Trầm Nguyệt Phá Phiền Lung - Chương 2

Cập nhật lúc: 24/08/2026 02:01

Chương 2

Nghe tên ta, Cố Tu Viễn thở dài.

"Tính Minh Nguyệt quá cứng, chuyện gì cũng muốn tranh cho ra thắng thua. Ở cùng nàng, ta lúc nào cũng phải căng như dây đàn. Chỉ ở chỗ nàng, ta mới được thở."

Ta đứng sau giả sơn, nghe lời bộc bạch này, trong lòng không còn nửa phần đau đớn, chỉ còn ghê tởm thấu xương.

Tô Uyển Nhi ngẩng đầu, đầy mắt sùng bái: "Tu Viễn, chàng thật tốt. Nếu có thể ở bên chàng dài lâu, cho dù làm một nha đầu thông phòng ta cũng cam lòng."

"Nói bậy!"

Cố Tu Viễn véo mặt nàng, "Có lão thái thái làm chủ, luôn có thể để nàng đường hoàng vào cửa."

Hai người ở trong thủy tạ quấn quýt âu yếm rất lâu, ta không xông ra bắt gian tại trận.

Lúc này đi ra, Cố Tu Viễn hoàn toàn có thể thoái thác rằng Tô Uyển Nhi chủ động quyến rũ, tổ mẫu cũng sẽ thuận nước đẩy thuyền ép ta nhận mối hôn sự này.

Đến cuối cùng rốt cuộc người phải nuốt cục tức vẫn chỉ có ta, thứ ta muốn không chỉ là từ hôn, còn muốn bọn họ nhả sạch những gì đã nuốt, để bọn họ thân bại danh liệt, bị người đời phỉ nhổ.

Sáng hôm sau, Cố Tu Viễn theo lệ tới đưa canh an thần cho ta, trong tay còn thêm một hộp gỗ t.ử đàn.

"Minh Nguyệt, hôm qua nàng nghỉ trong phòng, ta thấy trên phố mới nhập một lô trang sức mới, đặc biệt chọn cho nàng một cây bộ diêu."

Hắn mở hộp gỗ, bên trong nằm một bộ diêu hồng bảo thạch chất lượng cực tốt.

Ta liếc một cái, giọng nhàn nhạt: "Hầu phủ gần đây đã dư dả đến vậy sao? Bộ diêu này ít nhất cũng đáng ba trăm lượng."

Sắc mặt Cố Tu Viễn hơi cứng lại, rồi cười nói: "Vì nàng, bao nhiêu bạc cũng đáng."

Ta đóng hộp gỗ, đẩy về.

"Thôi, quá rực rỡ. Ta không thích, chàng cầm đi trả đi."

Cố Tu Viễn có chút lúng túng thu tay, hắn nhìn ta, thăm dò hỏi: "Minh Nguyệt, hôm nay nàng hình như tâm tình không tốt? Có phải trong phủ có người chọc nàng không vui?"

"Không có, chỉ là đêm qua ngủ không ngon, mơ thấy vài thứ bẩn thỉu."

Ánh mắt Cố Tu Viễn lóe một cái, không hỏi nữa, tìm cớ liền vội vàng rời đi.

Chân trước hắn vừa đi, chân sau Tô Uyển Nhi liền vào viện của ta.

Hôm nay nàng mặc một thân y phục cực kỳ giản dị, bên hông lại sáng loáng treo một khối ngọc bội dương chi.

Ngọc bội đó ta nhận ra, là món Cố Tu Viễn đeo sát người nhiều năm, nói là di vật sinh mẫu hắn để lại.

04

Tô Uyển Nhi thấy ta nhìn eo nàng, cố ý gạt ngọc bội ra ngoài.

"Muội muội nhìn gì vậy?"

"Ngọc bội này là tối qua ta nhặt được ở hậu hoa viên, thấy chế tác còn tinh xảo, liền tiện tay đeo lên."

Nàng cười dịu dàng, đáy mắt lại giấu khiêu khích.

Ta nhìn nàng, chỉ cảm thấy nàng giống một tên hề nhảy nhót nóng lòng khoe chiến lợi phẩm, khó coi.

"Đã là nhặt được, đường tẩu vẫn nên cẩn thận một chút, tránh để chủ nhân tìm tới, vô duyên vô cớ mang tiếng tay chân không sạch sẽ."

Sắc mặt Tô Uyển Nhi trắng đi, c.ắ.n môi.

"Muội muội nói đùa rồi, nếu có người tới tìm, ta tự nhiên sẽ trả lại."

Đang nói, ma ma trong phòng tổ mẫu tới.

"Đại cô nương, Uyển cô nương, lão thái thái nói hôm nay tinh thần khá hơn, muốn bày gia yến ở hoa sảnh, mời Cố công t.ử tới cùng dùng bữa cho vui."

Gia yến, đây lại muốn diễn chuyện gì?

Hay là không nhịn được, chuẩn bị trên bàn cơm gây áp lực với ta, ép ta nhận thân phận bình thê của Tô Uyển Nhi.

Ta gật đầu: "Biết rồi, ta thay y phục rồi qua."

Buổi tối hoa sảnh đèn đuốc sáng trưng, tổ mẫu ngồi ở chủ vị.

Bên tay trái là Cố Tu Viễn, bên tay phải là ta, Tô Uyển Nhi ngồi dưới ta.

Trong tiệc, tổ mẫu không ngừng gắp thức ăn cho Cố Tu Viễn, trong ngoài lời nói đều ám chỉ Tô Uyển Nhi đáng thương.

"Tu Viễn à, đứa bé Uyển Nhi này số khổ, phu quân mất sớm, để lại cô nhi quả mẫu này, sau này có thể trông cậy ai?"

Cố Tu Viễn đặt đũa xuống, thần sắc khẩn thiết.

"Lão thái thái yên tâm, Uyển Nhi tẩu tẩu là người nhà của Minh Nguyệt, tự nhiên cũng là người nhà của con, con nhất định sẽ hết sức chiếu cố."

Tổ mẫu thuận thế nhìn ta: "Minh Nguyệt, con nghe đi, Tu Viễn là người trọng tình trọng nghĩa."

"Ta nghĩ, sau này con gả tới Hầu phủ, nếu có thể mang đường tẩu của con theo cùng, tỷ muội cũng có thể chiếu ứng nhau, con nói có phải không?"

Nhìn dáng vẻ không chờ được của bọn họ, ta đặt thìa canh xuống, lấy khăn lau khóe miệng.

"Tổ mẫu nói lời này kỳ quái, đường tẩu bây giờ là người Thẩm gia, tự nhiên do Thẩm gia nuôi. Nào có đạo lý mang quả tẩu theo xuất giá?"

"Truyền ra ngoài, người không biết còn tưởng Hầu phủ thiếu người, muốn xin người từ Thẩm gia."

Tổ mẫu bị ta nghẹn, sắc mặt trầm xuống.

"Đứa trẻ này, sao nói chuyện thế? Đường tẩu con đang mang thai, ở lại Thẩm gia khó tránh bị người chỉ trỏ, nếu có thể..."

"Nếu có thể thì thế nào?"

Ta ngắt lời bà, ánh mắt nhìn thẳng Cố Tu Viễn, "Tu Viễn, chàng cũng cảm thấy mang một quả tẩu qua cửa là chuyện thể diện?"

Cố Tu Viễn bị ta nhìn ép, ánh mắt né tránh.

"Minh Nguyệt, lão thái thái cũng là một mảnh hảo tâm, nàng đừng nổi giận."

Hắn vẫn không chịu thôi mà giảng hòa, vừa không phản bác tổ mẫu, lại thử an ủi ta.

Ta cười lạnh, không nói nữa, gia yến tan trong không vui.

Về viện sau, Thanh Sương từ cửa sau lách vào, trong tay cầm mấy tờ giấy mỏng.

"Cô nương, việc người bảo nô tỳ tra, đã tra rõ."

Thanh Sương hạ thấp giọng, trong giọng mang theo kinh ngạc không giấu được.

"Đường huynh của người, là ba tháng trước bệnh mất."

"Nô tỳ mua chuộc đại phu xem bệnh cho nàng ta, lấy được phương t.h.u.ố.c an t.h.a.i và mạch án của nàng ta."

Ta nhận mấy tờ giấy, nhờ ánh nến nhìn.

Trên đó rõ ràng viết, t.h.a.i nhi trong bụng Tô Uyển Nhi đã được bốn tháng.

Bốn tháng trước, chính là lúc Cố Tu Viễn lấy cớ Hầu phủ sửa chữa, chuyển tới phòng khách Thẩm gia ôn thi.

Hóa ra, đây căn bản không phải tính toán lâm thời kiểu gạo sống nấu thành cơm

Mà là một cuộc tư thông có mưu tính từ trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.