Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 17: Hề Phong Cũng Vỗ Nhẹ Đầu Tôi

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:21

Editor: Yang Hy

132.

Như lời bà Chu nói, Tưởng Càn trong quá trình lớn lên gần như chưa bao giờ nói dối người nhà. Thật ra bố Tưởng Càn, ông Tưởng Minh Viễn là một người tương đối cổ hủ, ít nói cười, nhưng sự cởi mở của bà Chu lại bù đắp hoàn hảo cho điểm này.

Hồi cấp hai, trong lớp Tưởng Càn có mấy đứa con trai hút t.h.u.ố.c, ở cái tuổi đấy mà hút t.h.u.ố.c, một là vì tò mò, hai là để ra vẻ ta đây, Tưởng Càn dính cả hai, cũng muốn hút thử. Không dám xin bạn, không dám tự đi mua, mà có mua người ta cũng chưa chắc đã bán, thế là tìm thẳng bà Chu: "Mẹ, con muốn thử xem mùi vị t.h.u.ố.c lá thế nào."

Bà Chu nghĩ ngợi: "Thứ bảy nhé? Thứ bảy bố con không có nhà, mẹ đưa con đi mua."

Thứ bảy hai mẹ con đi ra cửa hàng mua bao t.h.u.ố.c, về nhà trốn trong nhà vệ sinh, bật quạt thông gió lên mỗi người một điếu, cả hai đều không biết hút, rít hơi đầu tiên sặc ho long trời lở đất.

Bà Chu: "Con thích không?"

Tưởng Càn vội lắc đầu: "Khụ khụ, không thích ạ, khụ khụ!"

Bà Chu: "Chỗ còn lại tính sao đây?"

Tưởng Càn: "Con mặc kệ, có phải con mua đâu."

Bà Chu: "Hầy! Cái thằng ranh con này!"

Lên cấp ba lần đầu tiên Tưởng Càn uống rượu, hồi đấy chưa đến mười tám tuổi, câu mở đầu y hệt: "Mẹ, con muốn nếm thử xem rượu có vị gì."

Muốn uống rượu thì dễ hơn nhiều, ông Tưởng Minh Viễn uống rượu, bà Chu rót cho Tưởng Càn một ít rượu trắng, Tưởng Càn uống một ngụm mặt nhăn tít lại. Hai mẹ con lại xuống lầu mua bia, chắc là có sự so sánh nên Tưởng Càn thấy bia ngon hơn nhiều.

Bà Chu vẫn không thích: "Khó uống ch.ết đi được, con thích không?"

Tưởng Càn ngẫm nghĩ: "Cũng tàm tạm, không thấy khó uống, nhưng cũng chả thấy ngon."

Bà Chu gật đầu: "Thế con hứa với mẹ, đủ mười tám tuổi hẵng uống, được không? Cũng chỉ còn một năm nữa thôi."

Tưởng Càn: "Ok luôn ạ, thật ra cũng chả ngon lắm."

133.

Thế nên chuyện gì Tưởng Càn cũng kể với bà Chu, nhưng cậu ta đúng là không ngờ đối với chuyện đồng tính mẹ cậu ta cũng cởi mở như vậy. Cứ có ảo giác như thể Tưởng Càn bảo "Mẹ, con muốn nếm thử mùi vị đồng tính xem thế nào", rồi mẹ cậu ta sẽ gật đầu bảo "Mai bố con không có nhà, mẹ tìm một thằng đàn ông về cho con thử" vậy.

Từ nhỏ bà Chu đã dạy Tưởng Càn phải làm một người "ích kỷ", đời người ngắn ngủi mấy chục năm, trừ khi là vĩ nhân được ghi vào sử sách mới có người đời sau đ.á.n.h giá cuộc đời con, còn người bình thường chúng ta cứ ích kỷ mà vui vẻ là được rồi, nếu không thì sống có ý nghĩa gì?

Hôm nay bà Chu lại lôi câu này ra nói lần nữa: "Con không biết tình cảm của mình đối với cậu ấy là gì thì cứ thử sai đi, mẹ đoán là con muốn thích cậu ấy đấy, nếu không thì xoắn xít thế này cho ai xem? Thật sự không muốn thích người ta thì sẽ không xoắn xít đâu, đúng không?"

Tưởng Càn không nói được lời nào phản bác, cứ có cảm giác tâm tư mà ngay cả bản thân mình cũng không muốn thừa nhận bỗng nhiên bị m.ổ x.ẻ phơi bày dưới ánh mặt trời. Nhưng lại nghĩ đến lời của Hề Phong, nhận ra Hề Phong không phải là một người "ích kỷ", bèn nói với bà Chu: "Hình như cậu ấy có người trong lòng rồi, lần bọn con đi leo núi cầu duyên ấy, con bảo cậu ấy đi cầu thử xem, để người cậu ấy thích cũng thích lại cậu ấy."

Bà Chu chăm chú lắng nghe: "Cậu ấy nói sao?"

Tưởng Càn: "Cậu ấy bảo, tại sao lại phải thích cậu ấy?"

Bà Chu bật cười: "Con cảm thấy cậu ấy yêu một cách vô tư lương thiện quá, vì tình cảm cậu ấy dành cho người kia quá thuần khiết, nên con không muốn chen chân vào, đúng không?"

Tưởng Càn gật đầu.

Bà Chu bèn nhéo má Tưởng Càn: "Mẹ giáo d.ụ.c thất bại quá đi mất, đã bảo con ích kỷ một chút rồi mà. Hai người họ đã yêu nhau đâu, con cũng có phải người thứ ba đâu, giải cứu Hề Phong khỏi mối tình đơn phương chỉ làm cậu ấy hao mòn này không tốt à?"

134.

Tốt không? Không tốt à?

Tưởng Càn nằm trên giường trằn trọc cả đêm, trong đầu toàn là lời của bà Chu, phải thừa nhận một điểm bà Chu nói rất có lý là, nếu cậu ta thật sự hoàn toàn không thích Hề Phong, thì căn bản không cần phải xoắn xít làm gì. Khổ não cả hồi lâu, mở khóa điện thoại xem giờ, mười hai giờ rưỡi.

Giờ này chắc Hề Phong ngủ rồi, giờ giấc sinh hoạt của Hề Phong lành mạnh đến phát sợ, hơn mười một giờ là ngủ đúng giờ, sáng đặt báo thức bảy giờ rưỡi. Cơ mà... đấy là ở trường thôi, không biết nghỉ hè về nhà Hề Phong có thức đêm không.

Tưởng Càn không dám nhắn tin, ấn hai cái vào avatar của Hề Phong trong khung chat.

[Tôi đã vỗ nhẹ Hề Phong.] (Tính năng "vỗ nhẹ" trên Wechat)

Đúng là một người nhạt nhẽo, đến cái vỗ nhẹ cũng không có hậu tố, nghĩ thế, Tưởng Càn lại đi sửa hậu tố vỗ nhẹ của mình, sau đó vỗ nhẹ vào chính mình bên khung chat của Hề Phong.

[Tôi đã vỗ nhẹ chính mình, cậu ngủ chưa?]

[Tôi đã vỗ nhẹ chính mình, cậu ngủ sớm thế.]

[Tôi đã vỗ nhẹ chính mình, tôi không ngủ được, nếu gọi điện cho cậu cậu có c.h.ử.i tôi không.]

Không có tin nhắn trả lời.

Vỗ nhẹ không có thông báo tin nhắn, Tưởng Càn không chắc Hề Phong có ngủ thật hay không. Thế là Tưởng Càn sửa hậu tố của mình lần cuối cùng.

[Tôi đã vỗ nhẹ chính mình, chúc ngủ ngon!]

135.

Tưởng Càn bị tin nhắn đ.á.n.h thức, trong nháy mắt lửa giận bốc lên đầu, cầm điện thoại lên định c.h.ử.i cho cái đứa nhắn tin một trận, mấy giờ rồi, người tốt nào mà sáng sớm tinh mơ đã nhắn tin cho người khác thế này! Nhìn thấy tên Hề Phong mới nhớ ra là tối qua mình cố tình bật chuông điện thoại đi ngủ.

Hề Phong: "Hả? Làm gì đấy, tối qua ngủ rồi."

Hề Phong: "Có thể gọi điện cho tôi, không c.h.ử.i cậu đâu."

Hề Phong: "Chào buổi sáng."

Á!

Á!

Á!

Tưởng Càn úp mặt vào gối, cảm thấy chắc là do bị tin nhắn đ.á.n.h thức bất ngờ nên tim mới đập nhanh thế này. Cậu ta chậm chạp ngẩng mặt lên, chọc chọc vào màn hình.

Tưởng Càn: "Cậu dậy sớm thế."

Hề Phong: "?"

Hề Phong: "Có phải nhắn tin làm cậu thức giấc không."

Tưởng Càn: "Không, cậu nhắn là được rồi, tôi cũng đang định dậy ăn sáng."

Tưởng Càn: "Mẹ tôi toàn mắng tôi, về nhà chả hôm nào ăn được bữa sáng, ngày nào cũng ngủ đến trưa."

Hề Phong: "Tối qua sao lại mất ngủ, nghĩ gì thế?"

Tưởng Càn: "Có nghĩ gì đâu, cũng không mất ngủ, mới có mấy giờ thôi mà, có mỗi cậu ngủ sớm thế thôi."

Hề Phong: "Dạo này học lái xe, mệt."

Tưởng Càn: "Ồ, cố lên!"

Hề Phong: "Còn cậu? Nghỉ hè làm gì."

136.

Chơi điện thoại, chơi máy tính, ăn, ngủ.

Tưởng Càn hơi ngại nói thật, cảm thấy mình rảnh rang quá, thuận miệng bịa bừa: "Xã giao chứ làm gì, khó khăn lắm mới được nghỉ, bạn cấp hai, bạn cấp ba, tụ tập thôi!"

Hề Phong: "Ừ, chơi vui vẻ nhé."

Tưởng Càn ôm điện thoại bật dậy trên giường, cơn buồn ngủ bay đi quá nửa, không đúng, nói sai rồi.

Ngu! Rõ ràng là cậu ta tìm Hề Phong trước, kết quả Hề Phong hỏi cậu ta đang làm gì, cậu ta lại bảo bận tụ tập, vãi chưởng, cái hố đen EQ này! Tưởng Càn tự c.h.ử.i mình một câu, lại ngại không dám nói thêm gì nữa, chắc Hề Phong sáng sớm dậy cũng phải đi tập xe, nên không nhắn tin nữa.

Cả ngày cứ thẫn thờ như người mất hồn, khó khăn lắm mới đợi đến tối, Tưởng Càn cuối cùng cũng chủ động... vỗ nhẹ Hề Phong.

[Tôi đã vỗ nhẹ Hề Phong, Hề Phong cũng vỗ nhẹ đầu tôi.]

?!?!?!

Tưởng Càn mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm dòng chữ này, lại vỗ nhẹ vào avatar Hề Phong cái nữa.

[Tôi đã vỗ nhẹ Hề Phong, Hề Phong cũng vỗ nhẹ đầu tôi.]

Vãi chưởng, cái đồ gay ch.ết tiệt này, biết thả thính thế.

137.

Tưởng Càn bắt đầu suy nghĩ, Hề Phong đổi hậu tố vỗ nhẹ, tại sao?

Rõ ràng là vì tối qua cậu ta vỗ nhẹ Hề Phong, chắc là vì cậu ta rồi, chẳng lẽ hôm qua còn có người khác vỗ nhẹ Hề Phong nữa à? Cái tên trai thẳng Hề Phong thích? Không trùng hợp thế đâu nhỉ. Nếu thật sự là vì mình, thế này là thế nào, thế này chẳng phải là đang công khai thả thính mình à.

Hoặc là, Hề Phong chỉ đột nhiên nghĩ ra cách thả thính này, đổi cái hậu tố này, đợi một ngày nào đó tên trai thẳng kia vỗ nhẹ cậu ấy. Tức ch.ết đi được.

Tưởng Càn có cảm giác như mình đang may áo cưới cho người khác, tức đến mức đ.ấ.m một bài quyền vào không khí. Chưa đ.ấ.m xong bài quyền thì điện thoại reo.

Hề Phong: "Vừa tắm xong."

Tưởng Càn: "Cậu đổi hậu tố rồi à."

Hề Phong: "Ừ, cũng vỗ cậu cái."

Tưởng Càn: "Tôi á?"

Hề Phong: "Hả?"

Tưởng Càn: "Muốn, gọi điện không? Chán quá."

Giây tiếp theo cuộc gọi đến, Tưởng Càn bò dậy tìm tai nghe, bắt máy.

"Buổi tối tốt lành."

Chỉ bốn chữ thôi mà khiến Tưởng Càn lại hèn nhát muốn úp mặt vào gối. Chiến thuật xa lánh căn bản vô dụng, Tưởng Càn biết mấu chốt vấn đề nằm ở đâu rồi, hồi tuần thi sở dĩ cậu ta cảm thấy chiến thuật xa lánh của mình thành công là vì ngày nào Hề Phong cũng ngồi ngay sau lưng mình, xa lánh được đi đâu chứ?

Nghỉ hè rồi mới nhận ra, cậu ta đã hơn một tuần không nghe thấy giọng Hề Phong, không nhìn thấy người Hề Phong. Lần trước còn thấy không tưởng tượng nổi cảnh mình nói "tôi nhớ cậu quá" với Hề Phong, bây giờ thấy vớ vẩn thật, cậu ta rất muốn nói "tôi nhớ cậu quá".

Toang rồi, toang thật rồi.

138.

"Buổi tối tốt lành." Giọng Tưởng Càn rầu rĩ, vùi trong gối.

"Hửm? Sao thế, tâm trạng không tốt à?" Giọng nghe rất dịu dàng, như thể thật sự lo lắng tâm trạng cậu ta không tốt vậy.

"Không có, đang nằm mà, gối che mất mic đấy." Tưởng Càn ngồi dậy.

"Hôm nay cũng đi tụ tập à?" Hề Phong cười cười, hỏi.

"... Chém gió đấy, làm gì có lắm xã giao thế, tôi nói gì cậu cũng tin à."

"Tin chứ, cậu nói cái gì mà tôi không tin?"

"..."

"Sao thế?"

"Sao cậu lại đổi hậu tố vỗ nhẹ thế.”

"À, tiện tay đổi thôi, thấy mọi người đều có hậu tố cả."

"Ồ, mọi người."

"Cậu, Chu Lương Nguyên, đến mẹ tôi cũng có, tôi không cài một cái thì có phải lạc hậu quá không."

"Ồ..."

Tưởng Càn lén lút chạy sang vỗ nhẹ Chu Lương Nguyên, xem cậu ta có hậu tố thật không.

[Tôi đã vỗ nhẹ đầu Chu Lương Nguyên, nói: Đừng nỗ lực nữa, tôi b.a.o n.u.ô.i cậu.]

...

Tưởng Càn không nhịn được cười, phàn nàn: "Vãi chưởng, Chu Lương Nguyên bị bệnh à, hậu tố kiểu quái gì thế."

Hề Phong cũng cười: "Vui hơn chút nào chưa?"

Câu nói này của cậu ấy làm Tưởng Càn suýt nữa thì cay mũi: "...Làm gì, tôi có không vui đâu."

Hề Phong lại bảo: "Nghe không giống lắm, sao lại không vui?"

Tưởng Càn: "Không nói, thiên cơ bất khả lộ."

139.

Cuộc điện thoại kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, đa phần là Hề Phong kể chuyện thú vị ở trường lái. Trường lái đúng là nơi tụ tập đủ thể loại người kỳ quặc, Tưởng Càn yên lặng nghe, cảm thấy giọng Hề Phong ít nhiều có chút gây buồn ngủ.

Không biết có phải do điện thoại không, giọng thật của Hề Phong thật ra không trầm đến thế, nhưng qua cuộc điện thoại này giọng cậu ấy trầm hơn một chút, nghe mà Tưởng Càn cứ mơ màng muốn ngủ.

Bên kia điện thoại im lặng một lúc lâu, Hề Phong ngưng lại một chút, gọi cậu ta: "Tưởng Càn?"

Không có tiếng trả lời, cuộc gọi vẫn đang tiếp tục.

Hề Phong cười khẽ: "Sớm thế này. Ngủ đi, chúc ngủ ngon."

Hai chữ ngủ ngon vừa dứt, Tưởng Càn như giật mình tỉnh giấc, cậu ta mơ màng "Hả?" một tiếng. Cậu ta hoàn toàn không phát hiện ra mình vừa ngủ gật, theo bản năng níu kéo: "Cái gì, tôi chưa ngủ nhé, tôi tỉnh táo lắm."

Hề Phong đáp lại: "Phải kể chuyện trước khi ngủ mới chịu ngủ à?"

Đầu óc Tưởng Càn lơ mơ như hồ dán, hoàn toàn dựa vào bản năng để nói chuyện: "Được thôi."

Hề Phong bèn hỏi: "Muốn nghe thể loại gì?"

...

Hề Phong: "Hửm? Ngủ rồi à?"

Cuộc gọi chìm vào im lặng, chỉ thi thoảng vang lên tiếng dòng điện rè rè. Lần này Tưởng Càn ngủ thật rồi, mười một giờ, lần đầu tiên cậu ta ngủ sớm thế này, cho nên cũng hoàn toàn không nghe thấy câu cuối cùng của cuộc điện thoại này, Hề Phong nói thế này: "Hôm nay dính người thế, là nhớ tôi rồi à? Mơ đẹp nhé, ngủ ngon."

[Lời tác giả]

Ngọt ngào quá đi, mẹ ơi, yêu đương có vị gì con muốn nếm thử!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.