Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 33
Cập nhật lúc: 11/04/2026 07:23
Anh cũng không nói lời nào, đôi mắt đen nhánh không hề chớp nhìn chằm chằm mặt cô.
Hạ Khanh Khanh theo bản năng sờ sờ mặt mình: “Mặt em dính bẩn à?”
Lục Hoài Xuyên chỉ hỏi cô: “Ở bệnh viện bị bắt nạt?”
Hạ Khanh Khanh lúc này mới phản ứng lại, có thể là tâm sự của mình viết hết lên mặt. Cô cảm thấy mình không thể nói dối trước mặt Lục Thủ trưởng, rất dễ bị lộ: “Hoài Xuyên, là như thế này.”
Cô kể chuyện thím múc cơm ở nhà ăn phải về quê cho Lục Hoài Xuyên nghe: “Em đang nghĩ, xem có thể hỏi nhà ăn một chút còn cần người hay không. Xảo Xảo trước kia ở nông thôn cũng biết nấu cơm, đi nhà ăn múc cơm hẳn là không thành vấn đề.”
“Chỉ vì việc này mà phát sầu?”
Hạ Khanh Khanh gật đầu.
“Đồng chí Hạ Khanh Khanh, là ai luôn nói hai ta là vợ chồng, vợ chồng liền phải thẳng thắn thành khẩn tương đãi. Em gái của em chính là em gái của tôi, chút việc nhỏ này với tôi mà nói chỉ là một câu, đến mức phải do dự nửa ngày như vậy sao? Không coi tôi là người đàn ông của mình?”
Người đàn ông của mình, bốn chữ này Lục Hoài Xuyên nói xong liền có chút không tự nhiên.
Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, sự thật cũng là như thế, nhưng từ trong miệng anh nói ra, hai người đều có chút mạc danh thẹn thùng.
Đây là một loại tuyên thệ quan hệ thân mật.
“Em chỉ là không muốn quá phiền toái anh.” Hạ Khanh Khanh đúng là đang suy xét nên nói như thế nào mới thích hợp.
“Vợ chồng với nhau, nói gì chuyện phiền toái.” Lục Hoài Xuyên há mồm đón lấy cọng tỏi cô đưa qua.
“Nếu nói như vậy, lát nữa em lau mình cho anh, hai ngày nay đều chưa lau.” Mùa đông cũng chỉ được điểm này tốt, nhiệt độ thấp, ra mồ hôi ít, không cần mỗi ngày lau mình, không cần lo lắng bị hoại t.ử.
Sắc mặt Lục Hoài Xuyên biến đổi: “Không cần, để hai ngày nữa rồi nói sau.”
“Thủ trưởng đây là tiêu chuẩn kép a, vừa rồi còn chỉ trích em không coi anh là người đàn ông của mình, hiện tại là ý gì, lại coi em là người ngoài?”
Cái gì gọi là lấy đá ghè chân mình, Lục Hoài Xuyên giả vờ nghiêm túc nhìn cô một cái: “Miệng lưỡi sắc bén!”
Hai người cơm nước xong, Hạ Khanh Khanh bưng nước ấm tới, trước rửa mặt rửa tay cho Lục Hoài Xuyên, tiếp theo lại cởi áo trên lau nửa thân trên cho anh.
Lúc lau cổ, cô cúi đầu, có vài sợi tóc rũ xuống mặt và tai Lục Hoài Xuyên.
Hô hấp cũng rất gần, như là có thể thông qua không khí loãng dây dưa ở bên nhau vậy.
Khiến người ta có chút ngứa ngáy trong lòng.
Lục Hoài Xuyên không tự giác liền nuốt nước miếng.
Trong phòng đặc biệt an tĩnh, bởi vậy tiếng nuốt nước miếng của anh có vẻ có chút đột ngột. Hạ Khanh Khanh tựa hồ cũng ý thức được hai người sát nhau có chút gần, cô vội vàng thẳng eo lên.
Nửa thân trên dễ lau, lau xong cô thay chậu nước, lại đi lau nửa thân dưới.
“Nửa thân dưới không cần lau.” Lục Hoài Xuyên lại lần nữa ngăn cản.
Hạ Khanh Khanh nước đều lấy tới rồi, nào có đạo lý không lau. Cô không nói hai lời cởi quần Lục Hoài Xuyên ra. Bởi vì đắp chăn ấm áp, dưới chăn Lục Hoài Xuyên chỉ mặc một cái quần mùa thu, ngày thường thay quần áo đều là đắp chăn, hôm nay hiếm khi xốc lên.
Làn da màu lúa mạch, như cũ mơ hồ có thể thấy được hoa văn cơ bắp, có thể thấy được tố chất thân thể trước khi bị thương của anh duy trì tốt bao nhiêu.
Lúc lau chân thì còn đỡ, cuối cùng lau xong rồi, Hạ Khanh Khanh đem ánh mắt định ở chỗ kia.
Lục Hoài Xuyên cảm giác chính mình hiện tại chính là cá nằm trên thớt, mặc Hạ Khanh Khanh xâu xé.
Anh muốn dùng sức cử động thân mình một chút, nhưng không có biện pháp, cổ đều nghẹn đỏ, các linh kiện trên cơ thể đều phản nghịch thật sự, cái nào cũng không nghe anh sai sử.
Hạ Khanh Khanh tay không biết bắt đầu từ chỗ nào. Nói thật, trước khi gả cho Lục Hoài Xuyên, cô vẫn là một cô gái chưa chồng, tuy rằng hiện tại cũng thế.
Cho dù trong lòng vẫn luôn ám chỉ chính mình, mày là một bác sĩ, tương lai sẽ tiếp xúc với vô số bệnh nhân như vậy, không cần có chướng ngại tâm lý.
Nhưng dù là như thế, cô vẫn không có cách nào hoàn toàn tâm vô tạp niệm.
Đây tuy rằng là bệnh nhân, nhưng cũng là người yêu của cô, hơn nữa Lục Hoài Xuyên về sau khả năng rất lớn sẽ hoàn toàn khôi phục, sau khi khôi phục, anh cũng nhất định sẽ là cha của con cô.
Vừa nghĩ đến những điều này, mặt Hạ Khanh Khanh liền có chút không tự chủ được nóng lên.
Cô nghĩ dù sao Lục Hoài Xuyên cũng không có tri giác, chính mình trực tiếp lau qua loa cho anh một chút là được, nhưng sau lại nghĩ, vẫn là phải ôn nhu một chút, chuyện này quan hệ đến ích lợi thiết thân của cô về sau, không thể thô lỗ.
Toàn bộ thân mình đều lau xong, lại thay quần áo sạch sẽ cho Lục Hoài Xuyên, một tiếng rưỡi liền trôi qua.
Hạ Khanh Khanh đổ nước, lại giặt quần áo bẩn, từ hòm t.h.u.ố.c của mình lấy ra bộ ngân châm ông ngoại để lại.
Cô ngồi xuống mép giường Lục Hoài Xuyên: “Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày em sẽ mát xa cơ bắp cho anh, như vậy có thể giúp anh thư kinh hoạt lạc, xúc tiến tuần hoàn m.á.u, rất hữu dụng đối với việc phục hồi của anh.”
Những lời này lọt vào tai Lục Hoài Xuyên, phiên dịch ra chính là một sự kiện: Hạ Khanh Khanh mỗi ngày muốn xốc chăn lên, tiến hành quan sát toàn phương vị đối với thân thể tê liệt của anh.
Anh muốn từ chối, nhưng đón nhận ánh mắt kiên định lại thản nhiên của Hạ Khanh Khanh, lời đến bên miệng Lục Hoài Xuyên liền nuốt trở vào: “Vất vả rồi.”
“Không vất vả, chỉ cần anh có thể sớm ngày khôi phục, làm cái gì cũng đều đáng giá.” Hạ Khanh Khanh nói rồi kéo cổ tay Lục Hoài Xuyên, tỉ mỉ bắt mạch cho anh, quả nhiên không khác biệt lắm so với dự đoán trước đó của cô.
Có 70% khả năng sẽ hoàn toàn khôi phục.
Cô đi lấy mấy thùng nước nóng đặt quanh giường, cả căn phòng giống như tiên cảnh, bốc hơi nghi ngút. Hạ Khanh Khanh cảm nhận một chút, nhiệt độ vừa vặn, lúc này mới chậm rãi xốc chăn của Lục Hoài Xuyên lên, lấy ngân châm ra, từng cây từng cây châm lên người anh.
