Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 557
Cập nhật lúc: 14/04/2026 19:01
Nhan An Bắc khóc lớn, “Chị, em đáng c.h.ế.t, chị đ.á.n.h c.h.ế.t em đi.”
Nhan An Nam đột nhiên rút s.ú.n.g từ bên hông ra, dí vào thái dương của Nhan An Bắc, “Đừng trách chị.”
Cuối con hẻm, một bóng người khẽ động, một bóng hình xinh đẹp mặc váy liền màu đen từ trong bóng tối bước ra, “Tôi có thể cứu hắn.”
“Ai đó!”
Thân ảnh của Hạ Khanh Khanh từ trong bóng tối bước ra, Nhan An Nam thấy rõ dung mạo của cô, mày không khỏi nhíu lại, một cô gái trẻ như vậy, e là còn chưa thành niên, không biết trời cao đất rộng, lại dám nói năng hàm hồ như thế, “Cô vừa nói gì?”
Phía sau Nhan An Nam có hơn mười người đàn ông vạm vỡ vây quanh, ai nấy đều khỏe mạnh cường tráng, cánh tay xăm trổ đầy mình, như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Hạ Khanh Khanh.
Hạ Khanh Khanh như hoàn toàn không biết tình cảnh của mình lúc này, cô cúi mắt liếc nhìn Nhan An Bắc trên mặt đất, “Tôi nói, tôi có thể cứu hắn.”
“Con ranh, mày chán sống rồi phải không, còn hôi sữa mẹ mà cũng dám ra ngoài lăn lộn à?” Một lão đầu trọc phía sau Nhan An Nam khoanh tay trước n.g.ự.c, khinh thường chế nhạo.
Hạ Khanh Khanh không để ý đến hắn, chỉ nhìn Nhan An Nam, “Hắn đã ăn thứ không nên ăn nên mới ra nông nỗi này.”
Sắc mặt Nhan An Nam không khỏi nghiêm túc vài phần, “Sao cô biết?”
“Tôi là bác sĩ, đã từng chữa khỏi cho người có tình trạng tương tự hắn, cô không nên trừng phạt hắn, mà nên tìm ra kẻ đã hại hắn, báo thù cho hắn.” Giọng điệu nhẹ nhàng như mây bay gió thoảng, không một chút hoảng loạn.
“Bớt lo chuyện bao đồng đi, nói nhảm nữa, lão t.ử một phát s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t mày.” Lão đầu trọc cảm thấy Hạ Khanh Khanh chỉ đang tự cho là thông minh, người nghiện heroin mà có thể chữa khỏi, vậy thì bà cô này chẳng phải là thần tiên rồi sao.
Nhan An Bắc đang nằm sấp trên mặt đất bỗng nhiên phát điên, toàn thân co giật, miệng sùi bọt mép, mắt trợn trừng chộp về phía Nhan An Nam.
Không đợi mọi người kịp phản ứng, Hạ Khanh Khanh đang đứng gần hắn nhất đột nhiên ngồi xổm xuống, trong tay không biết từ lúc nào đã có hai cây ngân châm, đ.â.m thẳng vào huyệt vị của Nhan An Bắc.
Không quá hai giây, Nhan An Bắc liền bất động tại chỗ.
“Mày làm cái gì!” Mọi người giương cung bạt kiếm, Nhan An Nam mắt thấy em trai không có phản ứng, tay sờ soạng ra sau eo, s.ú.n.g mới vừa nắm tới tay, cô gái vừa rồi còn mềm mại như hoa, thoạt nhìn yếu đuối mong manh, không biết khi nào đã dịch tới bên người Nhan An Nam.
Súng trong tay cô ta thậm chí cũng chưa giơ lên, Hạ Khanh Khanh từ trong tay áo rút ra khẩu s.ú.n.g ngắn nòng, họng s.ú.n.g đen ngòm đã dí vào huyệt Thái Dương Nhan An Nam: “Đừng lộn xộn!”
Mọi người tức khắc kinh hãi!
Hạ Khanh Khanh cùng Nhan An Nam chiều cao tương đương, cô ghé sát tai Nhan An Nam: “Tôi nói, tôi sẽ cứu cậu ta.”
Nhan An Nam ra hiệu cho mọi người bình tĩnh, là cô vừa rồi trông mặt mà bắt hình dong, xem nhẹ Hạ Khanh Khanh.
Cô tự xưng là Nhị đương gia Đông Tinh Xã, tuy rằng là phận nữ lưu, nhưng rất ít đàn ông có thể từ tay cô rút s.ú.n.g nhanh như vậy, vừa rồi cô thậm chí cũng chưa thấy rõ, Hạ Khanh Khanh làm thế nào lấy thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai đến bên người cô.
Cục diện bế tắc giằng co ước chừng hai phút, Nhan An Bắc trên mặt đất đột nhiên khôi phục thần trí, ánh mắt thanh minh, như thay đổi thành người khác: “Chị.”
Tất cả mọi người không dám tin tưởng nhìn anh ta, dĩ vãng loại tình huống này, là Nhan An Bắc lên cơn nghiện, dây thừng trói người, không nói một ngày, cũng phải lăn lộn hơn tiếng đồng hồ, nhưng ngắn ngủi vài phút, anh ta thế nhưng giống như người không có việc gì?
Ánh mắt đồng thời rơi xuống trên người Hạ Khanh Khanh, chẳng lẽ cô thực sự có chút bản lĩnh bàng môn tả đạo?
“Tiểu Bắc, em không sao chứ Tiểu Bắc.” Nhan An Nam dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn Hạ Khanh Khanh: “Cô rốt cuộc là người nào?”
Hạ Khanh Khanh thu hồi công cụ của mình: “Tôi nói rồi, tôi chỉ là một bác sĩ.”
“Cô muốn cái gì?”
“Trị bệnh cứu người mà thôi.” Hạ Khanh Khanh nói xong câu đó, xoay người liền đi, lão đầu trọc thốt một ngụm: “Mày mẹ nó cho mặt mũi mà không cần đúng không.”
Hắn nổi giận đùng đùng muốn tiến lên bắt Hạ Khanh Khanh, Nhan An Nam quát lớn một tiếng: “Để cô ấy đi!”
“Chị Nam!” Lão đầu trọc không phục: “Người phụ nữ kia có thể trị cho Tiểu Bắc, liền cứ thế thả cô ta đi sao?”
Nhan An Nam nhìn con hẻm tối nơi Hạ Khanh Khanh biến mất: “Sẽ gặp lại thôi.”
“Sợ không?” Trở lại trên xe, Lục Hoài Xuyên nắm lấy đầu ngón tay có chút lạnh của Hạ Khanh Khanh ủ ấm trong tay mình.
“Không sợ.” Hạ Khanh Khanh lắc đầu.
Nhị đương gia Đông Tinh Xã Nhan An Nam, có thủ đoạn cũng đủ tàn nhẫn, nhưng là cô ấy không lạm sát kẻ vô tội, quan trọng nhất một điểm, cô ấy cực kỳ yêu thương em trai mình.
Lấy mạng em trai ra đ.á.n.h cược, cô ấy đ.á.n.h cược không nổi.
“Khanh Khanh của anh xinh đẹp lại thông minh.” Lục Hoài Xuyên đối với cô yêu thích không buông tay.
Long Đầu Đông Tinh Xã Phan Chí Dũng trong tay có đám “tinh nhuệ” nhất, những người này vào nam ra bắc, biết rõ quy trình vận hành toàn bộ chuỗi sản nghiệp ở Cảng Thành cùng với nước ngoài, Lục Hoài Xuyên muốn làm ăn lớn, những người này đối với anh rất hữu dụng.
