Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 4: Khoảng Cách Giữa Trai Thẳng Và Gay

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:18

Editor: Yang Hy

29.

Đã nói thẳng ra rồi thì sau này mọi người đều là anh em tốt cả, mặc dù có vẻ Hề Phong vẫn chưa coi Tưởng Càn là anh em tốt, nhưng Tưởng Càn cho rằng chuyện này chỉ là sớm muộn thôi.

Vẫn còn tồn tại một vấn đề, đó là Tưởng Càn chưa bao giờ làm anh em tốt với gay cả.

Cậu ta khiêm tốn hỏi người anh em duy nhất của mình: "Tao muốn làm bạn với cậu ấy như thế, liệu cậu ấy có tưởng tao thích cậu ấy không nhỉ."

Trương Cảnh Đông xoay xoay cây vợt cầu lông trong tay: "Anh giai ơi, gay cũng có thể kết bạn với con trai bình thường mà."

Tưởng Càn nhìn đối phương với ánh mắt không tán đồng: "Tất nhiên là tao biết, nhưng tao chưa từng làm bạn với gay bao giờ, tao sợ tao không nắm bắt được cái giới hạn ấy, giới hạn mày hiểu không?"

Trương Cảnh Đông hỏi: "Ví dụ?"

Tưởng Càn lấy ví dụ cực kỳ nghiêm túc: "Tao lên cơn dở hơi bảo tao yêu mày, mày cũng sẽ lên cơn dở hơi bảo mày cũng yêu tao. Câu này thì không được nói với cậu ấy đúng không?"

Trương Cảnh Đông nghiêm túc phản bác: "Sai rồi nhé."

Tưởng Càn hỏi: "Câu này cũng nói được á?"

Trương Cảnh Đông: "Tao sẽ không nói tao cũng yêu mày đâu, tao sẽ bảo mày cút."

Tưởng Càn: "..."

Tưởng Càn bẻ lái quay lại chủ đề chính: "Thế sau này tao còn nhờ cậu ấy mua cơm hộ được không?"

Trương Cảnh Đông cạn lời: "Trong đầu mày ngoài chuyện mua cơm ra còn cái gì nữa không?"

Tưởng Càn cực kỳ thành khẩn: "Còn chuyện lấy hàng chuyển phát nhanh nữa."

30.

Đánh cầu xong Trương Cảnh Đông đi họp, Tưởng Càn một mình đi lấy hàng.

Mấy hôm trước cả phòng cùng nhau mua chung một thùng nước giặt, tận sáu can to đùng, Lâm Hoành bảo dùng được đến lúc tốt nghiệp. Sáu can nước giặt thôi mà, Tưởng Càn chẳng để trong lòng, cho đến khi nó tìm theo mã nhận hàng và đứng trước khu vực hàng cồng kềnh.

Tưởng Càn vội vàng vớ lấy điện thoại cầu cứu trong nhóm chat phòng: "Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia! Nước giặt về rồi, cứu mạng!"

Lâm Hoành: "Có phúc cùng hưởng, có họa mày chịu!"

Hoàng Duy Dịch: "Tao không ở trường, hay là mày đợi tao về rồi hai đứa mình cùng ra lấy?"

Tưởng Càn: "Lâm Hoành, đồ ch.ó, xuống lấy hàng nhanh lên!"

Lâm Hoành: "Tao không ở phòng thật mà, không có tiết tao về nhà rồi! Trước khi đi tao nói với chúng mày rồi còn gì vãi chưởng! Mày não cá vàng à!"

Tưởng Càn: "@Hề Phong"

Tưởng Càn: "Anh ơi, anh ở phòng đúng không! Đừng làm em tổn thương nữa!"

Hề Phong: "?"

Tưởng Càn: "Em yếu đuối lắm!"

Hề Phong: "Đợi ở chỗ lấy hàng."

Tưởng Càn: "Ok luôn!"

31.

Hề Phong đeo ba lô xuất hiện ở điểm lấy hàng.

Tưởng Càn bỗng dưng thấy hơi ngại: "Cậu đang ở thư viện à? Vãi, cậu mà bảo thế thì tôi đã không gọi cậu ra rồi, tôi tưởng cậu đang ở phòng cơ."

Hề Phong cúi người thử trọng lượng, bê thẳng lên ôm vào lòng: "Không sao, đi thôi?"

Tưởng Càn bỗng nảy sinh ảo giác như mình bị coi thường: "Hai đứa mình cùng bê đi? Nặng phết đấy."

Hề Phong: "Không cần, bê được."

Kịch bản phát triển có đúng không thế này?

Tưởng Càn đi theo sau lưng Hề Phong, nhìn cậu ấy một mình bê cái thùng hàng to đùng đoàng còn rộng hơn cả lưng cậu ấy gấp đôi, cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, nhưng lại không nói ra được là sai ở đâu. Nghĩ mãi một lúc, cậu ta cảm thấy đây chắc là khoảng cách thế hệ giữa trai thẳng và gay.

Tưởng Càn nghĩ thế này: Trai thẳng thì thích tụm năm tụm ba làm trò con bò, việc gì làm được cả lũ với nhau thì tuyệt đối không bao giờ làm một mình; còn gay thì khác, lúc Hề Phong bê cái thùng này lên chắc là coi bản thân mình như một người "khác giới" cần được giúp đỡ.

Cái kiểu "khác giới" này không phải là khác giới về mặt sinh học, mà ý là, đây là cơ hội để thể hiện sức mạnh đàn ông trước mặt đối tượng có xu hướng tính d.ụ.c "chuẩn chỉ". Đối với gay thì chuyện này rất bình thường, nhưng Tưởng Càn thấy cứ sượng sượng thế nào ấy!

Thế là cậu ta bước nhanh lên hai bước, lại mở miệng: "Hay là để tôi bê cùng cậu đi, không thì mình bóc ra, tôi xách hai can, cậu cũng đỡ mệt."

Hề Phong rõ ràng là không bắt được cái suy nghĩ lòng vòng trong đầu Tưởng Càn, cậu ấy nhìn Tưởng Càn một cái, một tay ôm thùng hàng, tay kia thò vào túi móc điện thoại ra, đưa cho Tưởng Càn.

Tưởng Càn: "Hả? Ý là gì, gọi xe tải à?"

Hề Phong: "Nếu rảnh quá thì cầm cái này đi."

Tưởng Càn ngậm miệng, cậu ta chắc chắn rằng, bản thân mình trong mắt Hề Phong bây giờ cứ như cái đứa trẻ ranh ngồi đầu giường đòi mẹ cho cục bột nặn hình nhân lúc nhà đang hấp bánh bao vậy.

32.

Hoàng Duy Dịch và Lâm Hoành đúng là không có ở phòng, Tưởng Càn chia xong nước giặt cho những người khác, can cuối cùng mới đưa cho Hề Phong.

Hề Phong rõ ràng là đang làm bài tập ở thư viện, chưa làm xong thì bị gọi về, lúc này đang ngồi gõ máy tính cạch cạch, viết về quy hoạch nghề nghiệp. Môn học mới có ở kỳ này, xếp vào cuối tuần, nhưng thực tế là chưa học buổi nào, trước khi kết thúc môn phải viết một bài tiểu luận về quy hoạch nghề nghiệp.

Tưởng Càn đặt can nước giặt lên bàn Hề Phong, hơi ngạc nhiên: "Cậu tự viết thật đấy à."

Hề Phong "ừ" một tiếng: "Chứ sao?"

Tưởng Càn có chút xấu hổ khi đối diện với học bá: "Tôi tưởng mọi người toàn lên mạng chép chứ."

Khóe môi Hề Phong nhếch lên một độ cong rất khó phát hiện: "Đúng là tự viết cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, cơ mà rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì."

Tưởng Càn bèn hỏi: "Cậu đang quy hoạch thật đấy à? Nhưng mà chắc cậu sẽ thi lên cao học chứ, giờ quy hoạch có phải hơi sớm không."

Hề Phong: "Cậu thì sao?"

Tưởng Càn không ngờ câu hỏi lại quay về phía mình: "Chắc tôi tốt nghiệp đại học xong thì tìm bừa một công việc thôi, cậu hỏi làm tôi mất tự tin quá, tôi có phải học bá đâu, tôi cũng chẳng ham học hành gì cho cam."

Hề Phong: "Không định tìm việc đúng chuyên ngành à?"

Tưởng Càn thành thật: "Tôi bị chuyển nguyện vọng sang đây mà, cũng không hứng thú lắm."

Hề Phong gật đầu.

33.

Tưởng Càn học chuyên ngành Tâm lý học ứng dụng, khoa gọi tắt là Ứng Tâm, cậu ta thật sự mù tịt về tâm lý học.

Còn nhớ kỳ hai năm nhất có thêm một môn chuyên ngành mới – "Tâm lý học biến thái", buổi học đầu tiên Tưởng Càn kính cẩn sờ vào cuốn sách giáo khoa mới, cảm thán: "Vãi chưởng, còn có cả tâm lý học chuyên nghiên cứu biến thái à, tâm lý học đúng là thâm sâu khó lường."

Ngay sau đó thầy giáo vỗ tay trên bục giảng: "Trước tiên tôi xin giải thích cho các bạn về tên môn học này, Tâm lý học biến thái, các bạn có biết biến thái nghĩa là gì không?"

Cả lớp đồng thanh đoàn kết chưa từng thấy: "Là trạng thái không bình thường ạ.”

Thầy giáo hài lòng gật đầu: "Đúng rồi! Các bạn còn đỡ đấy, sáng nay tôi dạy ở lớp 1, có một bạn nam hỏi tôi là, thưa thầy môn này không phải biến thái thì có nghiên cứu được không ạ?"

Cả lớp cười ồ lên.

Tưởng Càn không cười, cậu ta cười không nổi.

