Tống Nguyên - Chương 1

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:47

Ta vẫn nghĩ rằng ta với Bùi Diễn yêu nhau.

Thành hôn mười năm, ta bồi hắn từ phế Thái T.ử lên đến vị trí trên vạn người.

Vô số đêm, hắn vừa thở dốc vừa siết c.h.ặ.t t.a.y ta:

“Nguyên Nguyên, may mà có nàng.”

Nhưng cuối cùng cái tên viết trên chiếu thư phong hậu lại không phải tên ta.

Mà là Tống Tri Vi.

Hắn bất chấp sự phản đối của quần thần, nhất quyết lập góa phụ của Thục Vương, cũng là đích tỷ của ta làm Hoàng Hậu.

“Nguyên Nguyên, dù sao nàng ấy cũng là tỷ tỷ của nàng, không thể để nàng ấy chịu thiệt thòi được.”

“Không lập nàng ấy làm Hoàng Hậu, chẳng lẽ lại để tỷ tỷ ngày ngày quỳ trước mặt nàng hay sao?”

Lúc đó hắn nhìn ta, gương mặt thể hiện như đó là lẽ đương nhiên.

Cũng hệt như lúc này.

“Nguyên Nguyên, dù sao nàng ấy cũng là tỷ tỷ của nàng, chẳng lẽ nàng lại nhìn nàng ấy ch*t mà không cứu?”

Chàng thiếu niên trong lòng chỉ có mình ta, chẳng biết từ bao giờ, trong lòng đã thay người khác.

Tống Tri Vi muốn hậu vị, hắn hai tay dâng lên.

Tống Tri Vi trúng độc, hắn không chút do dự muốn ta lấy thân nuôi cổ cứu tỷ ấy.

“Lấy thân nuôi cổ”, bốn chữ này nói thì dễ.

Người dùng thân nuôi cổ, m.á.u thịt sẽ bị cổ trúng c.ắ.n nuốt bảy ngày bảy đêm.

Cuối cùng còn phải chích ra một chén m.á.u tươi, mới có thể giải bách độc.

Ta nhìn Bùi Diễn, cổ họng nghẹn ứ không nói nên lời.

Hắn không biết chuyện này sao?

Hắn biết chứ.

Vu y kia chính là bản thân hắn trăm phương nghìn kế tìm về mà.

Nhưng dù biết sẽ phải trải qua dày vò như thế, hắn vẫn kiên quyết không thay đổi ý định, muốn ta dưỡng cổ trùng.

Bởi vì ta là muội muội duy nhất của Tống Tri Vi.

Máu của ta truyền cho Tống Tri Vi, sẽ phát huy công hiệu lớn nhất. 

“Nguyên Nguyên, vong ưu cổ thôi mà.”

Bùi Diễn hơi cúi người.

Hắn ngồi xổm xuống, nắm lấy tay ta, trong mắt tràn đầy dịu dàng:

“Đau khổ nhất thời lại có thể quên đi tất thảy ưu phiền, không tốt sao?”

Ta cố nén vị tanh ngọt trong cổ họng, gượng cười: 

“Được.”

Quên hết ưu phiền, cầu còn không được.

Chiều tối, Tống Tri Vi phái người tới gọi ta qua đó.

Như mong muốn của Bùi Diễn.

Ta và Tống Tri Vi gặp nhau, tỷ ấy không cần quỳ trước mặt ta.

Người phải quỳ là ta.

Ta ngoan ngoãn quỳ dưới đất, Tống Tri Vi nghiêng người dựa trên sạp.

“Nghe nói muội muội nguyện lấy thân nuôi cổ, giúp ta giải độc?”

Tiến cung ba tháng, Tống Tri Vi được nuôi đến trắng nõn hồng nhuận.

Không đợi ta đáp lời, tỷ ấy đã cười tươi như hoa:

“Thật vất vả cho muội muội.”

“Lý ma ma, lấy tượng Quan Tâm Tống T.ử lần trước bệ hạ cầu cho ta ra đây, thưởng cho muội muội.”

“À… suýt nữa ta quên, thân thể muội muội hiện tại, sợ là Quan âm đích thân tới cũng bó tay hết cách.”

Tống Tri Vi bật cười, nhóm cung nhân cũng cười theo.

Xem đi, đây chính là tỷ tỷ người gặp người thích của ta đó.

Phụ thân ta thương tỷ ấy.

Khi ta chào đời, tỷ ấy bệnh nặng nên đổ cho ta khắc tỷ ấy.

Nhẫn tâm đưa ta đến thôn trang.

Mẫu thân ta xót tỷ ấy.

Năm đó người có hôn ước với Bùi Diễn là tỷ ấy.

Nhưng Bùi Diễn đã bị phế, tỷ ấy không muốn xuất giá.

Mẫu thân liền gọi ta hồi phủ, thay tỷ ấy gả cho Bùi Diễn.

Đến giờ, ngay cả Bùi Diễn cũng yêu tỷ ấy.

“Có chuyện gì mà cười vui vậy?”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.

Bùi Diễn bước chân vào cửa điện.

Tiếng cười nhạo lập tức im bặt.

Ta cúi thấp đầu: “Các nàng đang cười thần thiếp, gà mái mà vĩnh viễn không thể đẻ trứng.”

Bùi Diễn nghiêm mặt: “Làm càn!”

Nhóm cung nhân đồng loạt quỳ xuống.

“Ai bắt Thần phi quỳ?”

“Trẫm đã hạ lệnh, Thần phi ở trước mặt trẫm cũng không cần quỳ cơ mà!”

“Các ngươi to gan…”

“Phu quân ~” Tống Tri Vi thướt tha đứng lên.

Kéo kéo tay áo Bùi Diễn: “Hung dữ như vậy làm gì?”

“Dọa hài nhi trong bụng thần thiếp sợ rồi này.”

Lông mi ta run rẩy.

Ngẩng đầu lên liền thấy Tống Tri Vi đang hờn dỗi kéo tay Bùi Diễn đặt lên bụng.

Bùi Diễn thật cẩn thận, thật tò mò khẽ chạm vào bụng tỷ ấy.

Nhận thấy ánh mắt của ta, hắn khẽ liếc qua, môi giật giật.

Cuối cùng chọn bỏ qua ta.

Chẳng trách Bùi Diễn lại gấp gáp như vậy.

Độc trong người Tống Tri Vi đã bị hạ từ khi còn ở đất Thục.

Nó không lấy mạng tỷ ấy nhưng sẽ khiến tỷ ấy khó mang thai.

Mà nếu có t.h.a.i rồi cũng sẽ bị sảy.

Tỷ ấy vào cung mới ba tháng mà đã m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử của Bùi Diễn.

Cái t.h.a.i này được mấy tháng rồi?

Sợ là hai người họ sớm đã qua lại?

Cũng đúng.

Từ nhỏ ta đã ở thôn trang, thanh mai trúc mã thực sự của Bùi Diễn, trước nay vẫn là Tống Tri Vi.

Ta lang thang trong Ngự Hoa Viên, theo bản năng đặt tay lên bụng mình.

Ta cũng từng có một hài t.ử.

Nhưng khi được 6 tháng, đã bị Bùi Diễn ban một chén t.h.u.ố.c bỏ thai, xóa sổ..

Khi đó hắn ôm ta, hôn ta hết lần này đến lần khác:

“Nguyên Nguyên, nếu không có nàng thu hút sự chú ý của phụ hoàng, ta sẽ bị phụ hoàng lãng quên mất.”

“Ta đây cả đời làm một phế Thái T.ử cũng không sao, nhưng sao có thể để nàng cả đời theo ta chịu khổ?”

“Nguyên Nguyên, đừng sợ, nàng là thê t.ử của ta, tương lai, chúng ta sẽ lại có rất nhiều, rất nhiều hài t.ử.”

Nhưng hiện tại, thê t.ử của hắn là người khác.

Người sẽ cùng hắn có rất nhiều, rất nhiều hài t.ử, cũng là người khác.

Ta quay về Thần Lộ Cung, Lâm Lang hoảng hốt:

“Nương nương! Hoàng Hậu lại gây khó dễ cho người sao?!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tống Nguyên - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD