[tổng Kinh Dị] Nhân Sinh Đâu Đâu Cũng Là Quái Đàm - Chương 95
Cập nhật lúc: 14/03/2026 09:03
Trong phòng livestream, gã streamer đã nhanh ch.óng xem hết cuộn băng video đó. Gã cũng chẳng hiểu nội dung bên trong rốt cuộc muốn truyền tải điều gì, nhưng để phục vụ hiệu ứng livestream, gã vẫn làm ra vẻ mặt kiêng dè rồi nói: "Quả thực rất quái dị, người đàn bà ngồi chải đầu đó."
Gã streamer cho phát lại cuộn băng từ đầu, đến đoạn người đàn bà chải đầu thì nhấn nút tạm dừng: "Có chút kỳ lạ nhé, mọi người nhìn góc quay này đi." Gã vừa khoa chân múa tay vừa giải thích: "Với góc độ này, trong gương đáng lẽ phải phản chiếu ra chiếc máy quay chứ?"
Dòng bình luận lướt qua nhanh ch.óng.
[Có gì lạ đâu, hậu kỳ xóa đi được mà.]
[Chẳng hiểu gì, nhưng mấy dòng chữ rung lắc đó trông cũng rợn người đấy.]
[Có ai học tiếng Nhật không, trên đó viết cái gì vậy?]
[Tin tức về một vụ núi lửa phun trào.]
[Cái kẻ trùm vải trắng trên đầu nhìn ghê đấy, nhưng thế này cũng chưa đủ dọa người.]
[Giờ cái thứ gì cũng dám giả danh băng video bị nguyền rủa.]
Winnie, người đang chờ đợi Sadako tìm đến cửa sau bảy ngày, vẫn không hề hay biết ngoài cô ra còn bao nhiêu người nữa đã xem cuộn băng đó.
Nói đi cũng phải nói lại, sức sát thương của Sadako thực sự rất kinh người. Linh hồn của ả vẫn đang ngụ tại một miệng giếng nào đó ở Nhật Bản, vậy mà có thể thông qua băng video để g.i.ế.c người xuyên quốc gia. Tuy nhiên so với việc phát sóng trong rạp phim của Shomba, phạm vi ảnh hưởng của Sadako có phần hạn chế hơn. Trừ phi có "thiên tài" nào đó đem video này tung lên mạng, lúc đó mới thực sự là đại họa.
Mike Kelvin, kẻ đã gửi cuộn băng cho Winnie, đột ngột mất tích bí ẩn tại nhà riêng. Màn hình máy tính trong phòng bị đập nát, camera giám sát cũng không ghi lại được cảnh hắn rời khỏi nhà. Sau khi người thân báo án, cảnh sát đến điều tra và phát hiện một cuộn băng video trong phòng hắn.
Do gần đây xảy ra nhiều vụ đột t.ử vì nhồi m.á.u cơ tim, nạn nhân đều là người trẻ tuổi, và kỳ lạ là bên cạnh họ đều có một cuộn băng video, nên chẳng mấy chốc một giai thoại kinh dị đô thị mới đã lan truyền rộng rãi. Sau khi nhận được sự đồng ý của một số gia đình, cảnh sát đã cho pháp y khám nghiệm t.ử thi, nhưng họ không hề tìm thấy bất kỳ loại virus nào có thể gây ra nhồi m.á.u cơ tim.
Tin đồn về virus và lời nguyền lan truyền khắp nơi, gây áp lực cực lớn lên những người có trách nhiệm. Điều khó chấp nhận nhất là một số cảnh sát từng xem cuộn băng cũng nhận được cuộc điện thoại giống như lời đồn, và khuôn mặt của họ trong ảnh chụp đều bị vặn vẹo biến dạng.
Hai ngày sau, rất nhiều khán giả từng xem buổi livestream nọ đã đăng tải những bức ảnh khuôn mặt biến dạng của mình lên mạng, kinh hãi bày tỏ rằng lời đồn có lẽ là sự thật. Điện thoại của vợ chồng nhà Warren suýt chút nữa bị nổ tung bởi những lời cầu cứu.
Không chỉ vậy, rất nhiều linh môi cũng nhận được yêu cầu giúp đỡ liên quan đến cuộn băng bị nguyền rủa. Do quá nhiều người thảo luận trên mạng, càng khiến nhiều kẻ tò mò tột độ mà nhấn vào xem lại đoạn video livestream đó.
Chứng kiến lượng fan và lượt truy cập tăng vọt, tin nhắn riêng và bình luận ở hậu trường nhiều đến mức gã streamer đọc không xuể. Nhưng lúc này gã đã chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những con số đó nữa, bởi gã phát hiện ra khuôn mặt của chính mình trong ảnh cũng đã bị vặn vẹo.
Winnie cũng nhìn thấy những bức ảnh mà cư dân mạng đăng tải, cô hoàn toàn sững sờ trước nước đi này. Cô thực sự không ngờ được rằng lại có kẻ dám livestream xem băng của Sadako. Bộ gã sợ c.h.ế.t một mình thì cô đơn quá sao? Hay gã sợ cuộn băng làm hạn chế khả năng phát huy của Sadako nên mới bày ra trò livestream này?
Nếu cô là Sadako, cô nhất định phải nói với gã streamer này một câu: "Cảm ơn anh nhiều nhé!"
Điều tồi tệ nhất là Louisa đã gọi điện tới, khóc lóc nói rằng cô ấy vô tình xem phải bản ghi lại buổi livestream đó. Sau khi nhận được một cuộc điện thoại, khuôn mặt cô ấy trong ảnh cũng đã biến dạng mất rồi.
"Hức hức... giờ phải làm sao đây?" Louisa khóc đến sưng cả mắt. Caroline, người cách đây không lâu còn hào hứng thảo luận về việc trúng lời nguyền thì phải làm sao, giờ đây cũng mặt mày ngơ ngác không biết ứng phó thế nào.
Thấy Louisa khóc t.h.ả.m thiết như vậy, Caroline hối hận muốn c.h.ế.t. Sớm biết vậy cô đã chẳng thèm nhắc đến cái chủ đề đen đủi đó. Nhưng cô cũng không ngờ tới lại có kẻ đem cái thứ ấy lên livestream cơ chứ!
Được coi là chiếc cọc cứu mạng cuối cùng, Winnie cũng chẳng biết phải làm sao. Cô không rõ trước mình đã có bao nhiêu người xem cuộn băng, phải đợi đến khi lũ lượt người phía trước "xong xuôi" hết thì Sadako mới tìm đến cô.
"Con quỷ này chắc chắn đến từ Nhật Bản, muốn siêu thoát cho ả thì phải tới Nhật một chuyến, tra xem hài cốt của ả đang ở đâu."
Vấn đề then chốt là Winnie không biết hài cốt của Sadako liệu có còn ở trong cái giếng đó không. Cô nhớ trong phim, nữ phóng viên dường như đã vớt hài cốt của ả lên rồi. Nhưng với loại phim kinh dị không có lời giải này, dù có an táng hài cốt thì lời nguyền của Sadako cũng chẳng bao giờ chấm dứt.
Hiện tại Winnie không lo lắng cho tính mạng của Louisa, bởi thứ tự cái c.h.ế.t của cô ấy xếp sau cô. Đợi đến khi Sadako tìm đến Louisa thì đã bị cô tiêu diệt hoặc thu phục rồi. Điều cô lo lắng bây giờ chính là những kẻ xấu số xếp trước mình.
"Huhu... thế thì biết làm thế nào? Cuộn băng đó xem chẳng hiểu gì cả, biết tra từ đâu đây?" Louisa cảm thấy lần này mình tiêu đời thật rồi. Nếu cuộc đời thực sự phải gặp kiếp nạn này, thà cô cứ đi cắm trại với đám Winnie còn hơn, ít ra đối mặt vẫn là con người.
"Cậu đợi một chút." Winnie nghĩ đến việc trên mạng nhiều người nói đã liên hệ với vợ chồng Warren, cô tìm số của Lorraine rồi gọi tới.
Lúc đầu điện thoại luôn trong tình trạng bận, phải mấy phút sau đầu dây bên kia mới kết nối được.
Winnie: "Lorraine, tôi là Winnie đây. Bà biết về cuộn băng bị nguyền rủa rồi chứ? Bạn của tôi hiện cũng trúng lời nguyền rồi, ông bà có biết ai là người gần đến ngày thứ bảy nhất không?"
Lorraine không ngờ phía Winnie cũng bị văng trúng mảnh đạn. Hai ngày qua vợ chồng bà thực sự đầu tắt mặt tối. Để điều tra về vụ cuộn băng này, cả hai cũng đã xem nó và hiện tại cũng đang bị lời nguyền đeo bám.
Lorraine: "Theo tôi được biết, người gần nhất còn bốn ngày nữa. Tôi và Ed đang chuẩn bị khởi hành đi Nhật Bản để điều tra, cô có muốn đi cùng không?"
Còn bốn ngày, dài hơn thời gian của Winnie. Chỉ còn ba ngày nữa là đến lúc Sadako tìm đến Winnie, nếu không có chút manh mối nào mà cứ thế lao sang Nhật, ba ngày không biết có đủ để tìm thấy hài cốt của ả không.
Winnie: "Chuyện là thế này, năm ngày trước có người gửi cho tôi một cuộn băng, tôi đã xem nó ngay lúc đó."
"Cái gì?!" Nhóm Louisa thốt lên kinh ngạc. Năm ngày trước chẳng phải là trước cả khi họ thảo luận về lời nguyền sao? Vậy mà Winnie chẳng hề hé răng nửa lời với họ!
Louisa cũng ngừng rơi nước mắt, ngẩn ngơ nhìn Winnie. Cô không ngờ Winnie đã trúng lời nguyền từ lâu rồi.
Lorraine: "Sao cơ? Vậy cô có chuyển lời nguyền sang cho người khác không?"
Nghe vậy, Winnie nở một nụ cười khổ: "Không, dù sao tôi cũng là một linh môi, sao có thể làm ra chuyện thất đức là đổ lời nguyền lên đầu người khác được." Cô đang đợi Sadako tìm đến mình đây này, sao có thể chuyển lời nguyền đi chứ.
Nghe những lời này, Melissa và Caroline muốn phát khóc.
Winnie: "Bà nghe tôi nói này, mấy ngày qua tôi cũng điều tra về cuộn băng. Dựa trên thông tin về núi lửa phun trào trong video, tôi đã tìm ra được một vài thứ. Trước đây ở Nhật Bản có một người mang siêu năng lực tên là Yamamura Shizuko, bà ấy có khả năng thông linh và chính bà ấy đã tiên tri về vụ núi lửa đó..."
Mấy chuyện kỳ bí này chỉ cần tốn chút công sức tìm kiếm trên mạng là ra ngay. Báo trước cho vợ chồng Warren cũng giúp họ có định hướng, tiết kiệm được thời gian điều tra.
Đầu dây bên kia, Lorraine lập tức ghi chép lại thông tin Winnie cung cấp: "Cô chỉ còn lại ba ngày, có muốn cùng tôi đi Nhật một chuyến không?"
Không ngờ sự việc lại rầm rộ đến mức này, Winnie không thể chỉ ngồi nhà đợi Sadako tìm tới. Nếu cứ để nó lan rộng thế này sẽ dẫn đến một t.h.ả.m họa mang tính toàn cầu mất.
Nếu tìm thấy hài cốt của Sadako, cô không tin ả không tìm đến cô sớm hơn. Sadako chắc cũng có thể coi là một loại Địa phược linh nhỉ? Dù hài cốt có bị phóng viên mang đi, ả vẫn sẽ bò ra từ cái giếng đó. Tìm được cái giếng, ắt sẽ tìm thấy Sadako.
Không chậm trễ, Winnie lập tức nhận lời: "Được, tôi sẽ đi Nhật cùng ông bà."
Sau khi gác máy, nhóm Melissa cuống quýt gặng hỏi Winnie phải làm sao, cô chỉ còn lại ba ngày thôi.
"Sao cậu không nói với bọn tớ?" Louisa nghĩ đến cảnh mình vừa khóc lóc ầm ĩ cầu cứu Winnie, trong khi Winnie cũng chỉ còn ba ngày, lòng cô hối hận vô cùng.
"Tớ chẳng phải sợ các cậu lo lắng sao?" Winnie mỉm cười trấn an họ: "Sẽ không sao đâu, lần này tớ đi điều tra cùng vợ chồng Warren mà..."
Lời còn chưa dứt, điện thoại lại reo. Winnie cầm lên xem, hóa lại là JJ gọi tới. Trong lòng cô chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành: "JJ?"
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nghiêm nghị của JJ: "Winnie, em có biết về cuộn băng bị nguyền rủa đang lan truyền trên mạng không? BAU đã tiếp nhận vụ án này, và tất cả chúng tôi... đều đã xem cuộn băng đó rồi."
Sự việc ồn ào trên mạng đến mức đó, FBI muốn không chú ý cũng không được. Winnie hít một hơi thật sâu rồi hỏi: "Mọi người đã chụp ảnh chưa?"
JJ im lặng một lúc rồi nói: "Khuôn mặt đều bị vặn vẹo cả." Không chỉ BAU, tất cả các thành viên tổ khác từng xem video và những cảnh sát phụ trách vụ án đều đã trúng lời nguyền.
Quả nhiên. Nghe được câu trả lời này, Winnie chỉ muốn lôi gã streamer kia ra đ.ấ.m cho một trận. Cứ tưởng đợi Sadako tìm tới là có thể âm thầm giải quyết, không ngờ gã lại làm lớn chuyện đến mức này. Một sự kiện chấn động thế này chắc chắn sẽ lan sang cả mạng quốc tế, nếu không sớm giải quyết Sadako, sau này cô muốn tìm ả chắc phải đi lùng sục mọi cái tivi trên toàn thế giới có Sadako bò ra mất.
Nghĩ đến cảnh tượng nhà nhà đều có Sadako bò ra, ngay cả Winnie cũng thấy da đầu tê dại. Quan trọng nhất là Winnie hoàn toàn không biết trước gã streamer đó, liệu còn có ai làm trò này nữa không. Nếu tên sinh viên kia chỉ đi Nhật một chuyến đã tiếp xúc được với cuộn băng của Sadako, chẳng phải chứng tỏ phạm vi phát tán đã rất rộng rồi sao?
"Chuyện là thế này, em định cùng vợ chồng Warren sang Nhật một chuyến. Nếu mọi người biết ai có thời hạn lời nguyền ngắn hơn ba ngày, em muốn gặp người đó một lần."
JJ khó hiểu hỏi: "Tại sao lại phải ngắn hơn ba ngày?" Cô vừa nói vừa nhanh tay lật giở tài liệu.
Winnie: "Vì em đã xem cuộn băng từ năm ngày trước, hiện giờ chỉ còn lại ba ngày thôi."
Bàn tay lật tài liệu của JJ bỗng khựng lại.
...
Khi Winnie đẩy cửa bước vào phòng họp của BAU, tất cả mọi người ngồi bên trong đều nhìn về phía cô. Trong mắt Reid tràn đầy vẻ lo âu.
"Sao lúc trước em không nói?" Hotch nghiêm giọng hỏi. Nếu sau này Winnie làm cố vấn linh dị cho BAU, thì anh ta đã coi cô như một nửa cấp dưới của mình rồi. Giờ biết cấp dưới chỉ còn ba ngày nữa là đến "ngày tận số", lại còn bị ma ám, ai nấy đều có cảm giác trở tay không kịp.
Vốn dĩ mọi người đang bị đám mây đen lời nguyền bao phủ, nhưng giờ đây tất cả đều gạt sang một bên nỗi lo của chính mình để lo cho cô.
Winnie lộ vẻ hối lỗi nói: "Em chỉ muốn tự mình giải quyết, dù sao thứ em gặp phải cũng không phải là án kiện thông thường, nói cho mọi người cũng chỉ làm mọi người lo lắng thêm thôi."
Nhưng giờ đây họ, không sót một ai, đều đã bị văng trúng mảnh đạn, và phạm vi ảnh hưởng còn vô cùng rộng lớn.
Garcia đã trở lại vị trí làm việc nhưng trong lòng vô cùng hoảng loạn. Cô vừa mới bình phục chưa lâu đã lại vấp phải chuyện này, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: "Bản ghi buổi livestream đã bị xóa, những video có lượt xem cao cũng đã được xử lý."
Cho người khác xem cuộn băng là có thể chuyển dời lời nguyền. Một bộ phận người chọn cách cầu cứu linh môi, một bộ phận khác lại chọn cách đăng video lên mạng để đổ lời nguyền cho những kẻ đen đủi xem phải. Kể từ khi có người biết phương pháp chuyển dời lời nguyền này khả thi, nó chẳng khác nào một loại virus phát tán, liên tục truyền sang cho nhiều người hơn nữa.
Bây giờ có bao nhiêu người trúng lời nguyền, đã không thể tính toán xuể nữa rồi.
"Cháu dự định sang Nhật điều tra nguồn gốc cuộn băng sao?" Rossi lên tiếng hỏi.
"Vâng, cháu đã tra được một vài thứ, muốn đi tìm cái giếng trong đoạn video." Winnie đem tất cả thông tin mình biết nói ra hết.
Sau khi bàn bạc, cả nhóm quyết định khởi hành sang Nhật. BAU có máy bay riêng, thuận tiện hơn nhiều so với việc Winnie tự đi máy bay dân dụng. Hơn nữa vì đây là sự kiện linh dị, vợ chồng nhà Warren — những người nhận ủy thác và cũng đang trúng lời nguyền — sẽ cùng đồng hành.
Trên máy bay, Reid ngồi ngay cạnh Winnie. Chàng tiến sĩ trẻ ban đầu còn giận dỗi vì bị giấu giếm, nhưng nỗi kinh hoàng và lo lắng trong lòng đã sớm chiếm trọn tâm trí anh: "Em đáng lẽ phải nói với anh, cho dù anh không giúp được gì."
Winnie nhìn thẳng vào mắt anh, thấy cảm xúc dâng trào trong đó, cô cứ ngỡ giây tiếp theo anh sẽ bật khóc mất. Chưa bao giờ gặp phải tình huống này, Winnie cũng có chút lúng túng.
"Em xin lỗi, em chỉ là không muốn anh lo lắng, không phải vì anh có giúp được hay không." Winnie khẽ giải thích. Trước đó cô thực sự nghĩ rằng sau bảy ngày là có thể âm thầm giải quyết xong xuôi, không ngờ cuối cùng sự việc lại ầm ĩ đến mức này.
Cách đó không xa, Morgan thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn cặp đôi trẻ, khẽ thở dài lắc đầu.
"Em không nói cho anh, ngộ nhỡ em xảy ra chuyện gì, anh thậm chí còn chẳng biết điều gì đã xảy ra." Reid nắm c.h.ặ.t t.a.y Winnie, nghiêm túc bộc bạch lòng mình: "Anh không sợ phải lo lắng cho em, anh chỉ sợ khi em gặp khó khăn mà anh lại không ở bên cạnh." Anh ta không quan tâm đến việc bản thân sẽ lo sợ thế nào, bởi thứ anh sợ hãi hơn cả là việc Winnie gặp nguy hiểm ở nơi mà anh không hề hay biết.
Nếu Winnie không thể hóa giải lời nguyền này, thì ba ngày sau chuyện gì sẽ xảy ra? Một cơn nhồi m.á.u cơ tim đột ngột sao?
"Em hứa, đây là lần cuối cùng!" Winnie giơ tay thề: "Sau này gặp phải chuyện thế này, em nhất định sẽ nói với anh."
Reid tin lời Winnie, thấy cô đã hứa thì cũng không nói thêm nữa. Anh không muốn buông lời trách móc, dù xuất phát điểm là vì lo cho cô.
Thấy bên kia nhanh ch.óng "làm hòa", Emily nói nhỏ: "Tôi cứ tưởng họ sẽ cãi nhau một trận chứ."
JJ tựa lưng vào sofa cười nói: "Bọn họ đều đang nghĩ cho đối phương mà. Vả lại, tôi thực sự không thể tưởng tượng nổi cảnh Reid cãi nhau với ai đó, nhất là khi người đó lại là Winnie."
Lời nguyền đang mang trên mình khiến ai nấy đều nặng trĩu tâm tư. Winnie thấy Hotch nhìn tấm ảnh con trai mà thẫn thờ. Cách đây không lâu Hotch mới ly hôn, con trai được tòa xử cho vợ, giờ đây bản thân lại vướng phải lời nguyền chỉ còn sống được bảy ngày, tâm trạng của Hotch chắc chắn là vô cùng phức tạp.
...
Sau khi tới Nhật Bản, BAU phối hợp với cảnh sát địa phương để tìm kiếm thông tin về Yamamura Shizuko.
Đã từng có một khoảng thời gian, các hiện tượng siêu nhiên như siêu năng lực được xã hội quan tâm đặc biệt và gây tranh cãi gay gắt. Chính lúc đó, Yamamura Shizuko đã bước vào tầm ngắm của dư luận.
Đồn rằng người đàn bà này có niệm lực cực mạnh, có thể cảm nhận được vật bên trong một chiếc hộp đóng kín mà không cần nhìn, có khả năng tiên tri, và còn mời cả những nhân vật danh tiếng cùng phóng viên đến hiện trường để kiểm chứng năng lực.
Trong một sự cố ngoài ý muốn, người đàn ông công khai nhạo báng Shizuko là kẻ l.ừ.a đ.ả.o đã đột t.ử ngay tại chỗ. Nỗi sợ hãi khiến đám đông quay mũi dùi về phía Shizuko, coi bà là yêu quái. Không lâu sau, bà đã tự sát tại núi Mihara.
Nếu tìm kiếm kỹ, vẫn có thể tìm thấy những tư liệu hình ảnh về hiện trường buổi thí nghiệm của Shizuko năm xưa. Họ nhanh ch.óng tìm thấy những tờ báo ghi chép về vụ núi lửa phun trào năm ấy, xác nhận Shizuko thực sự có năng lực đặc biệt.
Sau khi Shizuko tự sát, con gái bà khi đó mới 8 tuổi. Sau khi Sadako được nhận nuôi, từ đó về sau không còn bất kỳ ghi chép nào liên quan đến Yamamura Sadako nữa. Dù là đi học hay đi làm đều không có dấu vết. Người này như thể đột ngột bốc hơi khỏi thế giới này vậy.
Sau gần một ngày lật tìm tài liệu, có được một số thông tin nhất định, BAU lên đường tới quê hương của cha Yamamura Sadako. Sau khi hỏi thăm cảnh sát và cư dân địa phương, cuối cùng họ cũng tìm thấy cái giếng cuối cùng xuất hiện trong cuộn băng.
"Yamamura Sadako đã c.h.ế.t dưới giếng." Cảnh sát địa phương nói với nhóm BAU: "Năm xưa có một phóng viên đã điều tra ở đây và vớt hài cốt của Yamamura Sadako lên từ dưới giếng."
Vợ chồng Warren đang chuẩn bị xuống giếng kiểm tra liền kinh ngạc nhìn viên cảnh sát: "Hài cốt của Yamamura Sadako đã bị mang đi rồi sao?"
Viên cảnh sát gật đầu: "Đúng vậy, có ghi chép lại mà." Chỉ là đây không phải tin tức gì chấn động nên không được báo chí đưa tin, nhưng nội bộ sở cảnh sát thì có lưu giữ.
"Vậy ông có biết hài cốt của cô ta được chôn cất ở đâu không?" Hotch hỏi.
"Cái đó thì không rõ nữa." Viên cảnh sát đáp.
Lorraine và Winnie đi tới bên miệng giếng, lập tức cảm nhận được một luồng oán niệm âm hàn. Lorraine, người có cảm ứng tâm linh mạnh hơn, bỗng nhiên nhìn thấy một đoạn ảo giác: bà thấy một người đàn ông quẳng Sadako xuống giếng.
Cơ thể Lorraine chao đảo, được Winnie kịp thời giữ lấy: "Bà ổn chứ?"
"Cô ta... vẫn còn ở bên dưới." Lorraine mấp máy môi, run rẩy nói.
Oán linh của Yamamura Sadako thực sự vẫn còn ở dưới giếng!!
