Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 1227: Phụ Nữ Độc Lập, Trời Cao Biển Rộng
Cập nhật lúc: 17/04/2026 21:31
Ở bên cạnh, Hạ Khanh Khanh lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c bằng gỗ đàn ra những cây ngân châm. Dưới ánh mặt trời, kim châm lóe lên tia sáng xanh lạnh lẽo: “Cái gọi là ‘tân d.ư.ợ.c Hán phương’ của quý công ty, thực chất là dùng phối phương trong sách cổ của Hoa Hạ chúng tôi rồi thêm vào các thành phần cấm.” Nàng trải bản sao chụp cuốn 《Bản Thảo Cương Mục》 đã ố vàng ra: “Trong đó có hai vị d.ư.ợ.c này đã bị quý quốc liệt vào danh sách t.h.u.ố.c cấm từ thời Edo.”
Hai người vừa dứt lời, sắc mặt của các đại diện chính phủ Nhật Bản trắng bệch đi trông thấy.
Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
Chương Chỉ Lan, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên giơ b.út ghi âm lên. Quốc huy trên huy hiệu chứng nhận truyền thông lấp lánh dưới ánh nắng phản chiếu từ cửa sổ sát đất: “Xin hỏi quý công ty liệu có mối liên hệ nào với chuỗi công nghiệp thực phẩm nhiễm phóng xạ từ Fukushima không?” Đèn flash từ góc tối lóe lên, phía sau nàng, các nhiếp ảnh gia đã chụp lại được vẻ mặt biến sắc đột ngột của đại diện phía Nhật: “Chúng tôi đang nắm giữ đầy đủ chuỗi chứng cứ buôn lậu.”
Vừa đúng lúc đó, Trần Song Xảo đẩy cửa bước vào. Hình ảnh trình chiếu trong phòng đàm phán đột ngột chuyển sang biểu đồ tài chính: Chỉ số chứng khoán Tokyo sụt giảm nghiêm trọng, dòng chữ “Tập đoàn Chu thị bán tháo toàn bộ cổ phiếu của quý công ty” hiện lên đầy châm biếm.
Nàng khẽ cười thành tiếng, giọng điệu đầy uy lực: “Ba ngày trước, tôi đã thu mua lại toàn bộ trái quyền lớn nhất của quý công ty rồi.”
Đến lúc này, các đại diện phía Nhật Bản hoàn toàn câm nín, mặt cắt không còn giọt m.á.u. Phan Đông Nhi đứng dậy, dứt khoát đẩy tập văn kiện về phía họ, huy hiệu trên cổ tay áo va chạm nhẹ xuống mặt bàn phát ra tiếng động khô khốc: “Căn cứ theo hiệp định thương mại tự do, bên tôi có quyền chấm dứt mọi hợp tác.”
“Các người đã đ.á.n.h cắp y thuật, văn tự, tri thức và thậm chí là cả luật pháp của chúng tôi.”
“Nhưng hiện tại, ngay cả việc làm giả mà các người cũng không sao chép cho trọn vẹn được.”
“Có những thứ thuộc về cốt cách, các người vĩnh viễn không bao giờ đ.á.n.h cắp được.”
Chương Chỉ Lan giơ cao chiếc b.út ghi âm, âm thanh phát ra là lời chứng đanh thép của các ngư dân Fukushima lên án việc xả nước thải hạt nhân.
Mấy người họ nhìn ra cửa sổ sát đất hướng về phía núi Phú Sĩ, trong lòng bỗng nhớ lại bóng dáng của các vị tiền bối trong phiên tòa thẩm phán tại Tokyo năm nào: “Kể từ hôm nay, nếu phía Nhật còn có bất kỳ hành vi nào xâm phạm quyền lợi của Hoa Hạ...”
“Tuy xa tất tru!” (Dù xa cũng phải trừng trị!)
Bước ra khỏi phòng đàm phán, làn gió nhẹ lướt qua mái tóc, nụ cười trên môi họ còn rạng rỡ hơn cả những đóa hoa rực rỡ nhất.
Rất nhiều năm trước, Hạ Khanh Khanh đã không ít lần đi ngược chiều, dấn thân vào khu cách ly trong những lúc nguy nan nhất chỉ để giành giật lại từng mạng người từ tay t.ử thần.
Chương Chỉ Lan khi điều tra các hoạt động phi pháp đã từng bị uy h.i.ế.p tận cửa nhà, thậm chí nhiều lần đối mặt với hiểm nguy suýt mất mạng.
Trần Song Xảo từ hai bàn tay trắng đã phá vỡ sự lũng đoạn thương mại, từ một cô gái nhỏ ngây ngô trở thành nữ doanh nhân lừng lẫy trên thương trường quốc tế.
Còn Phan Đông Nhi, từ một nhân viên công vụ cấp cơ sở đã nỗ lực không ngừng để đứng trên bàn đàm phán quốc tế ngày hôm nay, mỗi bước đi đều dẫm lên những nghi ngờ và định kiến hẹp hòi.
“Khanh Khanh, cậu còn nhớ lời hứa khi chúng ta bắt đầu kiên trì theo đuổi mục tiêu của riêng mình không?”
“Dùng phương thức của mỗi người để làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn.”
Nhiều năm sau, người ta thấy trên tạp chí danh tiếng một bức ảnh chụp chung bốn người phụ nữ đứng trước một trạm y tế, phía sau là những đứa trẻ giơ cao bức tranh “Hoa Quốc khỏe mạnh”. Dòng chú thích viết rằng: Họ đã dùng sự chuyên nghiệp để xé tan định kiến, dùng sự ôn nhu để đối kháng với sự cứng nhắc, khiến mỗi giấc mơ đều có thể bén rễ nảy mầm.
Dưới sự ảnh hưởng của họ, một làn sóng phụ nữ trỗi dậy mạnh mẽ. Họ cài hoa hồng lên vai, xoay người nắm c.h.ặ.t lấy cán b.út, pháp chùy, và ống nghe bệnh. Có người dùng hồ sơ để đòi lại công bằng, có người dùng ngân châm để viết tiếp kỳ tích y học, có người dùng ống kính để đ.â.m xuyên qua màn sương mù của sự dối trá.
Khi những làn sóng thương trường và những biến động chính trường lướt qua, cuối cùng họ cũng hiểu ra rằng: Sự nở rộ thực sự chính là biến bản thân thành ánh sáng, rồi đi soi sáng con đường phía trước cho nhiều người hơn nữa.
“Phụ nữ độc lập thì trời đất đều rộng mở.” Chúng ta sinh ra là núi cao chứ không phải dòng suối nhỏ, phải dựa vào bản thân để lập nghiệp thì mới có thể đi được xa, nhìn được rộng.
Chúc cho họ. Và chúc cho tất cả các bạn.
TOÀN VĂN HOÀN!
