie xách nôi lại gần giường, vén tấm rèm che nắng để Lisa và bạn trai bà ấy xem.

"Thật là một thiên thần nhỏ đáng yêu." Sarah nói.

Không dám nhắc đến chuyện Sarah đã trải qua, Lisa trò chuyện với Sarah vài câu, thấy bà có vẻ mệt mỏi liền chào tạm biệt để về nhà. Khi xe đi ngang qua cửa nhà Sarah, Lisa nhìn thấy dải băng ngăn cách vẫn chưa dời đi.

"Nơi này nhất định đã bị nguyền rủa rồi." Lisa khẽ nói.

Từ hôm nay, Lisa càng coi trọng an ninh hơn. Cửa sau dù ban ngày cũng khóa c.h.ặ.t, cửa sổ chỉ mở những cánh hướng ra đường, cửa sau đều chốt kỹ. Trong lúc tất bật chăm sóc con cái, Jamie và Lisa cũng bận rộn đi xem nhà mới. Mỗi ngày, vợ chồng nhà Eisen đều kể kết quả cho Winnie, còn đưa cô xem ảnh họ chụp về để tham khảo ý kiến.

Winnie cảm nhận được tâm trạng nóng lòng muốn dời đi của họ, nhưng bản thân vì bận học nên vẫn chưa có thời gian đi xem nhà.

...

Ngày thứ ba, dải băng cảnh báo trước cửa nhà Sarah đã được dỡ bỏ. Gideon còn đến giúp Sarah dọn dẹp, những thứ như ga trải giường dính m.á.u đều đã được xử lý. Khoảng một tuần sau, Gideon lái xe đưa Sarah về nhà.

Khi cửa nhà được đẩy ra, đứng ở cửa, Sarah không kìm được nhớ lại cảnh tượng hôm đó bị Frank khống chế, hơi thở bắt đầu dồn dập.

"Thả lỏng đi nào, thả lỏng đi." Gideon đứng bên cạnh vỗ vỗ lưng Sarah nói: "Chúng ta chỉ đến chuyển đồ thôi, em cứ đứng ở cửa cũng được, cần lấy gì cứ bảo anh."

Sarah nhắm mắt điều hòa nhịp thở: "Em... em ổn, không sao đâu, chúng ta thu dọn nhanh thôi."

Hai người họ đã xác định quan hệ và ở bên nhau. Gideon và Sarah chuẩn bị chuyển đến bang khác sinh sống, bà quay lại hôm nay là để lấy đi những món đồ quan trọng. Có lẽ Sarah sẽ không quay lại nữa, nơi này đã để lại cho bà một cơn ác mộng cả đời không thể quên.

Sarah nhìn ngôi nhà mình đã ở rất lâu này nói: "Em muốn chia vài thứ cho Winnie và Lisa, sau này chúng ta sẽ khó mà gặp lại nhau nữa."

Gideon an ủi một câu: "Sẽ gặp lại thôi, tối nay chúng ta có thể tìm một nhà hàng thật tốt, chia tay họ một cách t.ử tế."

Cùng lúc đó, một gia đình 5 người chuyển đến thị trấn Ludlow. Tuy nhiên nơi họ ở không gần nhà Winnie, mà là một căn nhà độc lập lớn khác.

Gia đình Lambert tạm thời chuyển đến nhà mẹ đẻ, vì căn nhà cũ xảy ra vụ án mạng bị cảnh sát phong tỏa, họ đành phải đến làm phiền người mẹ sống một mình là Lorraine.

Ngoài cặp vợ chồng Josh Lambert và Renai Lambert, họ còn có ba đứa con. Lần lượt là con trai lớn Dalton Lambert, con trai thứ Foster Lambert và con gái út Cali Lambert. Đứa con gái nhỏ nhất vẫn còn là trẻ sơ sinh.

Họ đã trải qua những sự kiện linh dị vô cùng khủng khiếp ở căn nhà cũ, dẫn đến việc nhà ngoại cảm họ mời đến bị bóp cổ c.h.ế.t. Hiện tại Renai Lambert còn phải tiếp nhận thẩm vấn từ cảnh sát, cả cảnh sát lẫn Renai đều có chút nghi ngờ người g.i.ế.c c.h.ế.t nhà ngoại cảm Elise chính là Josh.

Nhưng làm sao có thể chứ? Elise đã cứu con trai họ, tại sao Josh lại g.i.ế.c bà ấy?

Renai cảm thấy mình bị suy nhược thần kinh, về lý trí cô nghi ngờ chồng mình, nhưng về tình cảm cô tin không phải do chồng làm.

"Con thấy trên tin tức, ở đây có người bị g.i.ế.c sao bà?" Đứa con thứ hai hỏi bà nội.

Lorraine xoa đầu cậu bé nói: "Đã xảy ra một vụ g.i.ế.c người đột nhập, nhưng nạn nhân không c.h.ế.t, cô ấy đã được cứu rồi."

Nghĩ đến sự bất ổn của thị trấn Ludlow, trong lòng Renai cũng không tránh khỏi nảy sinh lo lắng.

