Tổng Tài Thỏ Tai Cụp Mang Thai Con Cho Tôi (nữ A Nam O) - Chương 20.2: Sinh Hai Mươi Mấy Đứa Nhóc Con…

Cập nhật lúc: 09/04/2026 05:05

Lộ Nghi khẽ ngẩng đầu lên nhìn về phía anh ấy: “Vậy thì thế nào?”

Lông mi dài của Lộ Khải Minh run run, nhất thời không nói nên lời. Anh ấy chưa từng nói với Lộ Nghi về vấn đề mất cân bằng pheromone của mình, cũng chưa từng nói với đối phương rằng tuyến thể của anh ấy đã gặp vấn đề từ năm 18 tuổi.

Những trải nghiệm gian nan đau khổ đó anh ấy chưa bao giờ nhắc đến với đối phương, dù chỉ là một nét chấm phá qua loa.

Nhưng ngay cả khi anh ấy nói bây giờ, Lộ Nghi thực sự có cố gắng thay đổi quan điểm ban đầu của bà ấy không?

Khoảnh khắc này, Lộ Khải Minh bỗng nhiên cảm thấy dù anh ấy giải thích thế nào cũng là vô ích. Hai đứa bé này trong mắt Lộ Nghi chính là sự tồn tại sai lầm, là một loại "giá phải trả" mà anh ấy phải gánh chịu cho hành vi sai lầm của mình.

Đối phương thậm chí còn không muốn tìm hiểu một chút về tình trạng của em bé.

“Dì Lộ,”Quý Tiêu đi đến bên cạnh Lộ Khải Minh, cô ấy chạm vào mu bàn tay Lộ Khải Minh, ánh mắt không hề ngại ngùng đối diện với Lộ Nghi,

“Có lẽ dì không biết lần đ.á.n.h dấu đó không phải là một sự ngoài ý muốn, mà là vì lúc đó ngoài đ.á.n.h dấu ra chúng cháu không có lựa chọn thứ hai...”

Dưới ánh mắt nghi ngờ của Lộ Nghi, Quý Tiêu tiếp tục nói:

“Nếu dì hiểu biết một chút về hội chứng rối loạn pheromone, dì sẽ biết căn bệnh này không chỉ ảnh hưởng đến tuyến thể, mà pheromone còn có nguy cơ mất kiểm soát bất cứ lúc nào. Ngày thường còn phải uống rất nhiều t.h.u.ố.c để điều hòa vấn đề này. Cháu lúc đó cũng là lần đầu tiên nghe nói loại bệnh này khi gọi điện thoại cấp cứu.”

Ánh mắt Lộ Nghi không còn sắc bén như chim ưng lúc ban đầu, bà ấy trông có vẻ hơi mơ hồ, dường như đang tiêu hóa những lời Quý Tiêu vừa nói.

Quý Tiêu làm trò bà ấy mặt dắt Lộ Khải Minh tay,

“Hơn nữa, ngoài chuyện anh ấy có hội chứng rối loạn pheromone, anh ấy còn rất nhiều chuyện mà dì không biết hoặc chưa bao giờ tìm hiểu.”

“Tuy nhiên, việc dì có muốn hiểu và chấp nhận đứa bé này hay không bây giờ không còn quan trọng nữa...”

“Bởi vì, anh ấy muốn sinh thì cứ sinh, cháu sẽ nuôi.”

Dứt lời, Quý Tiêu nắm tay Lộ Khải Minh, kéo người lập tức đi ra khỏi phòng khách.

Khi tay Lộ Khải Minh bị Quý Tiêu nắm, anh ấy không phản kháng, tùy ý cho bàn tay ấm áp của cô gái kéo mình đi ra ngoài. Chỉ là khoảnh khắc xoay người rời đi lại quay đầu nhìn Lộ Nghi một cái.

Hai người ánh mắt ngắn ngủi giao nhau, thần sắc Lộ Nghi trở nên có chút phức tạp. Bà ấy bỗng nhiên cảm thấy mình không thực sự hiểu rõ đứa con đã sinh ra và nuôi dưỡng hơn hai mươi năm nay, thậm chí không bằng một Alpha tùy tiện bước vào nhà bà ấy.

Ánh mắt bà ấy dõi theo bóng Lộ Khải Minh rời đi cho đến khi bóng dáng đối phương hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của mình.

Người giúp việc Phương Lan đứng ở xa thấy tất cả những điều này, bà ấy nhìn Lộ Nghi vẫn ngồi trên sô pha trầm tư và căn phòng khách trống rỗng, có chút cảm khái thở dài một hơi.

Đây dường như là lần đầu tiên Lộ Khải Minh từ nhỏ đến lớn công khai phản đối ý kiến của Lộ Nghi.

Khoảnh khắc bị Quý Tiêu nắm tay ngồi vào xe bay, Lộ Khải Minh vẫn còn hơi chưa hoàn hồn.

Ban đầu Lộ Khải Minh vẫn còn chìm đắm trong bầu không khí nặng nề vừa rồi, nhưng giây tiếp theo anh ấy lại thấy Quý Tiêu quay đầu nhìn về phía mình, vẻ mặt trông còn có chút tức giận.

Ngay sau đó anh ấy nghe đối phương có chút hờn dỗi nói: “Mặc kệ bà ấy, anh muốn sinh thì cứ sinh! Kể cả sinh hai mươi mấy đứa nhóc con, em cũng nuôi nổi!”

Lộ Khải Minh: “...”

Mặc dù vậy, nhưng tại sao lại gọi con mình là "nhóc con" chứ?

Vẻ mặt hờn dỗi của Alpha thật sự có chút quá nghiêm túc, khiến anh ấy không nhịn được mà khẽ cong khóe miệng.

Quý Tiêu thấy tâm trạng Lộ Khải Minh không còn nặng nề như vừa rồi, liền không nói gì thêm, chuẩn bị đưa đối phương về nhà trước.

Mặc dù cô ấy rất không thích thái độ của Lộ Nghi, nhưng dù sao đối phương cũng là mẹ của Lộ Khải Minh, cô ấy không thể nào phản bác lời bà ấy ngay trước mặt Lộ Khải Minh được.

Để Lộ Nghi chấp nhận sự tồn tại của hai đứa bé này có lẽ còn cần một thời gian nữa.

Khi xe bay dừng lại, Lộ Khải Minh dường như đã ngủ rồi. Kể từ khi mang thai, anh ấy ban ngày thường xuyên trông rất buồn ngủ, cả người luôn choáng váng và muốn ngủ.

Quý Tiêu nhìn quầng thâm nhạt ở dưới mắt anh ấy, không nỡ đ.á.n.h thức anh, mà lấy một chiếc chăn ở ghế sau định đắp cho anh ấy.

Khi cúi người lại gần, cô ấy mới mơ hồ phát hiện tình hình đối phương có chút không ổn.

Quý Tiêu rõ ràng ngửi thấy mùi đào trắng quen thuộc và mê hoặc đó, và thái dương Lộ Khải Minh lấm tấm mồ hôi li ti. Đầu ngón tay anh ấy nắm c.h.ặ.t đến mức gần như để lại vết vấu trên lòng bàn tay, cả người cuộn tròn trên ghế ngồi với tư thế vô cùng thiếu an toàn.

Quý Tiêu đưa tay sờ trán anh ấy, nhiệt độ rất nóng.

Cô ấy lại gọi tên đối phương vài tiếng, nhưng Lộ Khải Minh không có dấu hiệu muốn tỉnh.

Quý Tiêu hơi lo lắng tình hình của anh ấy, liền gửi mấy tin nhắn cho bác sĩ Tống,

Bác sĩ Tống trả lời rất nhanh.

Dựa trên phán đoán ban đầu, ông ấy cho rằng có lẽ là do sốt của Lộ Khải Minh từ mấy ngày trước chưa hoàn toàn hạ xuống.

Omega sau khi m.a.n.g t.h.a.i sẽ xuất hiện sốt định kỳ. Sốt là bình thường, hơn nữa trong vài ngày tình trạng sốt có thể lặp đi lặp lại, và Lộ Khải Minh trước đây phân bố pheromone không đều, nên khả năng xuất hiện triệu chứng này ở anh ấy khá cao.

Lúc này thì cần pheromone Alpha từ từ điều trị.

Quý Tiêu nói "Cảm ơn" với bác sĩ Tống, sau đó trong không gian chật hẹp phóng thích pheromone của mình.

Mùi đào trắng và trà ô long quyện vào nhau, tươi mát như không khí sau cơn mưa lớn.

Quý Tiêu thấy dưới tác dụng của pheromone, lông mày Omega hơi giãn ra một chút, cô ấy lại cúi người xuống xem xét tình trạng đối phương.

Kết quả đúng lúc này cô ấy bị Lộ Khải Minh đưa tay nắm c.h.ặ.t cổ tay. Dường như là vì khát khao pheromone Alpha, Lộ Khải Minh nắm cổ tay Quý Tiêu kéo đối phương về phía mình.

Quý Tiêu không thể lay chuyển được Omega đang ngủ, cô ấy lại không dám dồn trọng tâm lên người đối phương, đành phải duỗi hai tay nhẹ nhàng chống vào hai bên lưng ghế, cuối cùng bị đối phương kéo đến mức không còn cách nào, lại đổi thành tư thế ôm.

Toàn thân Lộ Khải Minh tỏa ra mùi đào ngọt ngào.

Thơm lắm.

Ở khoảng cách này, hơi thở Quý Tiêu và đối phương quyện vào nhau.

Da Lộ Khải Minh rất tinh tế, vì lý do sốt nên cả người ôm lên đều ấm áp dễ chịu. Cằm Quý Tiêu vô tình cọ qua gương mặt Lộ Khải Minh, xúc cảm rất mềm và rất mượt.

Mặc dù dáng người anh ấy cao hơn Omega thông thường, nhưng tất cả những đặc điểm mà một Omega nên có anh ấy đều có.

Eo thon, chân dài, da lại trắng.

Lộ Khải Minh đưa tay ôm lấy eo Quý Tiêu, vẫn còn hơi không thỏa mãn mà kéo cả người đối phương vào lòng mình.

Dường như là vì động tác có biên độ khá rõ ràng, lông mi dài của Omega run run, trên má trắng nõn phảng phất vài sợi hồng hào. Giữa nửa mơ nửa tỉnh, anh ấy phát ra một tiếng lẩm bẩm,

“Ừm ~”

Giống như tiếng kêu của một chú mèo con đói bụng.

Quý Tiêu không nhịn được, khẽ bật cười.

Sau đó Lộ Khải Minh tỉnh giấc. Khoảnh khắc mở mắt ra nhìn rõ cảnh tượng trước mặt, anh ấy quên cả chớp mắt, mặt "bá" một cái liền trở nên đỏ hơn.

Lộ Khải Minh căng thẳng đến cứng người, nhưng không lập tức đẩy đối phương ra.

Bởi vì cả pheromone trên người Alpha lẫn cái ôm ấm áp của Quý Tiêu đều khiến anh ấy cảm thấy rất thoải mái, thoải mái đến mức anh ấy không nỡ rời xa đối phương.

Quý Tiêu vô cùng hiểu tính cách ngượng ngùng của chú thỏ, dứt khoát chủ động hỏi:

“Anh hình như vẫn còn hơi sốt, ôm thêm một lát được không?”

“Ừm.”

Lộ Khải Minh gật đầu, cằm gác lên vai Quý Tiêu.

Anh ấy giấu đi vẻ đỏ ửng trên mặt, giọng nói vẫn còn hơi khàn khàn của người mới tỉnh ngủ.

Quý Tiêu ở nơi mà tầm nhìn của anh ấy không thể chạm tới, nở một nụ cười, trắng trợn đưa tay ôm c.h.ặ.t eo anh ấy.

