Trả Lại Anh Đĩa Ngục - Chương 7

Cập nhật lúc: 23/08/2026 11:04

Hứa Đình Diễn cười lạnh một tiếng: "Các người tưởng rằng chỉ với hai người đã có thể từ tay tôi mang Hứa Đình Thâm đi sao?"  

Tôi giơ s.ú.n.g nhắm thẳng vào đầu Hứa Đình Diễn.  

Sắc mặt anh ta lập tức sầm lại, lạnh như sắt.  

Anh ta chậm rãi đứng lên. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi chằm chằm.  

"Lục Giao, tôi đúng là đã xem thường cô. Không ngờ cô lại có thể lần ra đến tận đây."  

"Nhưng cô nghĩ, chỉ với khẩu s.ú.n.g đó, cô có thể uy h.i.ế.p được tôi sao?"  

"Thử xem." Tôi lập tức bóp cò.  

"Đoàng!" Một tiếng s.ú.n.g vang lên, xé tan màn đêm tĩnh lặng.  

Nhưng tôi không b.ắ.n trúng Hứa Đình Diễn. Anh ta đã đề phòng từ trước, tránh được viên đạn trong gang tấc.  

"Xem ra cô vẫn còn quá non." Hứa Đình Diễn cười lạnh.  

Anh ta rút một khẩu s.ú.n.g từ trong ngăn bàn, nhắm thẳng vào tôi:  

"Lục Giao, cô nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi tay tôi sao?  

Hôm nay tôi sẽ cho cô biết cái giá phải trả khi dám chống lại tôi."  

Ngay lúc anh ta chuẩn bị bóp cò, một giọng nói đột ngột vang lên từ cửa:  

"Anh dừng tay lại."  

Tôi quay đầu lại. Là Hứa Đình Thâm đang đứng nơi cửa phòng, sắc mặt tái nhợt.  

"Anh ta... chưa c.h.ế.t? Anh ta thực sự còn sống?"  

"Đình Thâm, sao em lại ở đây?" Hứa Đình Diễn kinh ngạc hỏi.  

"Anh thả Lục Giao đi. Mọi chuyện là do em làm, không liên quan đến cô ấy."  

"Bậy! Là con đàn bà này, chính cô ta đã hủy hoại tất cả của chúng ta!"  

Hứa Đình Diễn giận dữ quát.  

"Không." Hứa Đình Thâm lắc đầu. "Là em sai. Là em không nên nghe lời anh.  

Không nên làm tổn thương Lục Giao. Không nên gây ra những chuyện tàn ác đó."  

"Em... em dám phản bội anh sao?"  

Hứa Đình Diễn giận đến cực điểm. Giương s.ú.n.g lên nhắm vào Hứa Đình Thâm.  

"Đoàng!" Lại một tiếng s.ú.n.g vang lên.  

Hứa Đình Thâm ngã gục xuống đất.  

Lần này anh ta thật sự c.h.ế.t rồi.  

Hứa Đình Diễn nhìn t.h.i t.h.ể nằm dưới đất. Ánh mắt thoáng hiện vẻ đau đớn.  

"Đình Thâm... anh xin lỗi em." Anh ta lẩm bẩm.  

Sau đó anh ta ngẩng đầu lên. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi:  

"Lục Giao, tôi sẽ không tha cho cô."  

Anh ta gầm lên, giơ s.ú.n.g về phía tôi.  

Nhưng Tiểu Thúy lập tức lao ra chắn trước tôi, đỡ lấy viên đạn.  

Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả n.g.ự.c cô ấy.  

"Tiểu Thúy!" Tôi hoảng hốt hét lên. Vội vàng đỡ lấy cơ thể đang dần ngã xuống của cô ấy.  

Cô ấy khó nhọc ngẩng đầu nhìn tôi. Giọng yếu ớt:  

"Cô Lục... mau đi đi. Đừng lo cho tôi. Anh ta không phải người cô có thể đối phó được."  

Tim tôi đau như d.a.o cắt.  

Tiểu Thúy, một người hoàn toàn vô tội.  

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay. Trong lòng trào dâng nỗi phẫn nộ và đau thương.  

"Hứa Đình Diễn, anh đúng là một con quỷ!" Tôi gào lên, giơ s.ú.n.g nhắm thẳng vào anh ta.  

"Hừ. Dù cô có g.i.ế.c tôi thì sao chứ?" Hứa Đình Diễn cười lạnh.  

"Cô nghĩ mình có thể thoát khỏi tay tôi sao?"  

Anh ta lấy ra một cái nút bấm.  

"Chỉ cần tôi nhấn nút này, cả nhà máy sẽ nổ tung.  

Tất cả các người đều phải chôn cùng tôi."  

Nghe vậy, tim tôi như rơi xuống đáy vực.  

Nếu đó là sự thật thì chúng tôi hiện tại chẳng khác gì đang đứng trên một thùng t.h.u.ố.c nổ.  

"Anh điên rồi sao?" Tôi trừng mắt nhìn anh ta. "Vì đạt được mục đích, anh sẵn sàng hy sinh cả mạng sống của mình ư?"  

"Mạng của tôi thì sao chứ?" Hứa Đình Diễn cười điên dại.  

"Chỉ cần có thể hiện thực hóa tham vọng của mình, cho dù phải trả giá thế nào tôi cũng không tiếc."  

"Anh là đồ điên!" Tôi giận dữ mắng.  

"Lục Giao, tôi đã cho cô cơ hội. Là cô không biết trân trọng."  

Ánh mắt Hứa Đình Diễn trở nên lạnh lẽo tột cùng.  

"Giờ thì... cùng tôi xuống địa ngục đi."  

Nói xong anh ta ấn mạnh nút màu đỏ.  

"Rè—"  

Còi báo động ch.ói tai vang lên khắp nhà máy.  

Đèn đỏ nhấp nháy. Trên tường hiện lên dòng chữ: "Tự hủy sau 180 giây."  

"Chạy!" Tôi hét lên. Ôm Tiểu Thúy lao ra cửa.  

Bên ngoài, lính gác đã loạn cả lên. Cảnh sát cũng đang phá cổng xông vào.  

"Đặt cô ấy xuống!" Một viên cảnh sát kéo tôi lại. "Chúng tôi sẽ đưa cô ấy đi cấp cứu."  

"Không!" Tôi lắc đầu. "Tôi phải tìm Hứa Đình Diễn. Hắn còn ở trong đó."  

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau.  

Sóng xung kích hất tôi văng ra xa.  

Tôi ngất đi.  

Khi tỉnh lại đã là ba ngày sau.  

Tôi đang nằm trong bệnh viện. Tiểu Thúy nằm giường bên cạnh. Cô ấy đã qua cơn nguy kịch.  

Thấy tôi tỉnh, cô ấy yếu ớt cười: "Cô Lục... cô không sao chứ?"  

"Tôi không sao." Tôi nắm tay cô ấy. "Cảm ơn cô. Cảm ơn cô đã cứu tôi."  

Cảnh sát trưởng bước vào: "Cô Lục. Hứa Đình Diễn c.h.ế.t rồi.  

Hắn bị chôn vùi trong vụ nổ. Không tìm thấy t.h.i t.h.ể nguyên vẹn."  

"Còn Hứa Đình Thâm?"  

"Anh ta cũng c.h.ế.t tại chỗ. Viên đạn b.ắ.n trúng tim."  

Tôi nhắm mắt lại.  

Cuối cùng... kết thúc rồi.  

Một tháng sau, phiên tòa xét xử những kẻ còn lại của "Dạ Ưng" diễn ra.  

Tôi ra làm nhân chứng.  

Toàn bộ chứng cứ tôi và Tiểu Thúy thu thập được đã giúp cảnh sát phá tan đường dây.  

Ngày tuyên án, báo chí đưa tin rầm rộ: "Đường dây buôn lậu lớn nhất bị triệt phá."  

Tôi đứng ngoài tòa, nhìn bầu trời. Lần đầu tiên sau nhiều năm, thấy nhẹ nhõm.  

Tối đó tôi về nhà cũ. Dọn dẹp hết đồ đạc.  

Trong ngăn kéo, tôi tìm thấy lá thư cuối cùng Hứa Đình Thâm gửi cho tôi.  

Chưa kịp gửi.  

"Giao Giao, nếu em đọc được thư này, nghĩa là anh đã c.h.ế.t.  

Anh không cầu xin em tha thứ. Anh chỉ muốn nói:  

Anh yêu em. Là thật.  

Xin lỗi vì đã kéo em vào địa ngục."  

Tôi đốt lá thư đó. Tro bay đầy trời.  

Nửa năm sau.  

Tôi và Tiểu Thúy mở một trung tâm hỗ trợ nạn nhân bị bạo lực và l.ừ.a đ.ả.o.  

Đặt tên là "Ánh Sáng".  

Mỗi ngày đều có người đến. Kể câu chuyện của họ.  

Tôi lắng nghe. Không phán xét. Chỉ nắm tay họ và nói: "Cậu không cô đơn."  

Có người hỏi tôi: "Cô không hận nữa sao?"  

Tôi lắc đầu: "Hận chỉ làm mình mệt. Tôi chọn sống."  

Đêm, tôi đứng trên sân thượng.  

Phía xa là biển. Gió thổi mát.  

Tôi giơ tay lên trời:  

"Cha, mẹ. Con đã làm được."  

"Trầm Trạch. Tiểu Thúy. Cảm ơn mọi người."  

"Hứa Đình Thâm... ngủ yên đi."  

Điện thoại rung. Là tin nhắn lạ:  

"Chúc mừng cô. Cô tự do rồi."  

Không có tên người gửi.  

Tôi mỉm cười. Xóa tin nhắn.  

Không quan trọng là ai gửi.  

Quan trọng là, từ nay về sau,  

Tôi sống cho chính mình.  

Ngoài kia, pháo hoa nổ rực rỡ.  

Tôi nhắm mắt lại.  

Không còn ác mộng.  

Chỉ còn bình yên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trả Lại Anh Đĩa Ngục - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD