Tống Tuyên Cơ - Chương 3

Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:18

"Nếu không vì các người, sao ta phải rơi vào cảnh làm con thứ!”

Mỗi lần ta mách với phụ thân, ông ta đều bảo ta nhường nhịn, bảo mẫu thân ta nhường nhịn.

Đến mức đứa tàn ác này ngày càng hoành hành bá đạo.

Tròng mắt ta đảo một vòng.

Đột nhiên nghĩ ra một trò chơi vô cùng thú vị.

Ngón tay ta vê nhẹ, một cụm quỷ hoả bùng cháy dữ dội.

Thiêu rụi cọc gỗ ở hậu viện, chân đèn bên cạnh, cùng bức mành trúc bên cửa sổ, cuối cùng…

"Cháy rồi! Cháy rồi! Mau đến người cứu hỏa!”

Tiếng hét xé lòng xé tan đêm đen.

Ngọn lửa bùng bùng cháy lớn.

Trong lúc hỗn loạn, Vương thị kéo Tống Thục Dung không chút do dự lao ra ngoài.

Đầu ngón tay ta khẽ móc.

Xà nhà trên đầu họ gãy đôi.

Đập mạnh xuống chân Vương thị.

“Mẫu thân!”

Tống Thục Dung gào lên.

Tống Tuyên Tiêu chính lúc này giật mình tỉnh giấc, muốn lao ra ngoài nhưng thế lửa quá lớn.

Hắn chỉ đành trông chờ vào gia nhân dập lửa nhỏ bớt, vội vã gào:

“Người đâu! Còn không mau dập lửa!”

Cũng chính lúc này, hắn nghe thấy nữ nhi cưng của mình gào hét:

“Đồ vô dụng! Lũ vô dụng các ngươi dập lửa cái gì thế! Còn không mau đến khiêng xà nhà ra trước!”

Lũ gia nhân vốn đang xách thùng nước lập tức quăng hết đồ đạc trong tay, vội vã chạy nhào qua bên đó.

Tống Tuyên Tiêu: "!"

Trong phút chốc, Tống phủ náo loạn thành một mớ bòng bòng.

Mẫu nữ Vương thị ở ngoài ngọn lửa đau đớn lăn lộn trên đất, Tống Tuyên Tiêu ở trong ngọn lửa ngạt thở vặn vẹo.

Ta bật cười lớn nhìn cảnh tượng này, nhưng thù hận tích tụ trong lòng chẳng giảm đi chút nào.

Năm đó Tống Tuyên Dao giẫm lên mặt ta, mỉm cười bảo:

"Đích tỷ, vị trí Hoàng hậu của tỷ, muội xin phép nhận lấy vậy.”

Tống gia cho người g.i.ế.c mẫu thân ta, c.h.ặ.t đứt gân tay gân chân ta, quăng xuống giếng cạn, dùng xiềng xích khóa miệng, trận bát quái yểm hồn. Nhất quyết muốn ta vĩnh thế không thể siêu sinh.

Nhưng ta hận! Hận đạo trời bất công, hận có oan không thể kêu!

Suốt ba mươi năm qua, ngày ngày ta chịu đựng mọi sự hành hạ, nhưng vĩnh viễn không được nhập luân hồi.

Rốt cuộc, hồn phách của ta bắt đầu tỏa ra làn khói đen kịt, tiếng gào xé ruột xé gan:

"Tống Tuyên Dao, Tống gia... Có một ngày, ta nhất định phải khiến các ngươi băm thây vạn đoạn, không được c.h.ế.t t.ử tế!

Gió lạnh gào thét, oán khí ngút trời.

Trong phủ Thừa Tướng, quỷ dữ xuất thế.

Năm xưa từng có vị cao tăng đi qua, sợ hãi than thở:

"Con quỷ dữ bên trong dường như đã bị giam giữ, chỉ cần không ra ngoài, chắc sẽ không gây ra họa lớn.

Nhưng, nếu nó đã chui ra ngoài thì sao?

4

Vương thị rốt cuộc cũng được cứu ra.

Hai mẫu nữ ôm nhau khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Phụ thân ta và Liễu Di nương nghe thấy động tĩnh liền vội vã chạy tới.

Tống Thục Dung lập tức ức h.i.ế.p: "Tổ phụ, Tổ mẫu, hai người rốt cuộc cũng đến rồi!

Vương thị quẹt nước mắt: "Công công, Bà bà...

Lời còn chưa nói xong, bà ta đã bị Liễu Di nương giáng cho một tát trời đ.á.n.h.

Trong sự bàng hoàng, bà ta nhìn Liễu Di nương chỉ vào mặt mình c.h.ử.i rủa:

"Đồ tiện nhân! Ngươi lại tự mình chạy ra ngoài! Nhi t.ử ta đâu!? Ngươi bỏ lại nhi t.ử ta ở bên trong rồi sao!?

Phụ thân ta nổi giận, quát lũ gia nhân: "Còn không mau đi cứu người!

Nhưng gia nhân cũng là người, nhìn biển lửa ngút trời, ai cũng biết chui vào trong là cầm chắc cái c.h.ế.t.

Thế nên ai nấy ngập ngừng không dám bước.

Liễu Di nương hận không thể xé xác Vương thị, thấy gia nhân định dìu Vương thị đi xem cái chân trái bị thương, liền lập tức quát dừng lại.

Tống Thục Dung không thể tin nổi: "Tổ mẫu, mẫu thân con bị thương mà!

"Ả c.h.ế.t đi càng tốt!”

Liễu Di nương trừng mắt dữ tợn nhìn Vương thị, gằn từng chữ trước nét mặt trắng bệch của bà ta:

"Con ta mà có mệnh hệ gì! Ta sẽ khiến ngươi không được c.h.ế.t t.ử tế!”

Tình mẹ chồng nàng dâu từng hòa thuận êm ấm, khi không còn "kẻ thù" chung nữa, sau mấy chục năm đày đọa, rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ta biết, thời cơ đã đến.

Trong đám gia nhân có kẻ nhìn thấy bóng người, lập tức reo lên:

"Ra rồi! Ra rồi!

Những người khác vội vã nhìn sang.

Chỉ thấy Tống Tuyên Tiêu toàn thân bỏng rát, hôn mê bất tỉnh.

Mà một bóng dáng nhỏ nhắn đang xóc hắn trên vai, tận trung báo hiếu.

"Là Nhị cô nương nhà Tuyên Tiêu đó sao?”

Phụ thân ta nheo mắt nhìn rõ.

Ta cũng ngẩng mặt lên.

Vương thị và Tống Thục Dung sợ hãi:

"Tống Thục Nghi, ngươi... Sao ngươi vẫn chưa c.h.ế.t!

5

Tống Thục Nghi dĩ nhiên là c.h.ế.t rồi.

Kẻ đứng ở đây, chỉ là một con quỷ dữ mượn xác hoàn hồn mà thôi.

Trận hỏa hoạn rốt cuộc cũng được dập tắt.

Chỉ có điều trong trận hỏa hoạn này.

Tống Tuyên Tiêu vì không được cứu chữa kịp thời, toàn thân lở loét bỏng rát, ngày ngày chảy mủ hôi hám.

E rằng kiếp này chỉ có thể nằm liệt giường.

Biết được kết quả này, phụ thân ta trong phút chốc già đi mười tuổi. 

Còn Liễu Di nương thì ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau khi tỉnh lại thì như phát điên, tay cầm d.a.o miệng gào ầm ĩ đòi g.i.ế.c Vương thị.

Chỉ vì bà ta cho rằng con trai mình rơi vào nông nỗi này đều là do Vương thị gây ra.

Mà Vương thị vốn đã phế một bên chân, nay lại bị bà mẫu ghét bỏ, đến cả t.h.u.ố.c cũng không được uống t.ử tế.

Trực tiếp gánh lấy tật suốt đời, vĩnh viễn thọt chân.

Đối với một Thượng thư Phu nhân coi trọng thể diện nhất mà nói, đây tuyệt đối là một đòn chí mạng.

Oái oăm thay Liễu Di nương lại là bà mẫu của bà ta, bà ta không thể làm gì được.

Hạt giống cừu hận cứ thế được gieo xuống. Chỉ chờ có kẻ "nhổ mầm thúc lớn", đẩy sóng thêm thuyền.

Mà ta.

Ta trở thành công thần cứu Tống Tuyên Tiêu, trở thành kẻ chủ đạo xem vở kịch hay này.

Liễu Di nương đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không ngờ tới, có một ngày bà ta lại nắm lấy tay ta cảm kích:

"Con ngoan, con đã liều mạng cứu phụ thân con, tuy là thứ xuất, nhưng ta tuyệt đối không đối xử bạc bẽo với con. Nay cô cô con là Thái hậu, ta sẽ trước mặt nó xin ban thưởng cho con.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tống Tuyên Cơ - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD