Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 2: Cán Cân Nghiêng Lệch
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:17
Editor: Yang Hy
12.
Chuyện gì cũng có cái cán cân của nó, quan hệ giữa người với người cũng thế.
Ví dụ như Tưởng Càn với hai thằng bạn cùng phòng kia, Lâm Hoành ném vào đĩa cân mấy cái sủi cảo, Tưởng Càn ném lại một chai coca; Hoàng Duy Dịch ném vào đĩa cân mấy giọt nước mắt thất tình, Tưởng Càn ném lại một câu "Không sao đâu người anh em, chẳng phải còn có tao đây sao, tao còn chưa yêu ai bao giờ đây này". Có qua có lại, thế nên cái cán cân cứ thế mà giữ được trạng thái cân bằng hoàn hảo một cách vi diệu.
Chỉ trừ mỗi Hề Phong.
Tưởng Càn cắm đầu ném đủ thứ vào cái cán cân giữa cậu ta và Hề Phong, bao gồm nhưng không giới hạn ở khẩu vị ăn uống, video hài hước, thói quen sinh hoạt, chỗ mua sắm online, gu thẩm mỹ thời trang... Nhìn lại Hề Phong mà xem, chưa bao giờ ném cái gì vào đĩa cân cả. Bất kể là mối quan hệ kiểu gì, sự không ngang bằng lúc nào cũng khiến người ta bứt rứt muốn tìm hiểu cho ra ngô ra khoai.
13.
Con người Hề Phong có vẻ hơi nhạt nhẽo, đây là kết luận Tưởng Càn rút ra sau mấy ngày quan sát.
Buổi sáng lúc ngủ dậy Tưởng Càn lén quan sát.
Hề Phong đặt báo thức bảy giờ rưỡi sáng mỗi ngày, ngày nào cũng thế. Bọn họ một tuần chỉ có ba buổi học tiết một lúc tám giờ sáng, mà cái tiết này chắc chắn là kẻ thù chung của sinh viên rồi. Tưởng Càn trộm nghĩ sinh viên đại học mà không phải đi học sớm thì cứ nên tắt báo thức ngủ đến khi nào tự tỉnh thì thôi. Nhưng Hề Phong những hôm không có tiết sớm vẫn cứ dậy lúc bảy giờ rưỡi, có lúc thì đeo cặp đi thư viện, có lúc thậm chí mua đồ ăn sáng về rồi ngồi trong phòng lướt điện thoại. Vãi chưởng, Tưởng Càn nghĩ mãi không ra, cậu ấy thà dậy ngồi chơi điện thoại chứ không chịu ngủ nướng thêm tí à?
Lúc đi học Tưởng Càn lén quan sát.
Lớp học đại học không giống cấp ba, ngay cả môn chuyên ngành cũng có khối đứa cắm mặt vào điện thoại, đừng nói đến mấy môn đại cương "nước ốc", nhiều đứa còn trốn học luôn không thèm đến. Nhưng Hề Phong thì thật sự kỷ luật quá mức, môn chuyên ngành thì ghi chép cẩn thận, môn đại cương thì lôi bài tập chuyên ngành ra làm. Tưởng Càn không hiểu nổi, sao cái người này lúc cần ngủ thì chơi điện thoại, lúc cần chơi điện thoại thì lại đi làm bài tập thế không biết!
Về ký túc xá Tưởng Càn vẫn lén quan sát.
Sinh viên nam ấy mà, ra đường thằng nào cũng bóng bẩy, nhưng trong phòng ở như cái chuồng lợn hay không thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Tưởng Càn tin là chẳng có thằng con trai nào tất vừa cởi ra cái giặt luôn được, nhưng cậu ta đột nhiên phát hiện ra Hề Phong lại làm được. Quy trình về phòng của Hề Phong gần như cố định, thay giày cởi tất trước, ném tất vào chậu, cầm chậu đi vệ sinh, chậu để ở bồn rửa tay, đi vệ sinh xong ra đứng đó giặt tất, đúng là hiệu quả, kỷ luật mà lại trơn tru hết chỗ nói.
14.
Nói thật, sau mấy ngày quan sát, kiểu người như Hề Phong thật ra không hợp gu kết bạn của Tưởng Càn, tất nhiên cậu ta thích chơi với kiểu người như Trương Cảnh Đông hơn. Hai thằng có chung sở thích, so xem áo cộc tay thằng nào mua rẻ hơn, nói chuyện chọc ngoáy nhau qua lại, lúc chia sẻ video hài nhảm thì sẽ trả lời bằng một tràng "ha ha ha ha ha ha ha" đầy cảm xúc chân thật.
Tưởng Càn phàn nàn với Trương Cảnh Đông: "Mày có tin trên đời còn có người như Hề Phong không? Ngày nào cậu ấy cũng giặt tất."
Trương Cảnh Đông trợn mắt: "Tao cũng ngày nào chả giặt tất."
Tưởng Càn đếch tin: "Mày đừng có điêu."
Trương Cảnh Đông lạnh lùng: "Tao việc gì phải điêu với mày hả?"
15.
Có một lần vụ quan sát lén lút của Tưởng Càn bị bắt quả tang, là vào buổi sáng.
Cậu ta đang ngái ngủ, gác cái đầu lên thanh chắn giường nhìn xuống dưới, thấy Hề Phong đang đeo tai nghe nhẹ nhàng đ.á.n.h răng rửa mặt. Ánh nắng ban mai xuyên qua hàng quần áo treo ngoài ban công, rọi những tia nắng vụn vặt lên người Hề Phong, rõ ràng cái nền lộn xộn thế mà nhìn cứ như phim thần tượng, Tưởng Càn cảm thấy mình tỉnh cả ngủ. Đang ngẩn người thì bỗng nhiên chạm mắt với Hề Phong.
Hề Phong có vẻ hơi ngơ ngác một giây, chắc là không nhận ra Tưởng Càn đã tỉnh thật hay là đang ngủ bằng một tư thế quái dị nào đó. Sau đó ngập ngừng tiến lại gần một chút, Tưởng Càn mở lời trước: "Hôm nay không có tiết đầu, cậu dậy sớm thế làm gì?"
Hề Phong nhìn cậu ta: "Làm cậu thức giấc à?"
Tưởng Càn ngáp một cái: "Không, tự dưng tỉnh thôi."
Hề Phong hỏi: "Nằm đấy nhìn cái gì thế?"
Tưởng Càn buột miệng: "Nhìn trai đẹp chứ gì, trước giờ không phát hiện ra cậu đẹp trai thế này đấy."
16.
Hề Phong im lặng một cách kỳ quái, thậm chí hình như còn vô thức nhíu mày.
Tưởng Càn chớp chớp mắt, không hiểu sao không khí tự dưng sượng trân, đầu óc cậu ta vẫn chưa khởi động xong, nghĩ ngợi chậm mất một nhịp xem câu mình vừa nói có gì không ổn không, nhưng mà không thể nào, khen đối phương đẹp trai đã là nghi thức xã giao cao nhất của trai thẳng rồi còn gì. Cả đời Tưởng Càn này đây là lần đầu tiên nói ra câu "Cậu đẹp trai thế" trước mặt người ta đấy.
May mà Hề Phong lại lên tiếng: "Ngủ tiếp hay ăn sáng?"
Tưởng Càn ngẫm nghĩ: "Cậu mua cho tôi à?"
Hề Phong đáp một tiếng "Ừ".
Tưởng Càn chưa tỉnh ngủ hẳn, trong đầu nghĩ gì tự nhiên thốt ra miệng luôn: "Cậu cứ mua cơm cho tôi mãi không thấy phiền à?"
Hề Phong có vẻ hơi bất ngờ, một lúc lâu mới nói: "Không."
Tưởng Càn đờ đẫn "ờ" một tiếng, nhìn Hề Phong cầm chìa khóa đi ra khỏi phòng.
17.
Sáng hôm đó có một tiết, là môn chuyên ngành.
Hơn chín giờ, hai vị kia trong phòng cũng dậy rồi, Lâm Hoành vẫn còn đang nướng trên giường, tự dưng gào lên một tiếng t.h.ả.m thiết: "Tiết sau có kiểm tra bài tập không? Bài tập là gì thế?"
Tưởng Càn cười khẩy: "Anh mày làm xong từ hôm qua rồi."
Lâm Hoành bám vào thanh chắn giường nhìn xuống: "Chuyện lớn thế này mà mày không bảo tao! Anh Phong, cho em mượn bài tập chép tí!"
Hề Phong lên tiếng: "Chép của Tưởng Càn ấy, như nhau cả thôi."
Tưởng Càn rít lên một tiếng, quay đầu nhìn Hề Phong: "Cậu không để tôi làm màu cho trót được à, cứ phải bóc mẽ tôi cũng chép của cậu mới chịu."
Hề Phong cười khẽ: "Lần sau nhé."
Tiếng cười này cũng nằm trong phạm vi quan sát của Tưởng Càn.
Bởi vì dạo gần đây cậu ta phát hiện biểu cảm trên mặt Hề Phong có vẻ không nhiều lắm, không giống cậu ta và hai đứa còn lại trong phòng, lúc nào cũng chuyển cảnh mượt mà giữa việc sầu đời khóc lóc và xem được video hài cười hô hố. Cậu ta quan sát Hề Phong mấy ngày rồi, Hề Phong mới cười có hai lần, lần thứ hai là vừa nãy, lần đầu tiên là mấy hôm trước Hoàng Duy Dịch bảo muốn yêu đương, Tưởng Càn bảo người anh em tao nghi mày có m.á.u M (khổ d.âm) trong người đấy, rốt cuộc mày muốn yêu đương hay là muốn bị đá. Nói xong câu đấy, Hề Phong cười hai tiếng, cũng thần kỳ phết, vì Tưởng Càn cứ tưởng Hề Phong chả bao giờ nghe mấy đứa bọn cậu nói chuyện cơ.
18.
Nói tóm lại là.
Mặc dù Hề Phong vẫn chưa chủ động thêm quả cân nào vào cái cán cân giữa cậu ấy và Tưởng Càn, nhưng Tưởng Càn thông qua việc quan sát của mình cũng đang diệu kỳ khiến cho cái cán cân của hai đứa dần đi vào thế cân bằng, nhưng mà quy luật vận hành của thế giới này đâu phải thứ mà một đứa trai thẳng cỏn con có thể thấu hiểu được. "Uỳnh" một cái, Hề Phong chủ động ném một quả b.o.m tấn nặng cả tấn vào cái cán cân của hai người.
Hôm đấy Tưởng Càn như thường lệ nhờ Hề Phong mua cơm về phòng, bình thường chỉ nửa tiếng là về mà hôm nay Hề Phong đi tận bốn mươi phút vẫn chưa thấy đẩy cửa vào, cậu ta nhắn cho Hề Phong một tin: "Người anh em, sao chưa về thế!"
Vừa gửi tin nhắn xong thì Lâm Hoành gào ầm lên, giọng vọng vào từ ngoài ban công: "Ê, Tưởng Càn, nhanh nhanh nhanh, dưới sân ký túc xá có người tỏ tình kìa, vãi chưởng, sao lại ở dưới sân ký túc xá nam thế này, vụ này đáng lẽ phải ở bên ký túc xá nữ chứ?"
Dưới lầu đám đông vây kín mít như nêm cối, Tưởng Càn và Lâm Hoành vì muốn hóng hớt mà cuống cuồng nhảy cẫng cả lên, chả nhìn thấy cái gì, chỉ thấy lờ mờ nhân vật chính hình như là hai đứa con trai, chưa được mấy phút thì có vẻ tỏ tình thất bại, đám đông cũng tản đi.
19.
Tưởng Càn lắc đầu than thở: "Gay ch.ết tiệt lại ở ngay bên cạnh ta."
Lâm Hoành mất cả hứng: "Tao cứ tưởng là con gái sang tỏ tình cơ."
Hai đứa trai thẳng cảm thán như thế, Tưởng Càn cũng không quên cầm điện thoại lên chia sẻ chuyện hóng hớt với Hề Phong: "Cậu bỏ lỡ rồi, dưới sân ký túc xá có hai đứa con trai tỏ tình nhau, trong trường thế mà có gay thật."
Hề Phong trả lời ngay tắp lự: "Không bỏ lỡ."
Tưởng Càn khoái chí: "Cậu nhìn thấy rồi à! Cơ mà tôi thấy cái đứa áo trắng được tỏ tình nhìn dáng giống cậu phết."
Hề Phong gửi tới một tin chấn động: "Là tôi đấy."
Tưởng Càn tắt luôn nụ cười mất mấy giây, rồi cười phá lên như điên: "Ha ha ha khổ thân cậu thế người anh em, sao lại bị con trai tỏ tình vậy!"
20.
Hề Phong không nhắn lại nữa.
Mấy phút sau, Hề Phong xách cơm trưa của Tưởng Càn về phòng, chẳng nói chẳng rằng, lạnh lùng đặt hộp cơm lên bàn Tưởng Càn, cứ như không nhìn thấy Tưởng Càn đang ngồi lù lù ở đấy vậy.
Tưởng Càn thầm nghĩ toang rồi, cậu ta muốn mở miệng nói gì đó, nhưng nhìn cái bóng lưng lạnh lùng của Hề Phong lại rén không dám nói trực tiếp, bèn mở Wechat lên, gửi sang một tin nhắn cực kỳ lịch sự.
Tưởng Càn: "Ờm thì, người anh em, cậu không phải gay đâu nhỉ."
Hề Phong gõ mấy chữ trên điện thoại ngay trước mặt Tưởng Càn: "Tôi phải."
Tưởng Càn mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Ngại quá, mấy câu vừa nãy cậu coi như tôi chưa nói gì nhé."
Hề Phong nhắn lại một chữ: "Ừ."