Eo của chú thỏ thật sự rất nhỏ, sờ lên cũng rất thoải mái.

Một lát sau, Quý Tiêu đứng dậy kiểm tra tình trạng của anh ấy. Cô ấy phát hiện mặt chú thỏ dường như trở nên đỏ hơn trước, nhưng nhiệt độ trên trán thì đã hạ xuống.

Lúc này, trời bên ngoài dần tối, Quý Tiêu đưa Lộ Khải Minh đến cửa rồi quay trở lại xe bay của mình.

Trong xe bay, mùi đào trắng và ô long vẫn còn nồng đậm, nhắc nhở cô ấy về chuyện vừa xảy ra ở đây.

Nàng mở ra tự động hướng dẫn, điều khiển xe bay hướng chính mình gia phương hướng bay đi.

Lộ Khải Minh đi rồi, nhưng cảm giác ấm áp vừa rồi vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Quý Tiêu cảm thấy hơi khô nóng, cô ấy mở cửa kính bên hông xe bay, mặc cho gió lạnh tràn vào làm bay mái tóc trên má.

Đèn đêm đô thị lộng lẫy bên ngoài đổ một luồng ánh sáng mạnh xuống trước mắt cô ấy, nhanh ch.óng lướt qua hai bên xe bay. Ánh mắt Quý Tiêu không tập trung vào cảnh tượng trước mắt, mà có vẻ hơi phân tâm.

Trong đầu cô ấy hiện lên tất cả đều là hình bóng Lộ Khải Minh.

Cô ấy hồi tưởng lại tư thế Lộ Khải Minh cuộn tròn trên ghế ngồi với vẻ cực kỳ thiếu an toàn vừa rồi,

Lại nhớ lại lần đầu tiên gặp đối phương khi, anh ấy bên cạnh chân lăn xuống ba bốn ống t.h.u.ố.c ức chế chưa tiêm,

Còn có lần tụ hội đó, đối phương chống vào bồn rửa mặt thở dốc…

Cuối cùng, ánh mắt Quý Tiêu dừng lại trên mấy tin nhắn bác sĩ Tống gửi cho cô ấy trên thiết bị đầu cuối.

Suy nghĩ một lát, cô ấy đổi hướng xe bay.

Sau khi tiễn Quý Tiêu đi, Lộ Khải Minh đứng ở ban công một lát, cho đến khi cảm giác nóng ran trên người hoàn toàn biến mất, anh ấy mới đi vào phòng.

Nhưng khi anh ấy chuẩn bị đóng cửa ban công, lại nghe thấy tiếng động cơ gầm rú từ ngoài cửa sổ. Trong chốc lát, anh ấy tưởng mình bị ảo giác.

Lộ Khải Minh quay người, anh ấy phát hiện đây không phải ảo giác, xe bay của Quý Tiêu đang dừng ngay bên ngoài ban công của mình.

Giây tiếp theo, anh ấy nhìn thấy Quý Tiêu từ trên xe bay bước xuống, từng bước đi đến trước mặt mình.

Lộ Khải Minh nhìn cô ấy, quên cả chớp mắt: “Em... sao đột nhiên lại quay lại rồi?”

"Em... đã tìm hiểu một số thông tin, cũng nghe người ta nói Omega trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i sẽ rất vất vả, đặc biệt là khi chỉ có một mình." Quý Tiêu ngẩng đầu nhìn về phía Lộ Khải Minh, cô ấy đưa tay vuốt một lọn tóc che mắt, vẻ mặt trông rất chuyên chú, và cũng có chút căng thẳng,

“Sau đó em hỏi bác sĩ Tống, anh ấy nói nếu có Alpha an ủi thì sẽ tốt hơn.”

“Cho nên, em đã suy nghĩ một chút... Anh có phiền nếu em chuyển đến ở cùng không?”

“... Để tiện chăm sóc em bé.”

Và cũng có thể chăm sóc anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.