[tổng Kinh Dị] Nhân Sinh Đâu Đâu Cũng Là Quái Đàm - Chương 67

Cập nhật lúc: 06/03/2026 02:02

Chính mình cũng bị dọa cho một phen, Renai vội vàng dỗ dành hai đứa trẻ lên lầu. Bản thân cô dù do dự nhưng vẫn không yên tâm về người chồng bị quỷ chiếm xác đang chịu trận, nên cùng mẹ chồng đứng sang một bên quan sát.

Nghe thấy từ miệng Josh thốt ra giọng nói của một lão già, Renai vừa sợ hãi vừa hoảng loạn. Nghĩ đến những ngày qua con quỷ này cứ thế nằm ngủ ngay cạnh mình, Renai cảm thấy da đầu tê dại. May mắn là, vì nghi ngờ Josh g.i.ế.c c.h.ế.t nhà ngoại cảm nên hai người đang chiến tranh lạnh, nếu quả thực đã làm chuyện gì thân mật với con quỷ già này, Renai nghĩ mình sẽ gặp ác mộng suốt đời mất.

Phía bên kia, hai anh em nhà Winchester đè "Josh" xuống đất, ra tay đ.ấ.m đá tơi bời. Vốn dĩ cơ thể bị linh hồn chiếm giữ đã vô cùng suy yếu, con quỷ già tự nhiên không phải là đối thủ của họ. Có lẽ từ khi c.h.ế.t đến giờ, nó chưa bao giờ bị ăn đòn đau đến thế.

Đây cũng là lần đầu tiên Abra tận mắt chứng kiến một buổi trừ tà, dù từ nhỏ cô bé đã biết sử dụng năng lực Thấu thị. Nhưng điều kỳ lạ là, cô chưa bao giờ gặp phải hồn ma. Chuyện trừ tà gì đó cô cũng chỉ thấy trên phim ảnh, cô cứ ngỡ trừ tà là phải dùng thánh giá dí vào trán đối phương, sau đó lớn tiếng đọc Kinh Thánh cơ.

Không ngờ, phương pháp trừ tà lại "thực tế" đến mức đ.ấ.m thịt bồi xương như thế này. Nhìn anh em nhà Winchester thuần thục như vậy, Abra thầm lẩm bẩm, không biết có phải vì thợ săn quỷ đều làm việc không công nên họ dùng cách này để xả stress hay không. Dù sao thì mệt c.h.ế.t đi sống lại mà chẳng được xu nào, nếu còn phải bỏ tiền túi ra mua nước thánh này nọ, thì chẳng thà cho lũ ác quỷ gây rối một trận nhừ t.ử còn hả giận hơn.

Làm không công thì là bất đắc dĩ, chứ bỏ tiền túi ra bù lỗ thì tuyệt đối không thể nào.

Hai anh em kinh nghiệm đầy mình, nhưng con quỷ này cũng không phải dạng vừa. Josh bị quỷ ám sở hữu sức mạnh kinh người, khiến hai anh em tốn không ít công sức mới trói được hắn lại. Chỉ trong chốc lát, "Josh" đã không còn ra hình người, gương mặt vặn vẹo, hung tợn đáng sợ, ngay cả mẹ hắn là bà Lorraine cũng không nhận ra nổi.

"Tiếp theo phải làm sao?" Winnie tò mò hỏi. Cô thấy anh em Winchester không giống kiểu người sẽ đọc Kinh Thánh, chẳng lẽ lại đổ nước thánh vào mồm như lần trước?

"Có nhiều cách lắm." Dean biết Winnie có Thấu thị, sợ sau này cô lại gặp chuyện tương tự nên giải thích: "Ví dụ như hỏi ra danh tính thật của nó, tìm điểm yếu để trục xuất, cách này hơi phiền phức. Đơn giản hơn là dùng d.ư.ợ.c liệu trừ tà, khiến nó cảm thấy đau đớn mà tự rời đi. Còn nếu trên người chẳng mang theo thứ gì, thì cứ đ.á.n.h thôi, đ.á.n.h đến khi nó không chịu nổi nữa tự khắc sẽ phải cút đi."

Câu cuối cùng khiến Lorraine và Renai cứng họng, ngay cả Elise lần đầu thấy cảnh này cũng có chút hoảng hốt.

Nghe thấy còn có cả d.ư.ợ.c liệu này kia, Abra nhìn hai anh em thợ săn quỷ với vẻ mặt đầy hứng thú, khiến anh em Winchester không khỏi buồn cười.

