Tra Khắp Tứ Hải Bát Hoang: Đâu Đâu Cũng Là Tu La Tràng - Chương 13: Phát Hiện Thiên Cung, Mượn Đao Giết Người
Cập nhật lúc: 26/03/2026 03:02
Dưới tác dụng của khế ước chủ tớ, Dương Nhung Nhung rất nhanh đã theo dõi được vị trí của Tiểu Hoàng Kê. Nàng đi đến trước một hang băng, khế ước nhắc nhở nàng, Tiểu Hoàng Kê hẳn là đang ở trong hang. Dương Nhung Nhung thò đầu nhìn vào bên trong, chỉ thấy một mảnh tối đen như mực, chẳng nhìn rõ thứ gì.
Đang lúc nàng do dự không biết có nên đi vào hay không, một cục bông nhỏ màu vàng từ trong hang chui ra. Tiểu Hoàng Kê vừa nhìn thấy Dương Nhung Nhung, lập tức vỗ cánh nhào lên người nàng, ngửa đầu khóc lóc kể lể: “Sao bây giờ ngươi mới đến? Người ta đợi ngươi lâu lắm rồi đấy!”
Vừa rồi nó bị Song Đầu Huyền Điểu ngậm mang về tổ, trong lòng thấp thỏm lo âu, chỉ sợ bị Song Đầu Huyền Điểu phát hiện ra đứa con non nhà mình đã bị đổi lõi bên trong. Nó không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ đành ngoan ngoãn cuộn tròn thành một cục, mặc cho Song Đầu Huyền Điểu chải vuốt lông cho mình. Khó khăn lắm mới thức đợi được đến lúc Song Đầu Huyền Điểu ngủ say, nó mới cẩn thận chuồn ra ngoài.
Dương Nhung Nhung xách nó lên đặt lên vai mình, hỏi: “Cha mẹ ngươi đâu?”
Hai chữ “cha mẹ” này khiến Tiểu Hoàng Kê cảm thấy ngượng ngùng, nhưng hiện tại không phải lúc so đo mấy chuyện vặt vãnh này, nó thúc giục: “Bọn họ đang nghỉ ngơi trong hang, chúng ta mau rời khỏi đây thôi.”
Dương Nhung Nhung lại nói: “Không vội, vất vả lắm mới tìm được đến đây, sao có thể cứ thế mà đi được?”
“Ngươi còn muốn làm gì nữa?”
Dương Nhung Nhung: “Nghe nói Song Đầu Huyền Điểu có liên quan đến Thiên Cung, nơi này là sào huyệt của Song Đầu Huyền Điểu, chứng tỏ Thiên Cung hẳn là ở ngay gần đây, chúng ta phải tìm thử xem.”
Tiểu Hoàng Kê chớp chớp đôi mắt hạt đậu xanh: “Ngươi nghĩ trong Thiên Cung có cách rời khỏi Thanh Hà Bí Cảnh sao?”
“Lối ra vào bí cảnh đã bị tứ đại môn phái canh gác nghiêm ngặt, chúng ta không thể rời đi từ đó, chỉ có thể tìm cách khác. Nếu có thể thông qua Thiên Cung rời khỏi Thanh Hà Bí Cảnh đương nhiên là tốt nhất. Nếu không được, ít nhất ta cũng có thể tìm được một vài thiên tài địa bảo trong Thiên Cung. Có thêm pháp bảo phòng thân, cũng coi như nắm chắc thêm vài phần tự bảo vệ mình.”
Tiểu Hoàng Kê gật gật cái đầu nhỏ, tỏ vẻ tán thành với lời của nàng.
Một người một gà tìm kiếm một vòng quanh hang băng, kết quả thật sự để bọn họ tìm thấy vị trí của Thiên Cung. Dương Nhung Nhung nằm rạp trên mặt hồ băng, cúi đầu nhìn xuống. Xuyên qua lớp băng dày, có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng của Thiên Cung ở phía dưới.
Nàng nhớ lại những ghi chép về Thiên Cung từng đọc trong Tàng Thư Các, từng có một đệ t.ử Tiên Vân Tông trong lúc tham gia đại hội thí luyện đã vô tình nhìn thấy Thiên Cung. Đệ t.ử đó miêu tả Thiên Cung lơ lửng trên bầu trời, nhìn từ xa giống hệt như tiên cung trên trời thật sự. Bây giờ xem ra, Thiên Cung mà đệ t.ử đó nhìn thấy, thực chất hẳn là hình ảnh phản chiếu của Thiên Cung, cũng chính là ảo ảnh ảo thị mà mọi người thường nói.
Thảo nào bao nhiêu năm nay mọi người đều không tìm thấy Thiên Cung. Tất cả đều tin vào lời của đệ t.ử kia, thật sự cho rằng Thiên Cung nằm ở một nơi rất cao, toàn đi tìm kiếm manh mối về Thiên Cung ở những nơi cao v.út. Lại không ngờ rằng, Thiên Cung thật sự lại ẩn giấu ngay dưới chân.
Tiểu Hoàng Kê hỏi: “Chúng ta phải xuống đó bằng cách nào?”
Lớp băng dày như vậy, muốn đục thủng nó là một việc vô cùng khó khăn. Dương Nhung Nhung mở Càn Khôn Đại, định lục lọi pháp bảo bên trong xem có tìm được công cụ nào đục băng hay không.
Đúng lúc này, một đám người quen thuộc lại xuất hiện. Kẻ dẫn đầu chính là Vân Giai! Đám người này ngự kiếm bay tới, bao vây Dương Nhung Nhung vào giữa. Vân Giai mặc trường sam màu tuyết, vạt áo bay phấp phới trong gió lạnh, giữa hai hàng lông mày tràn ngập sương giá. Ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t lấy Dương Nhung Nhung, giọng nói lạnh lùng trầm thấp: “Tang Xuân, lần này ngươi không thoát được đâu.”
Dương Nhung Nhung chớp chớp mắt, vô cùng khó hiểu: “Các ngươi làm sao tìm được ta vậy?”
Nếu nói lần trước bọn họ tìm thấy nàng là trùng hợp, thì lần này không thể nào lại là trùng hợp nữa chứ? Bọn họ chắc chắn có cách thức đặc biệt nào đó.
Vân Giai không có ý định nói cho nàng biết sự thật, hắn lạnh lùng nói: “Món nợ ngươi trêu đùa bọn ta lúc trước tạm thời ghi nhớ, đợi khi trở về Tiên Vân Tông, ta nhất định sẽ để Thẩm sư thúc trừng phạt ngươi thật nặng!”
Dương Nhung Nhung cười gượng: “Ây da, nam t.ử hán đại trượng phu, nên có tấm lòng rộng lượng mới phải, sao có thể hẹp hòi như vậy chứ? Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi.”
Vân Giai không muốn phí lời với nàng, ra lệnh cho người bắt nàng lại.
Dương Nhung Nhung vội nói: “Lẽ nào các ngươi không muốn biết tại sao ta lại ở đây sao?”
Vân Giai mặt lạnh tanh: “Không muốn.”
Dương Nhung Nhung: “Đừng lạnh nhạt thế chứ! Sở dĩ ta ở đây, là vì ta đã tìm thấy Thiên Cung, các ngươi nếu không tin, có thể cúi đầu xuống nhìn xem.”
Vân Giai và các đệ t.ử Tiên Vân Tông bán tín bán nghi cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên nhìn thấy hình dáng mờ ảo của Thiên Cung dưới đáy hồ băng sâu thẳm. Cả đám người đều vô cùng kinh ngạc. Bọn họ không ngờ Thiên Cung trong truyền thuyết lại ở ngay đây!
Dương Nhung Nhung xoa xoa hai bàn tay nhỏ, cười hì hì nói: “Dù sao các ngươi cũng đã tìm thấy ta rồi, ta hai đ.ấ.m khó địch bốn tay, chắc chắn là không chạy thoát được. Bây giờ khoảng cách đến lúc đại hội thí luyện kết thúc vẫn còn một khoảng thời gian, chi bằng các ngươi nhân cơ hội này mở Thiên Cung ra, mang thiên tài địa bảo bên trong về dâng cho Tiên Vân Tông. Đến lúc đó không chỉ nhận được phần thưởng hậu hĩnh từ sư môn, mà còn giúp Tiên Vân Tông nở mày nở mặt trước các môn phái khác, như vậy chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?”
Tiểu Hoàng Kê nhìn bộ dạng nịnh nọt của nàng, nhịn không được châm chọc: “Bộ dạng bây giờ của ngươi thật giống một tên gian thần đang sàm tấu với hôn quân.”
Dương Nhung Nhung bỏ ngoài tai lời châm chọc của nó, hai mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Vân Giai, ánh mắt vô cùng tha thiết.
Vân Giai thầm suy tính, vốn dĩ nhiệm vụ của bọn họ khi vào bí cảnh chính là tìm kiếm Thiên Cung. Nếu hắn có thể mang cả Tang Xuân và thiên tài địa bảo trong Thiên Cung về cùng một lúc, như vậy thì ai nấy đều vui vẻ, bất kể là sư tôn, chưởng môn, hay là Thẩm sư thúc đều sẽ rất hài lòng. Nghĩ đến đây, Vân Giai đã đưa ra quyết định, dự định tiến vào Thiên Cung xem thử.
Các đệ t.ử Tiên Vân Tông đều tràn đầy khao khát với Thiên Cung, vốn đã rục rịch muốn thử, thấy Vân Giai đồng ý tiến vào Thiên Cung, đương nhiên đều rất vui mừng. Bọn họ thi nhau lấy công cụ mang theo ra, chuẩn bị đục lớp băng.
Vân Giai không bị Thiên Cung làm cho mờ mắt, hắn vẫn không buông lỏng cảnh giác với Dương Nhung Nhung. Hắn đích thân trói Dương Nhung Nhung lại thật c.h.ặ.t, đồng thời thu lấy Càn Khôn Đại trên người nàng, tránh để nàng lại bỏ trốn.
Dương Nhung Nhung ngồi khoanh chân trên mặt hồ băng, Tiểu Hoàng Kê thì ngồi xổm trên đỉnh đầu nàng. Một người một gà cứ thế nhìn đám đệ t.ử Tiên Vân Tông bận rộn.
Tiểu Hoàng Kê: “Sao ngươi lại nói cho bọn họ biết vị trí của Thiên Cung?”
Dương Nhung Nhung mang dáng vẻ nhàn nhã tự tại, không hề có chút tự giác nào của một kẻ đang làm tù binh: “Lao động miễn phí, tội gì không dùng.”
Tiểu Hoàng Kê: “Lỡ như bọn họ không đưa ngươi vào Thiên Cung thì sao? Vậy chẳng phải ngươi tốn công vô ích à?”
Dương Nhung Nhung cười giảo hoạt: “Sẽ không đâu.”
Tiểu Hoàng Kê không hiểu nàng lấy đâu ra sự tự tin đó.
Lớp băng rất nhanh đã bị đục thủng, Vân Giai dự định chia người thành hai đội, hắn dẫn một đội tiến vào Thiên Cung tìm bảo vật, đội còn lại ở lại trên bờ tiếp ứng. Lời tiên tri của Tiểu Hoàng Kê đã thành sự thật, Vân Giai không định đưa Dương Nhung Nhung vào Thiên Cung. Nàng bị bỏ lại trên mặt hồ băng.
Dương Nhung Nhung đã sớm dự liệu được điều này, không hề hoảng hốt chút nào. Lúc Vân Giai chuẩn bị dẫn người xuống dưới, Dương Nhung Nhung đột nhiên thấp giọng nói với Tiểu Hoàng Kê: “Mau khóc đi.”
Tiểu Hoàng Kê vô cùng phối hợp, lập tức gân cổ lên gào khóc t.h.ả.m thiết. Tiếng khóc của nó lảnh lót vang dội, vang vọng trên bầu trời hồ băng, rất nhanh đã truyền đến tai Song Đầu Huyền Điểu.
Song Đầu Huyền Điểu vốn đang ngủ say lập tức bừng tỉnh. Cục cưng đang khóc! Cục cưng bị người ta bắt nạt rồi!
