Trầm Cảm Cùng Nhau, Ai Rảnh Đâu Mà Tranh Sủng? - Chương 7

Cập nhật lúc: 27/08/2026 13:02

Tôi đang đứng trước bàn bánh: một chiếc bánh mousse dâu tây, một chiếc bánh tiramisu, một chiếc bánh socola nhìn khá ngon. Hệ thống từng nói đồ ngọt có thể kích thích não bộ tiết dopamine, tỉ lệ thành công tùy người.

Tôi đưa tay định lấy bánh. Đúng lúc đó Hứa Mộng Giao đi tới, hệ thống lập tức rú lên: "Ký chủ, trà xanh tới rồi! Cô ta chuẩn bị vu oan. Nhìn tay cô ta đi, sắp ngã rồi, cô không làm gì à?"

Tôi nhìn chiếc bánh rồi nhìn Hứa Mộng Giao, lại nhìn chiếc bánh, cuối cùng thở dài: "Em có thể đợi một chút không?"

Hứa Mộng Giao khựng lại.

"Đợi chị ăn thử miếng bánh xong rồi em hãy ngã. Lúc đó chị sẽ đỡ em dậy."

Hứa Mộng Giao đứng đơ tại chỗ.

Tôi ăn xong miếng thứ hai, gật đầu: "Được rồi, em có thể tiếp tục ngã đi, chị sẽ phối hợp."

Hứa Mộng Giao nhìn tôi, cô ta bắt đầu nghi ngờ. Người chị này có phải bị điên rồi không?

Cô ta khẽ cất giọng, đủ để những người xung quanh đều nghe rõ: "Chị, em nghe nói dạo này chị hay ra ngoài đến tận tối muộn, lại còn hay qua lại căn hộ của một người đàn ông lạ mặt. Chị gái à, chị phải cẩn thận đấy, người ta không rõ lai lịch, nhớ đâu lại là thành phần xấu thì danh tiếng nhà họ Hứa biết để đâu cho hết."

Tiếng xì xào nổi lên, người thì chê cười, người thì ánh mắt khinh miệt nhìn về phía tôi. Hứa Minh Viễn đứng gần đó, chân mày nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt đầy thất vọng.

Ngay lúc tôi định quay lưng bỏ đi vì thấy quá ồn ào thì một bàn tay lạnh lẽo gầy gò đột ngột nắm lấy cổ tay tôi.

Lục Cẩn Ngôn xuất hiện. Anh mặc bộ suit đen, khuôn mặt vẫn tái nhợt như cũ, nhưng ánh mắt nhìn đám đông xung quanh lại mang theo sự sắc bén khiến ai nấy đều phải im bặt.

Hứa Mộng Giao sững sờ, cô ta chỉ tay về phía anh: "Anh, anh chính là người mà chị An Nhiên lén lút qua lại sao?"

Tôi nhìn cô ta bình thản đáp: "Ừ."

Một chữ duy nhất khiến cả hội trường ồ lên chấn động. Ai cũng bàn tán về việc Hứa An Nhiên hư hỏng lại đi yêu đương với một kẻ trông có vẻ tiều tụy, không rõ danh phận như Lục Cẩn Ngôn.

Đúng lúc đó, đám đông dạt ra. Lục lão gia chống gậy đi tới, nhìn thấy Lục Cẩn Ngôn đang đứng đây, ánh mắt ông rơi xuống bàn tay Lục Cẩn Ngôn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi. Vẻ mặt ông chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng khôn xiết: "Cẩn Ngôn, cuối cùng con cũng chịu xuất hiện rồi!"

Lục lão gia cười sang sảng, giọng nói vang vọng cả hội trường: "Lại còn mang cả cháu dâu về cho ông nữa!"

Ông quay sang thư ký đi bên cạnh, ra lệnh ngay lập tức: "Lập tức mua căn biệt thự cao cấp nhất ở trung tâm thành phố tặng cho An Nhiên! Nghe nói hai đứa đã sống chung rồi sao? Vậy thì tốt, tháng sau tổ chức đám cưới luôn!"

Cả hội trường như nổ tung. Hứa Mộng Giao đứng c.h.ế.t chân, mặt cắt không còn giọt m.á.u. Hứa Minh Viễn và Phó Cảnh Thâm đồng loạt sững người, ánh mắt nhìn tôi hoàn toàn thay đổi.

Lục Cẩn Ngôn vẫn nắm tay tôi, vẻ mặt anh không chút gợn sóng trước sự ồn ào của đám đông. Anh chỉ cúi đầu nhìn tôi, giọng nói rất khẽ đủ để chỉ mình tôi nghe thấy: "Sáng mai, em có muốn mang bánh qua không?"

Tôi ngước mắt nhìn anh rồi gật đầu: "Ừ."

Hai người mắc bệnh trầm cảm muốn c.h.ế.t, có lẽ trong lòng nhen nhóm một chút cảm xúc mong đợi ngày mai sẽ đến.

Keng keng keng!

Tiếng hệ thống reo lên liên hồi trong đầu, không còn vẻ máy móc lạnh lùng mà là sự phấn khích tột độ: "Ký chủ à, tôi thực sự không thể tin vào mắt mình! Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu nhiệm vụ, cô lại hoàn thành xuất sắc đến mức này! Chỉ số cảm xúc tìm lại cuộc sống của Lục Cẩn Ngôn đã tăng vọt lên 80%! Chưa từng có ai, tôi nhắc lại là chưa từng có ký chủ nào đạt được con số kỷ lục này! Có khi cô chính là phúc tinh tăng hạng của tôi đó!"

Tôi phớt lờ hệ thống.

Hứa Mộng Giao đứng sững sờ, đôi mắt cô ta đỏ hoe vì ghen tỵ và uất hận. Cô ta không thể tin nổi vào sự thật vừa bày ra trước mắt.

Lục Cẩn Ngôn, người mà cô ta vốn chẳng bao giờ dám mơ tới, người đứng trên cả Lục Đình Xuyên về vị thế, lại là người đàn ông tôi đang nắm tay.

Ai cũng biết nhà họ Lục giàu có đến mức nào. Lục Đình Xuyên, người nam chính mà Hứa Mộng Giao dày công tranh giành, thực chất cũng chỉ đang quản lý một nhánh công ty con trong nước. Còn vị trí người thừa kế thực sự của tổng tập đoàn nhà họ Lục dưới trướng Lục lão gia vẫn luôn là một ẩn số.

Sự thật dần sáng tỏ trong những tiếng xì xào. Lục Cẩn Ngôn chính là người lẽ ra đã thừa kế tất cả, nếu không có vụ t.a.i n.ạ.n kinh hoàng hai năm trước cướp đi cha mẹ anh. Cảnh tượng tàn khốc năm ấy đã giam cầm anh trong căn hộ tối tăm và căn bệnh trầm cảm.

Lục lão gia đã chờ đợi ngày này quá lâu, ngày mà cháu trai ông chịu bước ra khỏi bóng tối. Giờ đây, khi Lục Cẩn Ngôn xuất hiện, tất cả quyền lực, tài sản và vị thế của người đứng đầu tập đoàn Lục thị đều sẽ trở về đúng vị trí vốn có của nó.

Tôi không quan tâm đến tập đoàn, cũng chẳng màng đến sự giàu sang. Tôi chỉ nhìn thấy trong mắt Lục Cẩn Ngôn, cái bóng tối u tịch ngày nào đã bớt đi một phần.

Lục Cẩn Ngôn dường như cảm nhận được sự chú ý của tôi. Anh nghiêng đầu, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một nhịp điệu mới mẻ: "An Nhiên, em có muốn về sớm không?"

Tôi gật đầu: "Có."

"Được, chúng ta về."

Lục lão gia nhìn thấy cháu trai định đưa tôi rời đi, vội vàng tiến lên một bước, ánh mắt hiện rõ sự mong chờ pha lẫn chút thấp thỏm: "Cẩn Ngôn, ông cháu mình đã lâu không trò chuyện, ở lại thêm chút nữa có được không?"

Lời khẩn cầu của ông khiến cả hội trường chấn động. Ai cũng biết Lục Cẩn Ngôn từng là một huyền thoại trong giới kinh doanh. Thời điểm trước tai nạn, anh làm mưa làm gió trên thương trường, lại được Lục lão gia cưng chiều hết mực.

Chính nhờ sự chống lưng tuyệt đối của ông nội mà dù suốt hai năm qua anh chìm trong trầm cảm, không ai dám hó hé nửa lời về chiếc ghế chủ tịch đang bỏ trống.

Lục Cẩn Ngôn dừng bước không trả lời ngay. Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt như đang chờ đợi một chỉ thị.

Nhìn thấy cảnh đó, Lục lão gia vốn tinh đời lập tức hiểu ra ai mới là người có quyền quyết định trong lòng cháu trai mình. Ông xoay người, hạ mình nịnh nọt tôi với giọng điệu vô cùng thân thiết: "An Nhiên à, con xem, lâu rồi ông cháu ta chưa có bữa cơm t.ử tế. Con nể mặt ông ở lại dùng bữa cùng ông được không?"

Cả sảnh tiệc tĩnh lặng như tờ, những vị khách quyền quý bậc nhất đứng hình. Nhà họ Lục quyền cao chức trọng, gia thế đứng top đầu thế giới, thế mà giờ đây vị gia chủ tôn kính lại đang hạ mình năn nỉ một đứa con gái nhà họ Hứa.

Họ thầm hiểu, Lục Cẩn Ngôn si mê cô gái này đến tận xương tủy rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trầm Cảm Cùng Nhau, Ai Rảnh Đâu Mà Tranh Sủng? - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD