Tống Nguyên - Chương 6

Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:48

Tết Đoan Ngọ, trong cung sẽ tổ chức yến tiệc.

Đến lúc đó trận hỏa hoạn trong Thần Lộ Cung sẽ khiến “Thần phi” táng thân nơi biển lửa, còn ta nhân lúc hỗn loạn xuất cung.

Nghĩ đến ngày được rơi nơi thâm cung này, trong lòng ta vui mừng.

Vậy nên dù trong Ngự Hoa Viện chạm mặt Bùi Diễn và Tống Tri Vi, tâm tình ta cũng không hề bị ảnh hưởng.

Thời tiết này, hoa sen đang nở rộ.

Hai người họ đang trong đình hóng gió ngắm hoa.

Tống Tri Vi đã m.a.n.g t.h.a.i 6 tháng, có lẽ cũng không muốn nhìn thấy ta.

Vậy nên ta chỉ hành lễ từ xa rồi định rời đi.

Ai ngờ khi ta vừa xoay người liền nghe thấy Tống Tri Vi thanh thúy gọi tên ta.

Quay đầu lại liền thấy Bùi Diễn nắm cằm hôn tỷ ấy.

Ta khó hiểu nhìn bọn họ.

Muốn hôn sao không tìm một cái điện mà làm?

Giữa thanh thiên bạch nhật, nhóm cung nhân đã xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.

Ta “chậc chậc” hai riếng rồi xoay người rời đi.

Mới đi được hai bước, sau lưng liền truyền đến tiếng đổ vỡ.

Bùi Diễn đã ném tan chén trà trong tay.

Đại khái là ta đã đắc tội Bùi Diễn rồi.

Hắn đột nhiên giáng vị ta.

Từ “Thần phi” biến thành “Thần tần.”

Nhìn đi, trông cậy vào việc người khác yêu mình sẽ nhận về kết quả như vậy.

Người ta thích thì cho mình chút yêu thương, đến khi không thích nữa thì quả quyết dứt tình.

Ta cũng không để ý.

Bị giáng xuống tần vị càng tốt, trong yến hội tết Đoan Ngọ, ta sẽ không phải ngồi gần Bùi Diễn.

Ta an tâm chờ đến ngày ấy.

Tống Tri Vi tới chỗ ta một lần.

Tỷ ấy cười nhạo ta không được sủng ái, phi vị cũng mất.

Ta không đáp lời.

Tỷ ấy hoang mang nhìn ta một hồi, cuối cùng cười lạnh:

“Muội muội ngày càng tiến bộ, chơi chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t ư?”

“Chỉ sợ bệ hạ sẽ không trúng chiêu này.”

Nói xong hất cằm rời đi.

Bùi Diễn tới chỗ ta hai lần.

Cả hai lần hắn chỉ dừng chân bên ngoài một lát rồi bỏ đi.

Rất hợp ý ta.

Trước tết Đoan Ngọ, ta gặp phụ thân thêm một lần, đảm bảo tất cả đã được chuẩn bị thỏa đáng.

Nhưng đến ngày ấy, lại có bước ngoặt.

Hơn nữa còn là một bước ngoặt hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ta.

Theo quy củ, tần vị chỉ được ngồi ở bàn dưới.

Nhưng thái giám bên người Bùi Diễn vẫn dẫn ta đến chỗ cạnh hắn như trước kia.

Để ta ngồi ở vị trí thậm chí còn cao hơn Tống Tri Vi.

Hai mắt Tống Tri Vi sắp hóa thành d.a.o găm xẻo thịt trên người ta.

Quan lễ phía dưới cũng đồng loạt lắc lắc đầu.

Bùi Diễn kéo ta ngồi xuống: “Vừa lòng chưa?”

Ta không hiểu sao hắn lại nói ra ba chữ này, không đáp lời.

Hắn đặt mạnh chén rượu xuống bàn: 

“Tống Nguyên, rốt cuộc nàng còn muốn nháo đến bao giờ?!”

Ta càng khó hiểu:

“Thần thiếp nháo bao giờ?”

Muốn ta nuôi cổ, ta nuôi, muốn lấy m.á.u ta, ta cho.

Bây giờ bụng Tống Tri Vi đã lớn thấy rõ, so với t.h.a.i p.h.ụ bình thường đẫy đà hơn vài phần đấy thôi.

“Lần nào cũng là trẫm dỗ nàng, nàng không thể dỗ trẫm một lần được hay sao?!”

Biến cố phát sinh đúng lúc này.

Đêm nay chính là dạ yến đầu tiên được tổ chức sau khi Bùi Diễn đăng cơ, người tới đông đảo.

Mọi người vừa ngồi xuống, rượu còn chưa rót hết.

Đột nhiên một kẻ mặc đồ cung nhân rút trường kiếm giấu trong người ra.

Không chút do dự đ.â.m thẳng về phía Bùi Diễn.

Ngay sau đó, nhiều “cung nhân” và “Kim Ngô Vệ” khác cũng rút đao rút kiếm ra.

Tiếng la hét thất thanh khắp nơi, toàn bộ điện trở nên hỗn loạn.

Ta tỉnh táo suy nghĩ: Có thích khách, mục tiêu là Bùi Diễn, chỗ này nguy hiểm.

Chạy!

Bùi Diễn né được nhát kiếm kia, ta kéo tà váy định chạy đi.

Không ngờ lại bị hắn túm lại: “Nàng đi theo trẫm!”

Ta không cần đi theo hắn nha.

Đám thích khách kia chính là nhắm vào hắn.

Nhưng Bùi Diễn nhất quyết túm c.h.ặ.t ta, khiến ta không thể rời khỏi hắn một bước.

Kim Ngô Vệ nhanh ch.óng xuất động, vây hãm phần lớn thích khách.

Nhưng đồ bọn họ mặc giống nhau, chẳng biết ai quân ta, ai quân địch.

Người phía trước đột nhiên quay phắt lại, cầm kiếm đ.â.m về phía ta.

Không chút suy nghĩ, ta trở tay kéo Bùi Diễn qua, để hắn chắn trước người ta.

Ta không thấy đau.

Nhưng mà bị kiếm đ.â.m vẫn ch*t nha.

Ta không muốn ch*t.

Vẫn là để hắn ch*t đi.

Đến khi lưỡi kiếm sắc bén đ/â/m thẳng vào n.g.ự.c, Bùi Diễn vẫn không tin nổi.

Trong thoáng chốc, ánh mắt hắn nhìn ta có khiếp sợ, có hoài nghi, có đau đớn và không cam tâm.

Khi nhát kiếm được rút ra, ánh mắt hắn cũng từ từ tan rã.

Ta đương nhiên không thể xuất cung nữa.

Hoàng cung nhiều thích khách như vậy, thậm chí Hoàng Đế còn bị ám sát.

Màn đêm buông xuống, trong cung loạn lạc.

Tất cả kết hoạch phụ thân sắp xếp không thể thực hiện được nữa.

Sau đó, ta cũng không có cơ hội xuất cung nữa.

Không hiểu vì sao Bùi Diễn không tới Phượng Nghi Cung mà dọn đến Thần Lộ Cung của ta ở.

Đến ở thì thôi đi, lại còn không ngừng lải nhải.

“Trẫm nói nàng nhìn trẫm!”

Đó, lại bắt đầu gào lên.

“Không phải như vậy!” Lại nữa.

“Không phải như vậy Nguyên Nguyên, ánh mắt nàng nhìn trẫm không phải như vậy!”

“Vậy nên thế nào? Bệ hạ nói đi để thần thiếp làm.”

Ta thật sự bị phiền muốn ch*t.

Bùi Diễn mắt đỏ ngầu, đứng bật dậy.

Nắm c.h.ặ.t cằm ta, gấp gáp hôn xuống.

Ta chớp chớp mắt.

Thật tự nhiên nghĩ đến ngày ấy trong Ngự Hoa Viên, hắn với Tống Tri Vi hôn nhau.

Nhưng… không có cảm giác gì.

Không ghê tởm, cũng chẳng buồn nôn.

Ta muốn ngủ, cho nên khi hắn đẩy ta lên giường, ta cũng thuận thế nằm xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tống Nguyên - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD