Trạm Tỷ Chế Tạo Thần Tượng Hoàn Mỹ - Chương 53: Trò Chơi (1)
Cập nhật lúc: 14/03/2026 06:00
◎ Buổi đấu giá · Đồ cổ · Lẩu · Tàu điện ngầm ◎
Đội chiến thắng gồm ba người, được Diệp Trăn Trăn đích thân chỉ định Triều Ninh cùng đi ăn bữa tối “tạo không khí” do tổ chương trình chuẩn bị. Chỉ riêng phần bày trí nhà hàng thôi đã tốn không dưới mười vạn, trong đó phần lớn chi phí đều dành cho hoa hồng cao cấp.
Lăng An Ni khi duyệt khoản ngân sách này thậm chí không chớp mắt lấy một cái. Dù sao thì tiêu xong tiền lại sang Diệp gia “xin” mấy anh trai của Diệp Trăn Trăn là được, để các nam khách mời đọc thêm vài câu quảng cáo tài trợ coi như trả nợ.
Vì thế, những lo lắng trước đó của Lưu Anh hoàn toàn là dư thừa. Với mức đầu tư này, trải nghiệm hào môn chân thực đến vậy, thử hỏi còn chương trình nào có thể vượt qua bằng đường vòng?
Show khác bắt chước theo thì gọi là sao chép, nói nhẹ hơn là “học hỏi”. Nhưng muốn copy cách chơi của bọn họ, kết cục chỉ có thể là bản thấp cấp.
Có tiền thì tùy hứng, chính là tự tin như vậy.
Lăng An Ni quay về phòng mình, hiếm hoi tận hưởng một hai tiếng nghỉ ngơi thư thái.
Cô nhận lời làm giám chế cho chương trình này, ngoài việc không ai ngoài cô có thể “dỗ” được Diệp Trăn Trăn, cũng là vì muốn cho bản thân một kỳ nghỉ xả hơi.
Liên tục làm việc hơn nửa năm, Tết cũng chẳng nghỉ ngơi ra hồn, bây giờ hưởng chút “nghỉ đông” thì có gì là quá đáng?
Nằm trong bồn tắm massage mát lạnh, nghe nhạc nhẹ du dương, nhìn hải âu lướt qua cửa sổ. Thỉnh thoảng còn thấy cá voi sát thủ trồi lên mặt biển, trông như muốn chơi đùa cùng mấy “sinh vật hai chân” trên tàu du lịch.
Nghe nói cá voi sát thủ nhìn con người giống như con người nhìn mèo con, đều thấy cực kỳ đáng yêu.
Lăng An Ni hơi ngứa ngáy trong lòng, tiếc là đang ở trên tàu nên không thể xuống biển ngay. Đợi đến đảo rồi, cô sẽ mặc đồ lặn đi tìm cá voi sát thủ chơi.
Cá voi sát thủ phân bố gần như khắp các vùng biển, từ xích đạo đến vùng cực, không kén nhiệt độ hay độ sâu. Hòn đảo của Lăng Thanh Vãn nằm ở khu vực ôn đới Thái Bình Dương, muốn gặp cá voi sát thủ chắc cũng không khó.
Trước mắt chụp vài tấm ảnh vùng biển này đã… Vừa đăng lên vòng bạn bè thì Quý Tri Du là người đầu tiên bấm like.
Cũng không có gì lạ. Quý Tri Du tuy thường xuyên ở đoàn phim, hầu như không tham gia hoạt động bên ngoài, nhưng ai từng quay phim đều biết: phần lớn thời gian đoàn phim là… chờ đợi. Điều chỉnh ánh sáng, góc máy lặp đi lặp lại, đâu phải đạo diễn nói quay là quay ngay được.
Lăng An Ni không để tâm đến anh, nhắm mắt tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian thả lỏng hiếm hoi.
Đến giờ ăn tối, cô giống như các khách mời và nhân viên khác, đều ăn “cơm công tác”. Chỉ là so với cơm hộp bình thường thì bữa này xa hoa quá mức.
Ở đây còn có vài nhiếp ảnh gia, đội thua cuộc cũng đâu phải hoàn toàn không có hình ảnh ít nhất còn được cắt vài cảnh “mất hồn mất vía” của họ vào chương trình.
Dù khán giả có khó mà đồng cảm: sashimi ăn thả cửa, hải sản cao cấp lấy không giới hạn, đủ loại món ngon liên tục thì rốt cuộc “thảm” ở chỗ nào?
Khụ khụ, đây là du thuyền riêng của Diệp Trăn Trăn, chẳng lẽ cô nàng dẫn bạn bè lên mở tiệc mà lại dọn bánh bao với dưa cải?
Cô ấy đã rất cố gắng hạ tiêu chuẩn ẩm thực rồi đấy. Ở đây thậm chí không có cá ngừ vây xanh, không có tôm hùm xanh, không có cá đốm chuột. Chỉ có cua hoàng đế, cá mú đông tinh, tôm mẫu đơn… những loại hải sản “bình thường” mà thôi.
Định nghĩa lại chữ “bình thường”
Tóm lại, 8 nam khách mời của đội thua cuộc được bữa ăn này chữa lành tâm hồn, tinh thần chiến đấu lại bốc cháy hừng hực.
Lăng An Ni không ngồi cùng họ. Cô vẫn kiên trì nguyên tắc không xuất hiện quá nhiều trước công chúng. Cô tìm một chiếc ghế dài, bảo phục vụ mang cho mình một nồi lẩu nhỏ.
Nước dùng hải sản nấu từ tôm hùm tiểu thanh long thơm nồng, thêm nghêu và viên bí đỏ tạo tầng hương vị. Dùng nước này nhúng hải sản thì vừa không lấn át vị tươi, lại có vị ngọt đậm đà riêng.
Ăn xong trai vòi voi, bào ngư đen, cua tùng diệp… lại nếm thêm cá vàng chiên muối tiêu, cua cay, hàu chiên trứng, bánh cá bạc… Ực, no quá rồi.
Cô vốn định ninh thêm bát cháo hải sản, nhưng nghĩ tới bữa “xả láng” tối nay, vẫn là kịp thời dừng lại.
Bên phía nam khách mời thì rất tự giác, đồ nướng, chiên dầu mỡ, cao muối cao đường hầu như không động tới. Chỉ ăn hàu sống, hải sâm, cá lư, tôm cua… toàn thực phẩm giàu đạm, ít calo.
Ăn xong, Lăng An Ni dựng máy tính bảng xem anime, uống nước ngọt có ga thoải mái. Còn các nam nghệ sĩ đã “vào guồng” kia thì sau khi nghỉ ngơi ngắn liền kéo nhau đến phòng gym trên tàu.
— Không phải vì họ tự giác đến thế mà là vì dưới sự sắp xếp của Lăng An Ni, phòng gym là một trong số ít nơi có camera cố định.
Nếu về phòng riêng, chỉ có thể dùng camera cầm tay để quay, chất lượng kém lại rung lắc. Đa số nghệ sĩ không giỏi quay phim, hình ảnh nát bét thì tổ chương trình cũng chẳng dùng.
Đùa à? Bối cảnh tốn cả chục vạn mà lên hình chẳng được bao nhiêu, lại để mấy “kẻ thất bại” tự quay?
Thế nên khi chương trình phát sóng, khán giả sẽ thấy mấy nam minh tinh này người nào người nấy cực kