Trai Thẳng Tự Cưa Đổ Chính Mình - Chương 6: Confession Và Khoảng Cách Vô Hình

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:18

Editor: Yang Hy

45.

Tưởng Càn cực kỳ tự tin về bản thân, cậu ta sống đến năm mười chín tuổi, cho dù có nghi ngờ mình là con nuôi được bố mẹ nhặt từ bãi rác về thì cũng không bao giờ nghi ngờ việc mình là trai thẳng.

Cậu ta cảm thấy việc mình tò mò về chuyện đồng tính là rất bình thường. Hồi cấp hai cậu ta gặp phải một người đồng tính hơi quá khích, nên suốt một thời gian dài cậu ta cứ né tránh chủ đề này, cảm thấy họ đều là những người quái gở. Nhưng bây giờ bên cạnh lại có một người đồng tính bình thường như Hề Phong, Hề Phong thì cái gì cũng bình thường, nên mấy cái tò mò bị kìm nén từ ngày xưa lại bắt đầu ngoi lên.

Mặc dù mấy hôm trước cậu ta còn nghĩ thế giới của trai thẳng chẳng có chút ham muốn tìm tòi nào về đồng tính luyến ái cả, nhưng chuyện đó không quan trọng.

Quan trọng là năm chục tệ này chắc chắn Tưởng Càn sẽ bỏ túi ngon ơ.

46.

Cá cược với Trương Cảnh Đông xong, Tưởng Càn chợt nhớ ra chuyện cái trang Confession mà lần trước Trương Cảnh Đông từng nhắc đến.

Tưởng Càn đúng là chả bao giờ xem Confession thật, chỉ có hồi mới vào năm nhất lỡ làm mất tai nghe trên giảng đường nên mới kết bạn với trang Confession để đăng bài tìm đồ thất lạc. Confession hoạt động trên QQ, chắc là vì vòng bạn bè Wechat không cho người lạ bình luận, làm mất đi ý nghĩa của việc tỏ tình ẩn danh, mà Tưởng Càn thì sau khi tốt nghiệp cấp hai đã hiếm khi dùng QQ rồi.

Cậu ta lướt trang Confession từ đầu xuống dưới, mới lướt đến tháng trước thôi mà đã đập ngay vào mắt cái tên Hề Phong.

[Hôm nay may mắn quá đi mất, ngồi ngay đối diện Hề Phong!! Tôi cắm đầu học cả buổi sáng, ngẩng đầu lên cái là thấy Hề Phong, cảm giác học hành cũng hạnh phúc ghê gớm! Cảm ơn thế giới này, thư viện có trai đẹp thường trú đúng là phúc phận của người phàm chúng ta, cho dù không thích người ta thì cũng muốn ngước mắt lên ngắm thêm vài lần!]

"Ha ha ha ha chủ thớt đáng yêu thế! Không thích nhưng thích ngắm!"

"Không thích nhưng thích ngắm +1, tôi cũng thích chạy sang khu Hề Phong hay ngồi, ai mà lại không muốn lúc học hành mệt mỏi ngẩng đầu lên nhìn trai đẹp một cái chứ."

"Dân ôn thi cao học lặng lẽ ngoi lên, hi hi, vì trai đẹp mà tôi còn ít khi sang phòng tự học dành cho dân ôn thi, tôi quen cái kiểu cứ làm xong một đề thi là lại ngó xem Hề Phong còn ngồi đấy không. Tôi cảm thấy nếu tôi mà đỗ đợt này chắc phải đi phong bao lì xì cho Hề Phong mất thôi?"

"Ha ha ha ha ha ha lầu trên ha ha ha ha ha."

"Hề Phong, một loại bạn học cùng qua đường của tôi!"

47.

Tưởng Càn tiếp tục lướt xuống dưới, chưa qua mấy ngày, lại nhìn thấy tên Hề Phong lần nữa.

[Chào Confession buổi tối, mình muốn hỏi Hề Phong khoa Tâm lý học Ứng dụng năm nhất có bạn gái chưa ạ? Không phải mình đâu nhé thật sự không phải mình, là một người bạn của mình muốn xin thông tin liên lạc của cậu ấy, tuyệt đối không phải mình, mình thề!]

"Vỗ về chủ thớt, Hề Phong hiện tại chưa có bạn gái, sau này cũng sẽ không có."

"Vỗ về chủ thớt, Hề Phong hiện tại chưa có bạn gái, sau này cũng sẽ không có."

"Vỗ về chủ thớt, Hề Phong hiện tại chưa có bạn gái, sau này cũng sẽ không có."

"Chịu không nổi cái đám máy photocopy mấy cậu, để tôi giải mã cho chủ thớt, Hề Phong là gay, xin hết."

"Tao chịu không nổi chúng mày rồi cười ch.ết tao ha ha ha ha ha ha!"

Lại tiếp tục lướt xuống.

[Chào Confession! Mình biết Hề Phong thích con trai, nhưng cậu ấy có ý định tìm bạn trai không nhỉ, em trai mình là gay! Em mình tính tình tốt cực mình xin đem vận may nửa đời sau ra đảm bảo, từ bé mình đã đ.ấ.m đá nó túi bụi mà nó vẫn tuyệt đối tôn trọng phụ nữ chứ không phải cái kiểu gay ghét đàn bà kỳ cục đâu, tam quan đúng đắn lại còn lương thiện. Mình tuyệt đối không phải muốn làm chị gái Hề Phong đâu, em mình trông dễ thương lắm toàn bị mấy thằng gay kỳ quái quấy rối, mình vỗ trán cái nhớ ngay ra Hề Phong, người gay tốt tuyệt thế mà mình cũng không phải là không quen!]

"Khá lắm, chơi hẳn bài xem mắt luôn rồi!"

"Tao đ.á.n.h thằng em tao ba ngày liền mà nó cũng chả chịu nhận nó là gay, sốt cả ruột!"

"Bình tĩnh đi bà chị, nhỡ Hề Phong là một đứa trai đểu chính hiệu thì sao?"

"Với độ nổi tiếng của Hề Phong trên Confession mà là trai đểu thì chắc người yêu đổi mấy lứa rồi."

"Bao giờ Hề Phong mới yêu đương thế, tôi muốn 'chèo thuyền' quá."

"Tôi nghiêm túc suy nghĩ rồi, cậu ấy tìm một anh đẹp trai thì thôi, chứ cậu ấy mà tìm một người xấu trai, tôi sẽ có cảm giác như thần tượng sụp đổ hình tượng ấy."

48.

Lướt từ tháng sáu về đến tháng ba, Hề Phong xuất hiện trên Confession tròn năm lần!

Hơn nữa, phần bình luận của mấy bài đăng khác trên tường chỉ lèo tèo vài người, nhưng lần nào Hề Phong xuất hiện là phần bình luận cứ như mở tiệc trà, mở ra xem phải lướt mấy trang màn hình mới hết.

Cái trường này bộ ai cũng biết Hề Phong hay sao? Sao trước giờ Tưởng Càn không biết bạn cùng phòng của mình lại được chào đón như thế nhỉ.

Cậu ta bất thình lình gập bụng bật dậy trên giường, định lén nhìn Hề Phong một cái nhưng lại nhìn thấy cái rèm giường che kín mít, Hề Phong lúc nào cũng buông rèm giường à? Tưởng Càn chợt phát hiện ra mình ở cùng phòng với Hề Phong gần một năm rồi, thế mà chưa bao giờ để ý đến chuyện này.

Tưởng Càn không hiểu sao trong lòng hơi khó chịu, cảm thấy mình ở cùng phòng với Hề Phong gần một năm, mà sự hiểu biết về cậu ấy có khi còn chẳng bằng mấy người trên Confession kia. Mà cũng không đúng, cậu ta vẫn có chút ưu thế của bạn cùng phòng chứ.

Ví dụ như Tưởng Càn biết Hề Phong không phải là không yêu đương, mà là vì cậu ấy hình như đang thích thầm một đứa trai thẳng nào đó.

49.

Hôm sau chuông báo thức của Tưởng Càn kêu ba lần mới gọi được người dậy, đầu óc mơ màng, cứ như trong mơ bị ai đập cho một gậy vào gáy. Đêm qua sống ch.ết không ngủ được, cứ lướt Confession đến tận hai giờ rưỡi sáng, lướt đến tận bài viết bạn Hề Phong công khai giới tính hộ cậu ấy từ hồi xửa hồi xưa.

Sáng dậy điện thoại vẫn còn dừng ở giao diện ấy.

[Tân sinh viên năm nay để chị húp trọn trước nhé, em trai đẹp trai này khoa nào thế! Xin hãy báo danh tính ngay lập tức, nếu có bạn gái rồi thì cứ coi như chị chưa từng xuất hiện nhé!]

"Lại đến giờ tuyển tú nhập cung rồi đấy à!"

"Thần nữ Chân Hoàn tham kiến Hoàng thượng Hoàng hậu, chúc Hoàng thượng vạn tuế vạn phúc, Thái hậu thiên tuế cát tường."

"Chân Hoàn. Chữ Hoàn nào?"

"Hoàn hoàn nhất niệu Sở cung eo, chính là tên khuê danh của thần nữ." (Trích Chân Hoàn Truyện)

"Đủ rồi, tôi nói là đủ rồi, ai thuê mấy má diễn viên này thế!"

"Tôi cũng nhìn thấy cậu ấy rồi, nhưng trời nắng to quá làm trôi hết lớp trang điểm nên không dám lên xin WeChat."

"Có ai đề cử loại kem nền nào giữ màu tốt không."

"Người anh em của tôi, mấy chị gái giải tán đi, nó thích con trai."

"?"

"?"

"Ok thần nữ xin lui."

"Lần lui này..."

"Chính là..."

"Cả một đời!"

Tưởng Càn nhẹ nhàng thả một cái like, rồi tắt điện thoại.

50.

Tiết đầu tiên sáng thứ sáu là tiếng Anh, là môn Tưởng Càn ghét nhất, cậu ta mãi không hiểu nổi tại sao người Trung Quốc lại cứ bắt buộc phải học tiếng Anh. Đêm qua lại ngủ không ngon, đến lớp học nằm bò ra bàn là lăn quay ra ngủ, ngủ được một nửa thì cảm giác có ai đó đang chọc vào tay mình.

Tưởng Càn xê dịch người đi chỗ khác.

Người kia vẫn cứ chọc vào tay cậu ta, Tưởng Càn cáu rồi, còn chưa kịp trút cơn giận ra ngoài thì đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.

"Tưởng Càn không đi học à?"

Tưởng Càn bật dậy như lò xo: "Có ạ thầy ơi."

Trên mặt cậu ta còn in hằn vết đỏ do tì vào áo, thật sự quá khó để không nhận ra là cậu ta vừa ngủ say sưa.

Thầy giáo nhìn cậu ta một cái, không nói gì nhiều, chỉ lặp lại câu vừa nãy: "Em đọc đoạn này lên đi, sau giờ học hôm thứ tư tôi đã giao bài tập chuẩn bị bài trước rồi."

Tưởng Càn hơi xấu hổ ho một tiếng: "Xin lỗi thầy, em chưa chuẩn bị bài."

51.

Mấy chuyện kiểu này ở đại học quá là bình thường luôn, bình thường đến mức chẳng có bạn học nào vì chuyện này mà thèm nhìn bạn thêm cái nữa, ai cũng quen rồi. Chứ nếu là ở cấp hai cấp ba, thầy giáo điểm danh gọi bạn dậy đọc bài soạn, bạn không đời nào dám nói thẳng toẹt ra là "em chưa soạn bài", kiểu gì cũng phải bịa ra cái lý do gì đấy.

Nhưng đại học thì khác.

"Vừa nãy em không nghe", "Em nghe không hiểu", "Em chưa viết", "Ở trang nào thế ạ", mấy câu này cứ thuận miệng là nói ra được ngay, trước đây Tưởng Càn chưa bao giờ nảy sinh cảm giác tội lỗi hay xấu hổ gì cả. Nhưng hôm nay, Tưởng Càn bị gọi dậy từ trong giấc mơ, ngoan ngoãn khai thật là em chưa chuẩn bị bài, nhìn cái bóng lưng của Hề Phong ngồi ở hàng ghế đầu tiên, Hề Phong thậm chí còn chẳng buồn quay đầu lại bố thí cho cậu ta một ánh nhìn.

Tự nhiên trong lòng cậu ta thấy khó chịu kinh khủng. Khó chịu cái gì?

Vì bản thân sống quá buông thả? Vì bản thân ngủ gật trong giờ bị bắt quả tang? Vì bản thân không làm bài tập?

Hay là vì ngày nào Hề Phong cũng ngồi trong thư viện làm bạn học cùng với người ta, được bao người chào đón, còn mình thì ngủ gật trong lớp bị bắt tại trận, lại còn thản nhiên nói mình chưa học bài; hoặc là vì Hề Phong có lẽ thật sự không coi mình là bạn thân, thậm chí không coi mình là người cùng một thế giới, nên trong tình huống này cũng chẳng thèm quay lại nhìn mình lấy một cái.

Nếu hoàn cảnh hai người đổi ngược lại, Tưởng Càn tin chắc chắn mình sẽ quay lại nhìn cậu ấy, chẳng phải mọi người là bạn bè sao?

Ít nhất quay lại cười nhạo cậu ta một cái cũng được mà.

52.

Nhưng đúng thật là không phải người cùng một thế giới, sau đó Tưởng Càn nghĩ đi nghĩ lại, rồi cũng tán đồng quan điểm này.

Lúc nghỉ trưa Tưởng Càn đi ăn cơm với Trương Cảnh Đông, hai người vừa tranh giành miếng thịt kho tàu cuối cùng trong đĩa của Trương Cảnh Đông vừa nói chuyện phiếm.

"Ê, tao thấy thật đấy, có phải lên đại học tao sống bê tha quá rồi không."

"Mày chia một phần mười cái sức lực đi cướp thịt của tao sang cho việc học thì mày đã không hỏi câu đấy."

"Trong phòng có một đứa học bá áp lực lớn thật đấy."

"Một năm rồi mày mới nhớ ra là áp lực lớn à?"

"Mày không thấy thần kỳ à, hai đứa tao nhìn như người ở hai thế giới khác nhau, thế mà lại ở cùng một phòng ký túc xá."

"Mày không thấy thần kỳ à, miếng thịt này rõ ràng là của tao, thế mà mày cứ làm như nó là của mày ấy."

"Mày đừng có đ.á.n.h trống lảng."

"Mày buông đũa ra."

"Ý tao là, tao với Hề Phong đã học cùng một lớp, chứng tỏ điểm thi đại học cũng sàn sàn nhau, sao lên đại học lại khác nhau một trời một vực thế nhỉ?"

"Mày cảm thấy mày không xứng với cậu ấy chứ gì?"

Tưởng Càn sợ đến mức buông cả đũa ra, trơ mắt nhìn miếng thịt kho tàu vốn dĩ thuộc về Trương Cảnh Đông cuối cùng cũng chui tọt vào mồm Trương Cảnh Đông.

"Vãi chưởng, mày đừng có nói mấy câu quái gở thế."

"Quái á?"

"Quá quái."

Trương Cảnh Đông mặt không cảm xúc nhìn cậu ta: "Tao còn có câu quái hơn mày có muốn nghe không?"

Tưởng Càn cảnh giác nhìn lại: "Mày nói thử xem."

Trương Cảnh Đông: "Bao giờ thì chuyển khoản năm chục tệ cho tao, tao muốn đi ăn lẩu băng chuyền ở cổng trường."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.