Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 15: Nỗi Lòng Trai Thẳng

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:21

Editor: Yang Hy

115.

Hôm sau Tưởng Càn hẹn Trương Cảnh Đông đi đ.á.n.h cầu với em gái kia.

Nghe Trương Cảnh Đông bảo, em gái này mới kết bạn mấy hôm trước, hai người hẹn nhau đi đ.á.n.h cầu vào tuần thi, gọi là kết hợp làm việc và nghỉ ngơi cho sang mồm. Tưởng Càn còn thấy lạ, hỏi Trương Cảnh Đông, mày bảo không tiếp nữ cơ mà?

Trương Cảnh Đông cầm vợt cầu lông, vẻ mặt cũng hơi phức tạp: "Em ấy chủ động kết bạn với tao, nhiệt tình lắm, từ chối cũng ngại."

Tưởng Càn trố mắt: "Vãi chưởng, mày có biến rồi! Không phải bảo giới thiệu cho tao à?"

Trương Cảnh Đông trợn mắt: "Biến gì mà biến, không quen thật mà."

Đến sân cầu lông thấy em gái đang đợi ở chỗ hẹn, em gái mặc đồ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa cao gọn gàng, trông xinh phết. Em gái chưa nhìn thấy hai người, đang cúi đầu xem điện thoại.

Tưởng Càn huých tay Trương Cảnh Đông, ra hiệu cho nó lên chào hỏi trước.

Trương Cảnh Đông nhìn lại: "Chẳng phải bảo giới thiệu cho mày à, mày lên đi."

Tưởng Càn cạn lời: "Lên thì lên, tên gì ấy nhỉ?"

Trương Cảnh Đông quên béng mất, lướt lại lịch sử trò chuyện: "Tiểu Cát, cụ thể tên gì thì không biết."

116.

Tưởng Càn bước lên hai bước, mở lời trước: "Chào bạn, là Tiểu Cát đúng không?"

Cô gái quay đầu lại, nhìn thấy Tưởng Càn thì cười tươi: "Chào đàn em, cậu là Trương Cảnh Đông à?"

Tưởng Càn cười xua tay, chỉ vào Trương Cảnh Đông đi sau lưng: "Trương Cảnh Đông là nó, em là Tưởng Càn. Là đàn chị à? Năm mấy rồi ạ?"

Tiểu Cát chào hỏi cả hai người: "Năm ba rồi, hơn hai em hai tuổi."

Ba người trò chuyện vài câu xã giao bình thường, kiểu như năm nhất chắc nhiều tiết lắm nhỉ, năm ba có nhàn hơn không, cuối kỳ thi mấy môn này nọ. Cuối cùng mới vào việc chính, Tưởng Càn hỏi: "Chị mới tập chơi à?"

Tiểu Cát gật đầu: "Mới tinh luôn."

Mới tinh cái khỉ mốc.

Hơn nửa tiếng đồng hồ, Tưởng Càn đ.á.n.h mà tức anh ách, người này rõ ràng là đến để khoe trình "hành gà" mà, ai mà tin chị ta là người mới tập chơi chứ? Giao cầu thì không đỡ được, đập cầu thì lực mạnh như kiểu Tưởng Càn với chị ta có thù gi.ết cha không bằng. Nhưng đối phương là con gái, Tưởng Càn không tiện nổi nóng, lấy cớ nghỉ ngơi một lát để đổi người.

Trương Cảnh Đông tuy không vào sân nhưng đứng ngoài nhìn rõ mồn một.

Tưởng Càn hạ giọng: "Cạn lời, chịu thật."

Trương Cảnh Đông tặc lưỡi: "Sơ suất quá, tao cũng không ngờ bà ấy đến để hành gà."

Tưởng Càn ngồi phịch xuống: "Mày chơi với bà ấy đi, tao không chơi nữa."

117.

Thở dốc mười phút mới bình tĩnh lại được, Tưởng Càn lôi điện thoại ra xem, WeChat không có tin nhắn chưa đọc nào.

Không phải chứ, sao lại không có tin nhắn chưa đọc nào?

Tưởng Càn còn cố tình chọn lúc Hề Phong không ở phòng để lén lút chuồn ra ngoài, cậu ta đã chăm chỉ học hành được gần hai ngày rồi, hôm nay tự dưng biến mất, sao chẳng ai hỏi xem cậu ta đi đâu thế nhỉ!

Sân cầu lông ồn ào, tiếng cười nói xung quanh cứ chui tọt vào tai, càng nghe Tưởng Càn càng không tĩnh tâm nổi.

Nhịn nửa ngày, cuối cùng gửi một tin vào nhóm chat ký túc xá.

Tưởng Càn: "Tối nay ăn gì, lát nữa tao mua về cho."

Hoàng Duy Dịch: "Tao úp bát mì là được."

Tưởng Càn: "@Lâm Hoành, làm gì đấy Hoành, đang học à?"

Hoàng Duy Dịch: "Nó đang gọi điện thoại về nhà."

Tưởng Càn: "Ờ ờ."

Tưởng Càn: "Hề Phong làm gì đấy, cậu ấy cũng không ăn à?"

Hoàng Duy Dịch: "Đang ôn tập."

Tưởng Càn: "@Hề Phong."

Hề Phong: "Không cần đâu, tôi tự đi ăn."

Tưởng Càn: "Ồ."

118.

Không cần đâu, tôi tự đi ăn. Không cần đâu. Tôi tự đi ăn.

Ý là gì đây? Vẫn giận à? Giận cái gì? Vì chuyện tối qua ở nhà ăn hay vì hôm nay mình không ở phòng học bài? Hay là cậu ta nghĩ nhiều quá, thật ra Hề Phong chả giận gì cả. Tưởng Càn đọc đi đọc lại câu "Không cần đâu, tôi tự đi ăn" của Hề Phong mấy lần, đọc riêng lẻ, rồi lại đọc trong ngữ cảnh, rốt cuộc là có giận hay không?

Cũng có thể là không giận, Hề Phong nói chuyện xưa nay vẫn theo phong cách ngắn gọn súc tích này mà, với cả cậu ấy chưa bao giờ thích làm phiền người khác, việc gì tự làm được thì sẽ không nhờ người khác làm hộ.

Tưởng Càn lại chạy sang nhắn tin riêng cho Hề Phong.

Tưởng Càn: "Anh giai, tối nay đi ăn chung không?"

Hề Phong: "Ở trường à?"

Tưởng Càn: "Ừ, đang đ.á.n.h cầu, đi với Trương Cảnh Đông với một bạn đ.á.n.h cầu mới quen của nó."

Tưởng Càn: "Vãi chưởng, nói cậu nghe, ban đầu Trương Cảnh Đông bảo giới thiệu em gái cho tôi làm quen, bảo là mới tập chơi, kết quả là bà chị năm ba, người ta đến để hành gà, đ.á.n.h nửa tiếng mà tôi còn chả chạm được vào cầu, cứ như thằng hề nhảy nhót, tức ch.ết đi được."

Hề Phong: "Mai có đ.á.n.h nữa không?"

Tưởng Càn: "Không đ.á.n.h nữa, không dám đ.á.n.h nữa, thà ở phòng học bài còn hơn, làm gì có kiểu kết hợp làm việc nghỉ ngơi thế này."

Hề Phong: "Được."

Tưởng Càn: "Thế tối nay đi ăn chung nhé?"

Hề Phong: "Ok."

119.

Trương Cảnh Đông trụ không nổi mười phút, bà chị này đúng là coi hai đứa nó như khỉ mà vờn. Đứng ngoài xem thì chưa thấy gì, vào sân rồi mới thấm thía cái cảm giác làm thằng hề đích thực. Trương Cảnh Đông không hiền như Tưởng Càn, bị vờn thế mà vẫn đ.á.n.h được nửa tiếng, một quả đập cầu bay tới, Trương Cảnh Đông nhíu mày: "Thôi không đ.á.n.h nữa chị ơi."

Tiểu Cát xoay xoay cây vợt trong tay: "Sao thế?"

Trương Cảnh Đông cười cười: "Trình độ như chị mà đ.á.n.h với hai đứa em thì phí tài năng quá."

Tiểu Cát xua tay: "Đâu có, chị đ.á.n.h chưa được nửa năm đâu."

Trương Cảnh Đông mặt không đổi sắc: "Thôi không làm mất thời gian của nhau nữa, hẹn gặp lại."

Tưởng Càn ngồi bên lề sân, công khai giơ ngón tay cái với anh Đông.

Trương Cảnh Đông làm màu xong, ngồi phịch xuống thở hồng hộc như trâu già: "Chuyện này mà cũng để tao gặp phải được."

Chuyện cao thủ giả gà đi hành người mới cũng thường gặp, có người chuyên đi hành gà để tìm niềm vui, cũng là để thỏa mãn hư vinh, cái tâm lý này khó mà bình luận. Nhưng ở cái chỗ trường học thế này mà cũng gặp phải cao thủ hành gà thì đúng là không ngờ tới, không trách Trương Cảnh Đông sơ suất được.

Trương Cảnh Đông tu hết nửa chai nước, nhìn giờ, vẫn còn sớm, nhưng nhà ăn cũng sắp mở cửa rồi: "Đi ăn cơm không?"

Tưởng Càn lập tức nhìn lên trời: "Ờ... ăn cơm, cái chuyện này ấy mà, mày phải biết là, ăn cơm, ăn cơm thì..."

Trương Cảnh Đông hít sâu một hơi: "Hẹn Hề Phong rồi chứ gì."

Tưởng Càn trả lời nhanh như chớp: "Chuẩn luôn."

Trương Cảnh Đông nheo mắt cười giả trân, đ.ấ.m mạnh vào vai Tưởng Càn một cái.

120.

Lúc này mới hơn bốn giờ, Tưởng Càn hẹn Hề Phong lúc năm giờ rưỡi.

Để tạ lỗi, Tưởng Càn dẫn Trương Cảnh Đông đi quán trà sữa, mời nó uống đá bào. Gọi hai cốc đá bào ngồi trong quán, đúng lúc ngoài hai đứa nó ra chẳng có ai.

Trời nóng thế này lại còn ôm cục tức trong bụng, hớp một ngụm đá bào vào cảm giác cả người sống lại.

Trương Cảnh Đông buột miệng: "Mày theo đuổi đi."

Tưởng Càn suýt sặc đá bào: "Tao theo đuổi ai!"

Trương Cảnh Đông cạn lời: "Còn theo đuổi ai được nữa, chẳng lẽ theo đuổi tao."

Tưởng Càn chọc chọc cốc đá bào: "Tao không có."

Trương Cảnh Đông: "Còn không có à, đi đ.á.n.h cầu với gái mà còn không quên hẹn người ta đi ăn cơm, chột dạ chứ gì?"

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn: "Không phải sao cái gì mày cũng biết thế, mày đọc kịch bản rồi à?"

Trương Cảnh Đông: "Đúng, mày biết bộ phim của chúng mình tên là gì không?"

Tưởng Càn: "Không muốn biết, mồm mày chả nói được câu nào t.ử tế."

Trương Cảnh Đông: "Sự tự luyến của một tên trai thẳng."

Tưởng Càn: "."

Trương Cảnh Đông: "Hề Phong người ta chưa nói được mấy câu, chưa làm được mấy chuyện, mày ở đây tự mình uốn cong thành cái gì rồi."

Tưởng Càn: "Tao làm gì có..."

Trương Cảnh Đông: "Có gì đâu, mày cứ lấn cấn cái gì, năm bao nhiêu rồi, trai thẳng hay gay thì chẳng sống tốt như nhau."

Tưởng Càn: "Tao biết."

Trương Cảnh Đông: "Thế mày xoắn xít cái gì."

Tưởng Càn: "Cũng chả phải xoắn xít, tao không hiểu thật mà, tao thừa nhận dạo này tao để ý cậu ấy thật, nhưng không biết có phải thích không. Với cả, Hề Phong có người trong lòng rồi."

121.

Tưởng Càn: "Mày nghĩ xem, năm nhất sắp hết rồi, bọn tao làm bạn cùng phòng cả năm rồi, nếu cậu ấy có ý với tao thì đã có từ lâu rồi."

Trương Cảnh Đông không thấy đây là vấn đề: "Thì sao, bọn mày làm bạn cùng phòng cả năm rồi. Chẳng phải mày cũng mới có ý với cậu ấy gần đây thôi sao."

Tưởng Càn hơi bực mình: "Thôi, không nói nữa. Tao còn chưa biết tao có thích cậu ấy không nữa, cứ thuận theo tự nhiên đi."

Cậu ta bực thật, không phải bực Hề Phong cũng chẳng phải bực Trương Cảnh Đông hay bực bản thân mình.

Con người Tưởng Càn là thế, tính tò mò rất lớn, cực kỳ thích khám phá những điều chưa biết. Nhưng nếu thật sự gặp phải lĩnh vực mà cậu ta nghĩ mãi không thông, cậu ta sẽ theo bản năng mà lùi bước. Ví dụ như chuyện tình cảm, ông trời ơi, cậu ta là một thằng trai thẳng, hình như có vẻ có khả năng sắp thích một tên gay đã có người trong lòng, chuyện này phức tạp biết bao nhiêu.

Tưởng Càn đến cái chuyện tình yêu nam nữ bình thường còn chưa hiểu hết, cái độ khó này cứ như vừa tốt nghiệp mẫu giáo đã bắt đi làm đề thi cao học vậy, phiền ch.ết đi được.

Trương Cảnh Đông uống xong đá bào thì đi nhà ăn trước, bảo phải đi ăn nhanh, kẻo đi muộn lại đụng mặt Hề Phong với Tưởng Càn, ăn no cơm ch.ó. Tưởng Càn tiễn nó bằng một cái trợn mắt, một mình ngồi đợi ở quán trà sữa đến năm giờ rưỡi.

Vốn dĩ đã bực bội, không có ai bên cạnh càng bực hơn, cực kỳ muốn biết Hề Phong thích ai.

Lên Confession lướt cả hồi, chẳng tìm được manh mối nào, cái tên Chu Lương Nguyên mồm miệng cũng kín phết, hình như giúp Hề Phong công khai giới tính là lập trình cuộc đời của cậu ta vậy, chạy xong cái quy trình này là tuyệt đối không hé răng nói thêm gì nữa.

122.

Đúng rồi, Chu Lương Nguyên.

Hôm nọ đi leo núi có kết bạn WeChat, Tưởng Càn lén lút chọc Chu Lương Nguyên.

Tưởng Càn: "Chu ơi."

Chu Lương Nguyên: "Tưởng ơi."

Tưởng Càn: "Làm gì đấy."

Chu Lương Nguyên: "Tuần thi cử, làm gì được nữa, cậu không ôn bài à?"

Tưởng Càn: "Ông đây vừa đi đ.á.n.h cầu với em gái về."

Chu Lương Nguyên: "Đúng là đồ tồi mà, chuyện này anh Phong nhà tôi biết không."

Tưởng Càn: "Biết chứ."

Chu Lương Nguyên: "Cậu đúng là đồ tồi thật mà."

Tưởng Càn: "Cậu mới là đồ tồi."

Chu Lương Nguyên: "Tìm tôi có việc gì."

Tưởng Càn: "Không có việc không được tìm cậu à."

Chu Lương Nguyên: "Cậu chấm tôi rồi à? Đừng nhé."

Tưởng Càn: "Gay các cậu ai cũng tự luyến thế à?"

Chu Lương Nguyên: "Cũng không hẳn, Hề Phong mà tự luyến bằng một nửa tôi thì chắc có người yêu lâu rồi."

Tưởng Càn: "Thế à, cậu ấy thích ai thế, cậu kể tôi nghe đi, có gì mà không nói được."

Chu Lương Nguyên: "Cái người nó thích ấy à, tôi khó nói lắm, tôi cảm giác thằng đấy đúng là đồ tồi thật sự.”

Tưởng Càn: "Hả?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.