Thế là Dean nói với Abra: "Nếu em thấy hứng thú, sau này lớn lên có muốn gia nhập với bọn anh không?" Năng lực của cô bé này nếu được bồi dưỡng tốt, tương lai chắc chắn sẽ là một nhân vật đáng gờm.

Sam nghe vậy thì không đồng tình: "Em nó còn nhỏ, cứ lo học hành cho tốt đi, sau này cố gắng đừng tham gia vào những chuyện này. Nếu thực sự hứng thú, đợi tốt nghiệp đại học rồi tính. Dù sao làm nhà ngoại cảm cũng nhẹ nhàng hơn thợ săn quỷ nhiều." Cứ nhìn vợ chồng nhà Warren mà xem, danh lợi vẹn cả đôi đường, cuộc sống chẳng phải tiêu d.a.o hơn anh em họ sao?

Dean xoa mũi, nghĩ đến việc em trai mình chưa thể hoàn thành chương trình đại học, anh hiểu rõ nỗi nuối tiếc trong lòng cậu ấy nên tiếp lời: "Sam nói đúng đấy." Nếu yên ổn, ai lại muốn làm thợ săn quỷ chứ? Ai lại muốn phiêu bạt khắp nơi, đến một mái nhà cũng không có.

Phương pháp "đánh" này, nếu người nhà không có mặt thì Dean và Sam chẳng ngại tiếp tục, nhưng lúc này, ít nhiều cũng phải cân nhắc đến mức độ tiếp nhận tâm lý của gia quyến. Hơn nữa, nếu đ.á.n.h hỏng người thật, có khi họ còn phải đền tiền t.h.u.ố.c men.

Đúng lúc này, Elise lên tiếng: "Tôi có thể vào cõi linh hồn (The Further) để điều tra xem con quỷ này rốt cuộc là ai." Bà lão vẫn hiền hậu, không nỡ nhìn cảnh bạo lực này.

Nghe đến việc vào cõi linh hồn, Abra lập tức hưởng ứng: "Cháu cũng có thể đi cùng." Ý thức của cô bé có thể tách rời cơ thể, biết đâu có thể theo nhà ngoại cảm đi xem thế giới của linh hồn ra sao.

Chuyện này Winnie không tiện tham gia. Trong cõi linh hồn, cô có lẽ hiện hữu dưới hình thái của một hung linh. Đến lúc đó, anh em thợ săn quỷ lại tưởng cô bị ác quỷ chiếm xác thì phiền. Bị đ.á.n.h thì không thể nào, nhưng lúc đó chẳng biết là ai sẽ "siêu độ vật lý" cho ai đâu.

Thấy Lorraine và Renai mặt mày ngơ ngác, Winnie liền giải thích đề nghị của Elise cho họ nghe. Có thể khiến cơ thể con trai không bị đ.á.n.h nữa, Lorraine và Renai đương nhiên đồng ý với phương thức ôn hòa này.

Gia quyến đã chọn vậy, anh em Winchester cũng tôn trọng quyết định của họ.

Thế là Elise tiến vào cõi linh hồn, còn Abra ngồi khoanh chân trên mặt đất. Khi ý thức của cô bé tách rời, Winnie thấy cơ thể Abra từ từ lơ lửng trên không trung. Trạng thái thần bí này, nếu ở một quốc gia sùng đạo nào đó, có lẽ cô bé đã được tôn thờ như thánh nữ rồi.

Dean thấy vậy huýt sáo một tiếng, thiên phú của cô bé này quả thực vô cùng xuất sắc. Hai người phụ nữ Renai và Lorraine thì đã sững sờ hoàn toàn.

Abra và Elise tiến vào cõi linh hồn, rất nhanh đã tìm thấy linh hồn của chính Josh đang lang thang trong không gian hỗn loạn. Josh thấy Elise thì vô cùng kinh ngạc và bày tỏ sự hối lỗi về cái c.h.ế.t của bà, chính vì cơ thể anh bị cướp đoạt mới dẫn đến việc Elise bị ác quỷ sát hại.

Sau những ngày qua, Elise đã sớm thản nhiên chấp nhận cái c.h.ế.t của mình, hơn nữa chuyện này cũng không phải lỗi của Josh.

Elise: "Chúng ta cần điều tra chân tướng, tìm xem con quỷ đó đến từ đâu, danh tính của nó là gì. Nếu tìm được điểm yếu của nó, chúng ta mới có thể trục xuất nó, đưa cậu trở về cơ thể."

Ở không gian hiện thực, "Josh" mặt mũi bầm dập cười ngạo nghễ, mỗi khi hắn định vùng vẫy đều bị Sam hoặc Dean đè lại.

Đã lâu không nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau dưới lầu, hai đứa trẻ lén ló đầu ra khỏi cầu thang, lo lắng nhìn xuống dưới. Chúng rất sợ, lỡ như người ta đ.á.n.h c.h.ế.t bố thì sao? Chúng từng nghe kể có người bị đ.á.n.h một phát c.h.ế.t luôn, hai người kia lại đè bố xuống đất mà nện, cơ thể bố làm sao chịu thấu?

Thấy chúng lấm lét ở đầu cầu thang, Winnie bước tới. Ánh mắt cô dừng lại trên người Dalton, hỏi một cách thân thiện: "Nghe nói khi ngủ em có thể xuất hồn đúng không?"

Dalton nhìn Winnie, ngập ngừng gật đầu: "Em không kiểm soát được nó, nhưng em biết là không nên đi quá xa cơ thể mình." Trước đây cũng vì không có kinh nghiệm nên linh hồn cậu bé mới bị lạc trong cõi linh hồn, nếu không phải bố tìm đến, cơ thể cậu chắc đã bị cướp mất rồi.

"Mọi người sẽ đưa bố em về chứ?" Dalton hỏi, cậu ngẩng đầu nhìn Winnie, hy vọng tìm thấy một câu trả lời chắc chắn trên gương mặt cô.

"Tất nhiên rồi." Winnie khẳng định chắc nịch: "Họ là những thợ săn quỷ vô cùng kinh nghiệm, nhà ngoại cảm Elise mà em từng gặp cũng đang giúp đỡ nhà em, chính bà ấy đã mời bọn chị đến đấy."

Nghe thấy cái tên quen thuộc, Dalton buồn bã nói: "Nhưng bà ấy c.h.ế.t rồi." Cậu hiểu rất rõ, nhà ngoại cảm Elise c.h.ế.t chính là để cứu cậu về. Gián tiếp hại c.h.ế.t một người, cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào.

"Đúng vậy, nhưng linh hồn bà ấy vẫn chọn giúp đỡ gia đình em." Winnie xoa đầu cậu bé: "Ở thế giới này, cái c.h.ế.t không phải là sự kết thúc."

Nghe cuộc trò chuyện của họ, em trai của Dalton tò mò hỏi: "Người c.h.ế.t rồi sẽ lên thiên đàng phải không?"

Người tốt lên thiên đàng, kẻ xấu xuống địa ngục. Ở lứa tuổi này, với những đứa trẻ đã mơ hồ hiểu được cái c.h.ế.t là gì, đó là ấn tượng chung về sự ra đi.

Câu hỏi này làm khó Winnie rồi. Theo lời anh em Winchester, thế giới này có thiên đàng. Nhưng sau khi c.h.ế.t, linh hồn sẽ vào cõi linh hồn hay lên thiên đàng, xuống địa ngục thì Winnie không thể đưa ra đáp án chính xác.

Linh hồn kẻ ác lẽ ra phải xuống địa ngục, nhưng rất nhiều linh hồn vẫn đang vất vưởng chốn nhân gian. Có lẽ vì thế giới này quá hỗn loạn, dẫn đến trật tự bất minh, các loại sinh vật tà ác mới tầng tầng lớp lớp xuất hiện như vậy.

Nhưng đối với thắc mắc của đứa trẻ, Winnie không định lừa dối, cô trực tiếp thừa nhận mình không biết.

Winnie: "Thế giới này có thiên đàng và cũng có địa ngục. Có ác quỷ, ví dụ như kẻ đang ám bố em, và cũng có những linh hồn thân thiện như Elise. Có linh hồn c.h.ế.t đi sẽ lên thiên đàng, có kẻ vì tội nghiệt mà đọa địa ngục. Nhưng cũng có một bộ phận, họ có thể là người tốt cũng có thể là kẻ xấu, họ chẳng đi đâu cả mà chọn ở lại thế gian này."

"Giống như con quỷ đang ám bố sao?" Dalton hỏi.

Winnie gật đầu: "Đúng thế."

"Em hiểu rồi." Em trai Dalton nói: "Giống như có kẻ xấu bị cảnh sát bắt, còn có kẻ xấu vẫn chưa bị bắt vậy."

"Em hiểu như vậy cũng không sai."

"Vậy thế giới này có thiên thần không, có ác quỷ không..."

Dean tựa lưng vào tường, mỉm cười nhìn Winnie bị hai đứa trẻ hỏi tới tấp.

Khoảng hơn mười phút sau, "Josh" đang bị trói trên ghế đột nhiên hét t.h.ả.m một tiếng: "Mẹ ơi!". Ngay sau đó, một luồng âm khí thoát ra khỏi cơ thể Josh, gương mặt lão già âm hiểm biến mất.

Người nhà Lambert vội vàng vây quanh, mắt không rời khỏi Josh đang ngoẹo đầu, nhắm nghiền mắt như đang hôn mê. Lúc này Abra mở mắt, cơ thể từ từ đáp xuống mặt đất.

Cô bé mỉm cười nói với mọi người: "Cháu về rồi." Với chuyến hành trình vào cõi linh hồn lần này, cô bé cảm thấy rất hài lòng.

Quả nhiên, giây tiếp theo Josh mở mắt, hít một hơi thật sâu. Dưới cái nhìn đẫm lệ của người thân, anh định cười nhưng đau đến mức méo cả miệng: "Shh—— anh về rồi đây." Ra tay đúng là thâm độc thật!

Phía bên kia gia đình Lambert ôm nhau khóc nức nở, phía bên này Abra hưng phấn kể cho nhóm Winnie nghe về những gì mình thấy trong cõi linh hồn.

"Con quỷ ám lên người chú Lambert đã nhắm vào chú ấy từ khi còn nhỏ. Thực ra lúc nhỏ con quỷ đó cũng khá t.h.ả.m..."

Trước khi nhóm bốn người rời đi, Lorraine khăng khăng đưa cho họ một khoản phí ủy thác hậu hĩnh. Winnie thấy mình chẳng tốn sức gì, lại không thiếu số tiền này nên không nhận. Cuối cùng, khoản tiền được chia cho Abra và anh em Winchester.

Lần đầu tiên nhận được phí ủy thác kiểu này, Abra đặc biệt phấn khích, cứ bám đuôi hai anh em hỏi: "Sau này cháu có thể đi hành động cùng các chú nữa không? Không lấy tiền cũng được..." Không ngờ đ.á.n.h cho khách hàng một trận nhừ t.ử mà vẫn nhận được nhiều tiền thế, lại không phải trả tiền viện phí ngược lại, cô bé Abra cảm thấy như vừa mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.

Bên ngoài, Danny mở cửa xe cắm trại, lạnh lùng nói với cô bé: "Ngày mai chú sẽ đưa cháu về nhà ngay lập tức, đừng có mơ tưởng đến công việc thợ săn quỷ nữa." Còn không đưa về, anh sẽ thành kẻ bắt cóc trẻ em mất.

Abra chớp mắt, chân thành mời mọc: "Cháu có thể lập đội với chú Danny mà, chắc chắn sẽ lợi hại lắm."

"Không." Danny kiên quyết từ chối: "Chú rất hài lòng với công việc hiện tại."

Cả nhóm ồn ào lái xe về nhà Winnie, lúc này Danny mới nhớ ra mục đích họ đến thăm cô. Winnie nghe xong thì không hề do dự mà đồng ý ngay.

"Nếu mọi người không ngại ngủ sofa thì có thể ở lại nhà tôi một đêm." Winnie nói.

Dean nhanh nhảu đáp: "Tất nhiên là không ngại rồi." Anh còn mong chẳng được!

Sam nhìn ông anh mình bằng ánh mắt cạn lời. Khi họ quay về là Carl lái xe phía trước, lúc này anh em Winchester đều đang ngồi trên sofa trong xe cắm trại.

Nhắc đến chuyện về nhà, Winnie cuối cùng cũng nhớ ra một việc: "Đúng rồi, quà Giáng sinh năm ngoái em vẫn để ở nhà đấy." Giáng sinh năm ngoái Dean có gửi quà cho Winnie, nhưng vì họ nay đây mai đó nên Winnie vẫn chưa gửi quà đi được.

Nghe cô nhắc đến quà, Dean cười vỗ vỗ lên mặt bàn trước mặt: "Đây đã là món quà tuyệt nhất mà anh nhận được rồi, món quà trước đó cứ để đến Giáng sinh năm nay đưa anh luôn thể."

Danny không ngờ chiếc xe cắm trại này vốn là của Winnie. Nhắc đến xe cắm trại, anh ta lại nhớ đến mấy chiếc xe mà đám Rose đã lái tới. Dù sao đám người đó đều đã c.h.ế.t, anh ta cũng chẳng phải quân t.ử gì, thay vì để người khác phát hiện rồi đem bán, chi bằng họ tự giữ lấy.

Thế là Danny hỏi: "Thợ săn quỷ các anh có cần thêm xe cắm trại không? Xe của đám người kia vẫn đang đỗ ở khu cắm trại đấy."

Dean và Sam nhìn nhau, nhớ đến vẻ ngưỡng mộ của Bobby khi hai người họ lái chiếc xe này về, liền quyết định gọi điện cho ông, để những thợ săn quỷ làm việc không công đến nhặt "đồ rơi". Dù sao thứ này không lấy cũng phí, chuyến này coi như cũng có thu hoạch.

Về đến nhà Winnie, cô sắp xếp cho Abra - người sáng mai sẽ về nhà - đi tắm trước. Vì sắp chuyển nhà, Winnie cũng hứa sẽ mua cho bọn Đinh Thanh một căn nhà lớn, nên phòng tắm tầng một không còn bị Đinh Thanh coi là địa bàn riêng nữa.

Thế là dưới sự đồng ý của Winnie, các quý ông xếp hàng vào phòng tắm tầng một, còn Winnie nói chuyện với Dean và Sam về việc mình sắp chuyển nhà.

Nghe Winnie kể về những sự kiện bất thường gặp phải sau khi chuyển đến đây, Dean nảy ra một suy đoán không mấy đáng tin.

"Cái năng lực Thấu thị của em, không lẽ là 'thể chất thu hút sự cố' đấy chứ?" Anh nói: "Xem kìa, ngay cả khi em không ở đây, đi du lịch thôi cũng gặp phải kẻ ăn thịt người, cái này với thể chất thu hút sự cố thì có gì khác nhau đâu?"

Winnie: ...

Thật là đau lòng mà!

Winnie giận dỗi đ.á.n.h Dean một cái, Dean lập tức giả vờ đau đớn kêu “Shhh” một tiếng.

Sam đang ngồi trên sofa xếp hàng chờ tắm, thầm dịch m.ô.n.g sang một bên. Nếu những "cô bạn gái" của Dean mà tụ tập lại một chỗ, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ vô cùng đáng sợ.

"Anh nói sai rồi." Dean lập tức sửa miệng: "Là thể chất 'cỏ mèo', mấy sự kiện quái dị cứ ngửi thấy mùi là tìm đến thôi."

Nói đùa là vậy, nhưng nếu Winnie thực sự có loại thể chất này thì quả thực rất nguy hiểm. Sam cau mày nói: "Đợi lát nữa anh ra xe lấy ít đồ cho em, nếu chẳng may lại gặp chuyện thì còn có cái mà chống đỡ."

Dean nghe vậy cũng lập tức bày tỏ: "Em đợi anh, anh sẽ chụp lại sổ tay của bố rồi gửi cho em, hoặc sáng mai anh đi tìm máy photocopy in cho em một bản. Nếu gặp phải sinh vật tà ác trong sổ tay, ngoài việc liên lạc với bọn anh, em còn có thể chuẩn bị sẵn sàng để phản công."

Sự quan tâm của hai anh em khiến Winnie rất ấm lòng, cảm giác được quan tâm luôn không tệ. Tất nhiên, sự quan tâm này không phải kiểu áp đặt "tôi muốn tốt cho bạn".

"Được, vậy cảm ơn các anh."

Mặc dù Dean nói không ngại ngủ sofa, nhưng sau khi tắm xong anh vẫn quay lại xe cắm trại ngủ. Abra buổi tối ngủ cùng Winnie, sau khi tâm sự về cuộc sống ở trường, cô bé chìm sâu vào giấc mộng.

Tối hôm trước, Winnie đã đặc biệt đặt chế độ nấu một nồi cháo lớn, sáng hôm sau lại làm thêm ít bánh nướng, gọi khách khứa vào bếp ăn sáng.

Winnie ăn xong, dặn dò anh em Winchester một tiếng rồi đi học. Còn Danny và Carl phải đưa Abra về nhà nên ăn sáng xong cũng đi luôn. Về phần bốn năm chiếc xe cắm trại của tộc Hút Hồn, Danny cũng định lái một chiếc đi, số còn lại giao cho thợ săn quỷ tiếp quản.

Anh em Winchester vẫn chưa thể đi ngay, họ cần ở lại đây đợi những thợ săn quỷ đến lấy xe. Sau khi mọi người đã đi hết, Sam dọn dẹp bàn ăn bát đĩa, đóng kỹ cửa nhà Winnie rồi lái xe ra khu cắm trại đợi.

Ở đó lâu mà không có người trông coi, bị phát hiện rồi dẫn cảnh sát tới cũng rất phiền phức.

...

Hàng xóm nhà Eisen chọn một ngày cuối tuần để chuyển nhà, đồ đạc của họ đã dần dần được chuyển đi, hôm nay chỉ cần vận chuyển nốt những vật dụng sinh hoạt.

Winnie rảnh rỗi đương nhiên cũng đến giúp một tay, sau này họ sẽ không thể gặp nhau thường xuyên nữa. Dù vẫn có thể trò chuyện qua mạng, nhưng vòng tròn cuộc sống không còn giao thoa, tình cảm khó tránh khỏi sẽ nhạt dần. Đặc biệt là Lisa hiện tại đã có em bé cần dành toàn bộ tâm trí chăm sóc, Winnie chỉ hy vọng gia đình này đừng bao giờ gặp phải những chuyện tồi tệ như vậy nữa.

Về phần chính mình, Winnie đã không còn hy vọng vào một "cuộc sống bình yên". Chỉ mong đừng bị Dean nói trúng, cái gọi là thể chất thu hút sự cố thực sự quá thử thách tâm thái của một người muốn dưỡng già.

Căn nhà mới của Winnie được sửa sang gần hai tháng, ngoài vẻ bề ngoài ra, bên trong đã được cải tạo thành một diện mạo hoàn toàn khác. Trước đó đã hứa khi chuyển nhà sẽ gọi nhóm Reid và Morgan, nên sau khi xác định có thể dọn vào, Winnie lập tức gọi điện hỏi xem họ có thời gian qua không.

Nhưng thật đáng tiếc, công việc của BAU thực sự rất bận rộn, họ đang đi công tác. Đây là chuyện bất khả kháng, Winnie đành hứa lần sau họ rảnh sẽ chiêu đãi một bữa ra trò. Cô đã dự định sau khi dọn về nhà mới sẽ mua thêm một căn nhà nghỉ dưỡng, bình thường để cho đám quỷ ở, khi nào nghỉ lễ có thể đưa bạn bè qua đó chơi.

Nhóm Reid không đến được, nhưng nhà vẫn phải chuyển.

Thế là vào một ngày cuối tuần đẹp trời, Winnie lái xe đưa hội bạn thân đi nhận nhà mới. Vì buổi cắm trại không thành lần trước, Winnie và nhóm bạn đã trở nên thân thiết với Caroline, lần này họ không dắt theo bạn trai mà chỉ có ba cô gái ngồi trên xe của Winnie.

Đến nhà mới, Winnie dẫn các bạn đi tham quan một vòng. Lần sửa sang này cô còn để trống phòng khách, nếu có người cần ngủ lại thì không cần phải nằm sofa nữa.

"Các cậu mau xem cái này này!" Melissa gọi các bạn lại gần, điện thoại của cô đang phát một đoạn video.

Ba người lập tức vây quanh điện thoại của Melissa. Trong video vang lên tiếng cười cợt của một đám người và tiếng thét ch.ói tai của một cô gái, nhìn bối cảnh có lẽ là phòng tắm của trường học. Một cô gái trần truồng ngã dưới đất, vừa khóc vừa cố gắng dùng khăn tắm che chắn cơ thể.

Ngoài ống kính, một nhóm nữ sinh phát ra những tiếng nhạo báng, vô số b.ăn.g v.ệ si.nh ném tới tấp vào cô gái đang khóc lóc.

Chứng kiến đoạn video này, cả bốn cô gái đều đanh mặt lại. Nhìn lượt xem và bình luận của đoạn video không ngừng tăng vọt, họ nhìn nhau không nói nên lời.

"Báo cáo vi phạm đi." Winnie nhíu mày nói.

Đoạn video này khiến Winnie nhớ đến một bộ phim khiến người ta sôi m.á.u.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.