"Thôi nào, ở đây không có nhiều người xấu đến thế đâu." Josh vỗ vai con trai nói: "Hay là các con đi xem phòng ngủ của mình đi?"

Thế là hai cậu bé chạy lên lầu.

Trong không gian linh dị mà người sống không nhìn thấy được, một người khác trông giống hệt Josh đang cố gắng nói chuyện với vợ và mẹ mình, nhưng dù anh ta cố gắng thế nào cũng không thể thu hút được sự chú ý của họ.

Trong không gian dị độ như thế này, mọi thời gian đều hỗn loạn, thậm chí có thể nhìn thấy quá khứ hoặc tương lai vào một khoảnh khắc nào đó. Nó giống như một không gian song song của thế giới thực, nhưng cũng không hoàn toàn là vậy, những thứ trong không gian dị độ thỉnh thoảng còn có thể ảnh hưởng đến hiện thực. Ví dụ, một số linh hồn có thể chạm vào các đồ vật ở thế giới thực.

Mà Josh đang cố gắng tạo ra chút động tĩnh để cảnh báo vợ rằng bên cạnh họ đang có nguy hiểm.

Trong không gian như thế này còn có những linh hồn khác đang lang thang. Elise là một nhà ngoại cảm dày dạn kinh nghiệm, trong sự nghiệp của mình bà đã giải quyết rất nhiều sự kiện linh dị. Trong số những người cầu cứu bà từng biết, gia đình Josh là vô cùng đặc biệt.

Josh từ nhỏ đã có linh lực rất mạnh, thậm chí có thể xuất hồn sau khi ngủ thiếp đi, đi đến một chiều không gian khác mà người sống không thể tới được. Chỉ là chuyện này quá nguy hiểm, cái xác mất đi linh hồn sẽ thu hút sự thèm khát của ác quỷ, một mụ phù thủy mặc váy đen đã nhắm vào anh ta. Vì vậy khi Josh bị ác linh nhắm vào lúc nhỏ, Elise đã chấp nhận lời thỉnh cầu của Lorraine, giúp Josh phong ấn năng lượng xuất hồn của mình.

Nào ngờ, con trai lớn của Josh cũng kế thừa sức mạnh này, linh hồn bị kẹt trong không gian dị độ không thể quay về cơ thể. Để cứu đứa trẻ, Elise đã để Josh lấy lại sức mạnh đi vào không gian dị độ đón con về, nhưng không ngờ vào phút cuối, kẻ quay lại thân xác Josh là ác linh, và nó đã g.i.ế.c c.h.ế.t Elise khi bà không phòng bị.

Sau khi c.h.ế.t ở hiện thực, Elise vẫn luôn tìm kiếm linh hồn của Josh trong không gian hỗn loạn này. Nếu anh không sớm quay về thân xác mình, linh hồn anh sẽ ngày càng suy yếu, và gia đình anh cũng sẽ c.h.ế.t dưới tay ác linh.

Bà cầm đèn, đi trong dòng thời gian hỗn loạn, băng qua những hành lang cong queo lạ lẫm, đẩy từng cánh cửa, cuối cùng bà dừng lại trước một cánh cửa màu đỏ.

Elise biết trong chiều không gian hỗn loạn này có một cánh cửa màu đỏ, sau cánh cửa đó nhốt một con quỷ mặt đỏ. Nhận thấy nguy hiểm, Elise chậm rãi lùi lại, định đổi đường khác đi, nhưng ngay lúc này biến cố xảy ra.

"Két——"

Cánh cửa màu đỏ phía sau bị đẩy ra, Elise lập tức đứng sững tại chỗ.

"Lạc đường sao?" (Tiếng Hoa)

Một giọng nói già nua vang lên sau lưng Elise, bà chậm rãi quay người lại thì thấy một bà cụ gương mặt phương Đông đứng ở phía bên kia cánh cửa. Gương mặt bà trông rất từ bi, nhưng cảm ứng kép của một nhà ngoại cảm và một vong hồn khiến Elise lộ vẻ kinh hãi.

Thấy mình làm con ma mới sợ hãi, bà cụ Hàn không để tâm, bà quay đầu nói với những ác linh khác trong phòng: "Là một con ma mới đi ngang qua."

Lộ Hòa cuộn tròn trong vali của mình, không mảy may xao động trước động tĩnh bên ngoài. Bóng dáng gầy dài của Mộng Quỷ ngồi xổm ở góc tường, Đinh Thanh đang nhìn chằm chằm vào Fuso để học tiếng Hán, chỉ có Kỷ Thư Văn ôm b.úp bê chậm rãi bước tới.

Khi Elise nhìn thấy luồng khí tràng k.h.ủ.n.g b.ố phía sau cô bé, bà không kìm được mà lùi lại một bước. Nếu bà còn là người sống, nhất định sẽ bị dọa c.h.ế.t một lần nữa.

Tại sao, tại sao ở đây lại có một hung linh khủng khiếp đến thế?

Bàn tay cầm đèn của Elise bắt đầu run rẩy không kiểm soát được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.