Tra Khắp Tứ Hải Bát Hoang: Đâu Đâu Cũng Là Tu La Tràng - Chương 60: Lời Thề Đạo Tâm, Mồm Mép Trào Phúng
Cập nhật lúc: 26/03/2026 03:08
Liệt Phong trưởng lão lại giơ chiếc lông chim màu vàng kim kia lên: “Đây chính là bằng chứng g.i.ế.c người của ả!”
Thẩm Ôn Khâm không hề lay chuyển, bình tĩnh phản bác: “Chiếc lông chim đó chỉ có thể chứng minh hôm qua Tang Xuân từng gặp Vĩ Sinh, không thể chứng minh nàng đã g.i.ế.c người. Ông muốn định tội cho nàng, thì xin hãy đưa ra bằng chứng có thể chứng minh nàng đã g.i.ế.c người.”
Liệt Phong trưởng lão giận dữ tột độ: “Ngươi quả thực đã bị yêu nữ đó làm cho mê muội tâm trí rồi! Vậy mà vì ả ta mà không phân biệt phải trái! Ngươi căn bản không xứng làm đệ nhất kiếm tu thiên hạ!”
Thẩm Ôn Khâm trước sau vẫn giữ sắc mặt hờ hững. Hắn bình tĩnh hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải ông bị sự phẫn nộ làm cho mờ mắt, cứ khăng khăng muốn đổ tội lên đầu một nữ đệ t.ử vô tội sao?”
“Vô tội? Ngươi lại nói ả ta vô tội?!”
Liệt Phong trưởng lão như nghe được chuyện cười gì đó buồn cười lắm, phát ra tiếng cười lớn đầy vẻ khinh miệt: “Ha ha ha! Tang Xuân cấu kết với Yêu tộc, Ma tộc, Quỷ tu, một mình bắt cá bốn tay, công khai cắm sừng ngươi, một yêu nữ vô sỉ tâm cơ thâm độc, lẳng lơ trăng hoa như vậy, ngươi lại còn cảm thấy ả ta vô tội? Ta mà là ngươi, bây giờ đã một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t ả rồi!”
Đám đệ t.ử đi theo sau Liệt Phong trưởng lão lớn tiếng hùa theo: “Xin chưởng môn chủ trì công đạo, g.i.ế.c c.h.ế.t yêu nữ này, để an ủi vong linh Vĩ Sinh trên trời!”
Đối mặt với đám đông đang quần tình kích phẫn, Nam Khách Đạo Tôn cảm thấy đau đầu. Hắn nâng phất trần lên, ra hiệu cho mọi người bình tĩnh lại: “Chuyện này vẫn đang điều tra, ta nhất định sẽ cho mọi người một lời giải thích hợp lý.”
Liệt Phong trưởng lão nghiêm giọng nói: “G.i.ế.c c.h.ế.t hung thủ Tang Xuân, chính là lời giải thích tốt nhất!”
Đám đồ đệ của ông ta cũng hô vang theo: “Đúng vậy! G.i.ế.c yêu nữ! G.i.ế.c yêu nữ!”
Thấy đám người này làm ầm ĩ không dứt, ngay cả Nam Khách Đạo Tôn vốn luôn ôn hòa cũng có chút nổi nóng. Hắn trực tiếp phóng thích linh lực, linh lực cường đại của đại năng Thái Hư kỳ bao trùm toàn bộ Chấp Pháp Đường, lập tức đè ép tất cả những người có mặt ở đó đến mức không thở nổi.
Liệt Phong trưởng lão còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng đám đồ đệ của ông ta thì không chịu nổi, từng người một đều quỳ rạp xuống. Tiếng ồn ào bị quét sạch, khung cảnh trở nên im phăng phắc.
Vì có Thẩm Ôn Khâm che chắn phía trước, Dương Nhung Nhung ngược lại không bị ảnh hưởng gì. Cô nhìn thấy trên mặt Nam Khách Đạo Tôn không còn vẻ nho nhã ôn hòa như ngày thường, mà trở nên lạnh lùng nghiêm khắc.
Hắn nhìn đám người trước mặt, không nhanh không chậm nói: “Hạ Vĩ Sinh đột ngột mất mạng, các ngươi thân là sư phụ và sư huynh đệ của hắn, trong lòng chắc chắn rất đau buồn. Ta rất hiểu tâm trạng của các ngươi, nhưng đây không phải là lý do để các ngươi làm càn! Hạ Vĩ Sinh là đệ t.ử của Tiên Vân Tông, Tang Xuân cũng vậy. Ta sẽ không buông tha cho hung thủ sát hại Hạ Vĩ Sinh, đồng thời cũng sẽ không để Tang Xuân bị người ta tùy tiện gán cho tội danh vu khống!”
Một phen lời nói vang rền mạnh mẽ, đám đệ t.ử kia đều cúi gằm mặt xuống, thở mạnh cũng không dám. Liệt Phong trưởng lão tuy cũng không lên tiếng, nhưng từ biểu cảm giận mà không dám nói của ông ta có thể thấy, trong lòng ông ta chắc chắn vẫn rất không phục. Ông ta đinh ninh rằng chưởng môn và Thẩm Ôn Khâm đang bao che cho Tang Xuân.
Một giọng nói đột nhiên vang lên: “Ta có thể dùng đạo tâm để thề.”
Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy Dương Nhung Nhung từ phía sau Thẩm Ôn Khâm bước ra.
Thẩm Ôn Khâm khẽ nhíu mày, rõ ràng là đang lo lắng cho cô. Hắn muốn Tang Xuân đừng ra mặt vào lúc này, tránh để Liệt Phong trưởng lão tìm được cơ hội công kích nàng, chuyện này cứ giao cho chưởng môn xử lý là được rồi, nàng không cần phải mạo hiểm.
Nhưng Dương Nhung Nhung lại không nghĩ như vậy. Cứ mù quáng né tránh, chỉ khiến người ta cảm thấy cô đang chột dạ. Cô tự nhận mình không thẹn với lương tâm, đối phương đã muốn cô cho một lời giải thích, vậy cô sẽ làm theo ý họ.
Dương Nhung Nhung phớt lờ ánh mắt đầy thù hận của Liệt Phong trưởng lão, đường hoàng đứng trước mặt mọi người. Cô một tay đặt lên n.g.ự.c, tay kia giơ lên ngang tai, lời nói thốt ra rõ ràng rành mạch, mỗi người có mặt ở đó đều có thể nghe rõ mồn một: “Ta lấy đạo tâm ra thề, nếu ta sát hại Hạ Vĩ Sinh, thì cứ để ta tu vi hủy hết, thân t.ử đạo tiêu!”
Lời thề này không thể không nói là quá mức tuyệt tình. Nhất thời ngay cả Liệt Phong trưởng lão cũng không nói được lời nghi ngờ nào. Những người khác cũng không khỏi có chút d.a.o động, nàng đã dám dùng đạo tâm để thề rồi, chứng tỏ nàng thật sự không thẹn với lương tâm. Lẽ nào nàng thật sự không phải là hung thủ g.i.ế.c người?
Thẩm Ôn Khâm nhìn bóng lưng Tang Xuân phía trước, nàng trông nhỏ bé, tu vi cũng rất thấp kém. Theo lý mà nói nàng đáng lẽ rất cần người khác bảo vệ mới phải. Nhưng bây giờ nàng lại có thể chịu đựng được áp lực to lớn, thản nhiên đối mặt với những lời gièm pha từ bốn phương tám hướng. Cái gọi là ngoài mềm trong cứng, chính là như vậy sao.
Liệt Phong trưởng lão c.ắ.n răng: “Cho dù ngươi không phải hung thủ, ngươi cũng không thoát khỏi liên quan đến cái c.h.ế.t của Vĩ Sinh! Trừ phi ngươi có thể tìm ra hung thủ thực sự, nếu không chuyện này chưa xong đâu!”
Ông ta thế này hoàn toàn là đang cố tình gây sự. Trùng hợp thay, điều Dương Nhung Nhung giỏi nhất chính là cố tình gây sự.
Chỉ thấy cô chống hai tay lên hông, nhếch mép cười: “Ta cứ không giúp ông tìm ra hung thủ thực sự đấy, ông có thể làm gì được ta? Có giỏi thì ông c.ắ.n ta đi, lêu lêu lêu!”
Liệt Phong trưởng lão bị cô chọc tức đến mức ngửa người ra sau: “Ngươi...”
Dương Nhung Nhung nhanh ch.óng tiếp lời ông ta: “Ngươi cái gì mà ngươi? Bản thân ông vô dụng, không tìm được hung thủ thực sự, liền khăng khăng muốn đổ tội lên đầu ta. Phải nói thế nào nhỉ? Ông và Hạ Vĩ Sinh quả thật không hổ là thầy trò, đồ đệ công khai mưu hại đồng môn đệ t.ử, sư phụ cưỡng ép vu khống đệ t.ử trong môn phái, các người đúng là trời sinh một cặp đấy! Ta ở đây chúc phúc cho các người sau khi chuyển thế đầu t.h.a.i tiếp tục làm thầy trò, xin nhất định nhất định phải khóa c.h.ặ.t lấy nhau, ngàn vạn lần đừng thả bất kỳ ai trong số các người ra ngoài gây họa cho người khác.”
Nói xong cô còn chắp hai tay lại, làm một động tác cầu xin ông trời.
Tức đến mức mũi Liệt Phong trưởng lão cũng lệch đi: “Yêu nữ nhà ngươi thật vô lễ, lại dám nói chuyện với ta như vậy?!”
Ngay sau đó ông ta liền nhìn sang Thẩm Ôn Khâm, đùng đùng nổi giận chất vấn: “Ngươi dạy dỗ đồ đệ như vậy sao? Ngươi không quản giáo ả ta sao? Ngươi cũng không sợ ả ta làm mất mặt Tiên Vân Tông sao?!”
Thẩm Ôn Khâm nói thật: “Ta không quản được nàng.”
Dù sao thì ngay cả hắn cũng từng bị nàng chỉ thẳng vào mũi mà mắng.
Liệt Phong trưởng lão tưởng hắn đang cố ý dung túng, lập tức càng tức giận hơn: “Được được được! Thầy trò các người hùa nhau ức h.i.ế.p một ông già như ta đúng không?!”
Không phải chỉ là giả vờ đáng thương thôi sao, Dương Nhung Nhung quen trò này lắm: “Sao ông lại còn vừa ăn cướp vừa la làng thế? Rõ ràng là ông và Hạ Vĩ Sinh hùa nhau ức h.i.ế.p một nữ t.ử yếu đuối như ta. Hôm qua Hạ Vĩ Sinh đ.â.m ta một kiếm, đ.á.n.h ta rơi xuống vách núi, suýt chút nữa lấy mạng ta, bao nhiêu người đều nhìn thấy. Ông thân là sư phụ của Hạ Vĩ Sinh, không những không bồi lễ xin lỗi, ngược lại còn vu khống ta g.i.ế.c người.”
Cô đưa tay ôm lấy vết thương trên vai, cố ý nhăn nhó mặt mày, lộ ra vẻ mặt vô cùng đau đớn: “Ôi chao ôi, vết thương của ta đến bây giờ vẫn còn rất đau đây này, cũng không biết sau này có để lại di chứng gì không nữa.”
Liệt Phong trưởng lão chỉ vào cô, tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “Ngươi nói hươu nói vượn! Vĩ Sinh bản tính lương thiện, không thể nào đả thương người khác, chắc chắn là ngươi trêu chọc hắn trước. Bây giờ hắn đã thành một cái x.á.c c.h.ế.t, không thể mở miệng nói chuyện, ngươi liền mượn cơ hội cố ý vu khống hắn!”