Cậu ta thắc mắc lắm, chẳng lẽ trong cái lớp này chỉ có một mình mình là đứa ngốc nghếch có suy nghĩ đen tối thôi à? Sau đó lại nghĩ, kiểu gì cậu ta cũng phải tìm cách làm quen với cái cậu bạn lớp 1 kia mới được, ít nhất phải bảo người anh em đừng tự ti, thiên tài luôn cô độc mà.

34.

Tưởng Càn thuận theo chủ đề hỏi: "Thế cậu muốn học tâm lý à?"

Hề Phong gật đầu: "Thật ra cũng ấu trĩ lắm, hồi bé xem phim truyền hình, thấy bác sĩ tâm lý b.úng tay một cái là thôi miên được người ta, cứ thấy ngầu ngầu."

Tưởng Càn hơi ngạc nhiên: "Đúng là ấu trĩ thật, cậu mà cũng có mặt trẻ con thế này á?"

Hề Phong liếc cậu ta một cái, ánh mắt không rõ ý tứ.

Tưởng Càn kéo khóa miệng lại, chưa nhịn được mấy giây lại mở ra: "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng xem mấy phim kiểu đấy rồi, ngầu thật! Cơ mà thường bên cạnh chẳng hay có dòng chữ 'tình tiết có yếu tố hư cấu vui lòng không bắt chước' còn gì."

Một lúc lâu sau Hề Phong mới bảo: "Tôi thấy dòng chữ vui lòng không bắt chước ấy chứng minh nó là thật."

Tưởng Càn cười ngặt nghẽo, lần đầu tiên cảm thấy con người Hề Phong sống động hơn hẳn.

Cũng tốt, con người phải thế chứ, cứ phải có tí gì đấy ấu trĩ, ngốc nghếch, không hoàn hảo, thì mới khiến người ta thấy gần gũi, mới khiến người ta thấy chạm vào được.

35.

Hề Phong hỏi: "Ban đầu định học gì?"

Tưởng Càn thu nụ cười lại: "Thật ra tôi là đứa chẳng có chủ kiến cũng chẳng có ước mơ gì, như hồi cấp ba ấy, trước khi thi đại học chẳng phải ai cũng điền một trường mục tiêu và nghề nghiệp lý tưởng sao, cứ như điền xong là thực hiện được ấy. Hồi đấy tôi nghĩ mãi không ra, điền đại trường Đại học Bắc Kinh." Nói xong lại bắt đầu cười, như kiểu tự mình chọc cười mình vậy.

Giọng Hề Phong nhàn nhạt: "Ừ, rồi sao nữa?"

Tưởng Càn: "Rồi thi đại học thế quái nào điểm cũng khá, mẹ tôi bảo tôi ch.ó ngáp phải ruồi, chắc là khoanh bừa trúng hết, thế là cuống quýt đi hỏi anh họ tôi xem con trai học cái gì ra trường dễ xin việc. Ổng chọn cho tôi mấy ngành kiểu điện khí, không ngờ không đỗ, bị chuyển nguyện vọng sang tâm lý."

Hề Phong hỏi: "Không c.h.ử.i thầm ông anh à?"

Tưởng Càn nhún vai: "Ổng cũng đâu cố ý, với cả tôi cũng chẳng thích mấy cái điện đóm kia, sao cũng được. Hơn nữa, bây giờ sinh viên tốt nghiệp đại học có giá trị gì đâu, tốt nghiệp xong muốn tìm việc đúng chuyên ngành cũng chẳng dễ, học cái gì cũng rứa."

Hề Phong lại hỏi: "Chưa từng nghĩ đến chuyện thi cao học à?"

Tưởng Càn như nghe thấy chuyện gì chấn động lắm, cậu ta chỉ vào mặt mình, bắt đầu bắt chước cái meme: "Tôi á?"

36.

Hề Phong gật đầu: "Cậu."

Tưởng Càn xua tay: "Tôi có phải mọt sách đâu."

Hề Phong nhìn cậu ta: "Nếu chỉ đơn thuần là không thích học, thì không sao cả. Nhưng nếu chỉ là cảm thấy mình chắc chắn không làm được..."

Cậu ấy nói được một nửa, không biết nuốt câu gì vào trong rồi, nghe mà Tưởng Càn sốt cả ruột, cậu ta ghét nhất mấy người nói năng lấp lửng thế này, theo bản năng nhoài người về phía trước. Khoảng cách hai người lại gần thêm một chút, gần đến mức Hề Phong nhíu mày lùi lại một chút.

Tưởng Càn giật mình phản ứng lại, vội vàng lùi ra sau, suýt nữa thì đập đầu vào cái thang giường đằng sau: "Xin lỗi xin lỗi, không cố ý."

Không khí hơi gượng gạo một chút.

Tưởng Càn hắng giọng: "Vừa nãy cậu nói cái gì ấy nhỉ?"

Hề Phong quay mắt đi, lại nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính: "Quên rồi."

Tưởng Càn đứng bật dậy, động tác cứng đờ kéo ghế về bàn mình: "Ờ ờ không sao, thế cậu viết tiếp đi, tôi không làm phiền cậu nữa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.