Tra Khắp Tứ Hải Bát Hoang: Đâu Đâu Cũng Là Tu La Tràng - Chương 107: Thăm Dò Tin Tức, Ma Tôn Ghen Tuông Làm Nũng
Cập nhật lúc: 26/03/2026 03:14
Lâm Uyên không muốn bị cô phớt lờ.
Hắn nói: “Ta cũng muốn ăn.”
Dương Nhung Nhung không thèm để ý đến hắn.
Hắn tiếp tục nói: “Bảo nhi, nàng đút cho ta một miếng đi mà.”
Dương Nhung Nhung coi như không thấy, coi hắn như một người tàng hình.
Lúc cô vươn tay cầm lấy một miếng điểm tâm, Lâm Uyên bỗng nhiên nắm lấy tay cô, cúi người cúi đầu, há miệng c.ắ.n lấy miếng điểm tâm, cánh môi cố ý cọ nhẹ qua đầu ngón tay cô.
Đầu ngón tay cảm nhận được sự mềm mại ướt át.
Dương Nhung Nhung giống như bị điện giật, nhanh ch.óng rút tay về.
Cô lấy khăn tay ra ra sức lau ngón tay, phẫn nộ trừng mắt nhìn Lâm Uyên.
“Ngươi có bệnh à?!”
Lâm Uyên thong thả ăn xong miếng điểm tâm, đầu lưỡi còn l.i.ế.m môi một cái, đôi mắt phượng hơi híp lại, bày ra dáng vẻ tận hưởng chưa đã thèm.
Hắn vừa hồi vị lại cảm giác ban nãy, vừa nói: “Mùi vị không tồi, rất ngọt.”
Cũng không biết hắn đang nói điểm tâm, hay là đang nói Dương Nhung Nhung.
Dương Nhung Nhung thu ngón tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, rất muốn một đ.ấ.m đ.á.n.h c.h.ế.t cái tên đáng đòn này!
Lâm Uyên tràn đầy mong đợi: “Nàng muốn đ.á.n.h ta sao? Tới đi, ta cởi quần áo cho nàng đ.á.n.h, có cần đạo cụ không? Roi da nhỏ được không?”
Dương Nhung Nhung hít sâu một hơi, cô là người bình thường, không thể chấp nhặt với cái tên xà tinh bệnh này được.
Đôi khi cô cảm thấy Lâm Uyên giống như một đứa trẻ ranh cỡ bự vậy.
Càng để ý đến hắn, hắn lại càng hăng hái.
Nhưng nếu không để ý đến hắn, hắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để làm trò tác oai tác quái.
Phiền phức vô cùng!
Dương Nhung Nhung cố gắng nhớ lại xem, phụ huynh trong xã hội hiện đại đối phó với loại trẻ ranh này như thế nào?
Thường thì đ.á.n.h một trận là xong, nếu một trận không đủ thì thêm một trận nữa.
Vấn đề là, cô đ.á.n.h không lại Lâm Uyên.
Nói cho cùng vẫn là do cô quá yếu.
Nếu cô đủ mạnh, bây giờ đã có thể đè Lâm Uyên xuống đất mà đ.á.n.h cho một trận tơi bời rồi.
Nhưng với cái tính cách đáng đòn của Lâm Uyên, cho dù hắn có bị cô đ.á.n.h, không những không tức giận bi phẫn, thậm chí còn có thể hưng phấn gào rú ầm ĩ.
Dương Nhung Nhung tưởng tượng một chút cảnh tượng đó, lập tức cảm thấy cả người không ổn chút nào.
Cô vội vàng xua tan cái hình ảnh cay mắt đó ra khỏi đầu.
Lâm Uyên thấy cô nhíu c.h.ặ.t mày không nói tiếng nào, liền sáp lại gần cười híp mắt hỏi: “Nàng đang nghĩ gì vậy? Đang nghĩ đến ta sao?”
Dương Nhung Nhung lạnh lùng nói: “Đúng vậy, đang nghĩ xem làm thế nào để g.i.ế.c ngươi.”
“Nghĩ ra cách gì hay chưa?”
“Nghĩ ra rồi cũng sẽ không nói cho ngươi biết.” Dương Nhung Nhung nói.
Lâm Uyên dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô, vô cùng mong đợi: “Nếu có thể c.h.ế.t trong tay nàng, ta đời này cũng coi như không còn hối tiếc gì nữa.”
Dương Nhung Nhung không thèm để ý đến hắn nữa.
Thời gian thoắt cái đã đến đêm.
Bên trong Vạn Bảo Lâu đèn đuốc sáng trưng, Ma tộc nườm nượp bước vào trong.
Lâm Uyên chỉ muốn ở riêng với Dương Nhung Nhung, hắn hơi bộc lộ một chút thực lực của mình, quản sự của Vạn Bảo Lâu lập tức dẫn hắn và Dương Nhung Nhung lên nhã gian khách quý trên lầu hai.
Nhã gian có một ô cửa sổ bị rèm trúc che khuất, chỉ cần kéo rèm trúc lên là có thể nhìn thấy đài trưng bày dùng để đấu giá ở dưới lầu.
Lúc này trên đài trưng bày trống không, buổi đấu giá vẫn chưa bắt đầu.
Dương Nhung Nhung uống một ngụm trà.
Trà ở đây quả thực ngon hơn rất nhiều so với nước trà trong quán ăn bên ngoài, ít nhất cũng có thể thưởng thức được hương trà.
Lâm Uyên cầm cuốn sách nhỏ đặt trên bàn lên.
Trong sách ghi chép lại toàn bộ vật phẩm đấu giá đêm nay.
Chủng loại vật phẩm đấu giá bên trong vô cùng phong phú, cực kỳ nhiều.
Lâm Uyên đưa cuốn sách nhỏ qua: “Xem thử có món nào hứng thú không? Ta mua cho nàng.”
Dương Nhung Nhung không nhận lấy, rõ ràng là không có hứng thú.
Cô đến tham gia hội đấu giá không phải để mua đồ, mà là để nghe ngóng tin tức.
Giờ Tý vừa đến, hội đấu giá bắt đầu.
Một Nữ Mị Ma dáng người bốc lửa, dung mạo diễm lệ uyển chuyển bước lên đài, ả mặc một chiếc váy lụa mỏng manh bay bổng, vừa vặn để lộ ra một mảng n.g.ự.c nhỏ, giọng nói mang theo mị lực truyền khắp toàn bộ Vạn Bảo Lâu.
“Chào mừng các vị khách nhân đến với hội đấu giá thường niên của chúng ta, đêm nay chúng ta có tổng cộng sáu mươi chín vật phẩm đấu giá, giá khởi điểm của tất cả các vật phẩm đều là một viên Ma Tinh, không giới hạn mức giá trần. Sau khi kết thúc đấu giá, chúng tôi sẽ cử người chuyên trách giao vật phẩm đến tận tay ngài, đến lúc đó tiền trao cháo múc. Cuối cùng xin nhắc nhở một câu hữu nghị, khi tham gia đấu giá xin hãy ra giá cẩn thận, đừng tiêu dùng bốc đồng, toàn bộ vật phẩm của hội đấu giá lần này đều không được đổi trả. Tiếp theo đây, xin mời vật phẩm đấu giá đầu tiên của đêm nay lên đài—”
Dương Nhung Nhung nhìn qua cửa sổ xuống dưới, thấy một chiếc bình pha lê được đặt lên đài trưng bày.
Chiếc bình pha lê dưới ánh đèn trông lấp lánh lưu chuyển, vô cùng hoa quý.
Nhưng thực tế, chiếc bình pha lê chẳng hề quý giá chút nào.
Thứ thực sự quý giá là ma huyết được đựng trong bình.
Đó là m.á.u của ma thú cấp cao, là tài liệu thượng hạng dùng để luyện chế pháp bảo và v.ũ k.h.í.
Thứ này vô cùng thiết thực, lập tức có rất nhiều Ma tộc mở miệng ra giá.
Cuối cùng ma huyết đã bị một nam ma trên đầu mọc sừng mua mất.
Sau đó lại có những vật phẩm đấu giá khác nhau được đặt lên đài trưng bày.
Mắt Dương Nhung Nhung nhìn đài trưng bày, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ làm thế nào để rời khỏi đây?
Cô muốn đi tìm người của Vạn Bảo Lâu để nghe ngóng tin tức.
Nhưng Lâm Uyên đang ngồi bên cạnh, cô chỉ cần hơi động đậy một chút, lập tức sẽ thu hút sự chú ý của hắn.
Muốn lặng lẽ chuồn ra ngoài là điều không thể.
Cô cố gắng tìm cớ: “Ta muốn ra ngoài hít thở không khí.”
Lâm Uyên mỉm cười nói: “Ta đi cùng nàng.”
“Ta muốn đi nhà xí.”
Nụ cười trên mặt Lâm Uyên không đổi: “Ta đi cùng nàng.”
Dương Nhung Nhung nhấn mạnh: “Ta đi nhà xí! Ngươi là nam, không tiện đâu.”
“Không có gì là không tiện cả, ta lại không vào trong nhìn trộm.” Hắn khựng lại một chút rồi lại bổ sung thêm một câu đầy thâm ý, “Nếu nàng muốn ta vào trong cũng được, ta rất sẵn lòng cùng nàng làm bất cứ chuyện gì.”
“Đồ biến thái nhà ngươi!”
Dương Nhung Nhung dập tắt ý định mượn cớ đi nhà xí để chuồn ra ngoài.
Đã lén lút không được, vậy thì quang minh chính đại đi, dù sao cô cũng chẳng làm chuyện xấu, cô không thẹn với lương tâm, chẳng có gì phải kiêng dè cả.
Cô nhẹ nhàng kéo sợi dây thừng bên cạnh.
Đầu cuối của sợi dây thừng nối với một chiếc chuông.
Chuông vừa reo, lập tức có tiểu nhị đẩy cửa bước vào, cung kính dò hỏi: “Xin hỏi khách nhân có gì sai bảo?”
Dương Nhung Nhung: “Ta nghe nói Vạn Bảo Lâu các ngươi thứ gì cũng bán, không biết các ngươi có bán tin tức không?”
Tiểu nhị rõ ràng là được huấn luyện bài bản, tiếp tục hỏi: “Không biết khách nhân muốn mua tin tức gì?”
“Ta muốn biết tin tức gần đây của Huyền Nguyệt Kiếm Tôn Thẩm Ôn Khâm.”
Tiểu nhị cẩn trọng hỏi: “Gần đây cụ thể là bao lâu?”
“Trong vòng ba ngày nay.”
“Ngài xin chờ một lát, ta đi rồi sẽ quay lại ngay.”
Tiểu nhị lui ra khỏi nhã gian, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.
Dương Nhung Nhung vừa quay đầu lại, liền thấy Lâm Uyên đang cười như không cười nhìn chằm chằm mình.
Ánh mắt đó, giống hệt như trượng phu đang nhìn thê t.ử hồng hạnh vượt tường.
Dương Nhung Nhung không hoang mang không vội vã uống một ngụm trà, vô cùng bình tĩnh.
Lâm Uyên một tay chống lên mặt bàn, nửa thân trên ghé sát vào cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô nói: “Hóa ra nàng đến Vạn Bảo Lâu là để nghe ngóng tin tức của Thẩm Ôn Khâm.”
Dương Nhung Nhung hỏi ngược lại: “Thì sao nào?”
Lâm Uyên nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô: “Nàng vẫn còn nhung nhớ hắn?”
Dương Nhung Nhung vẫn là ba chữ đó: “Thì sao nào?”
Cô tưởng Lâm Uyên sẽ phẫn nộ.
Kết quả lại thấy hắn cúi đầu c.ắ.n một cái không nặng không nhẹ lên ngón tay cô.
Hắn rầu rĩ nói: “Bảo nhi, ta ghen rồi, nàng phải dỗ dành ta đi.”
Thế mà lại còn làm nũng nữa chứ!
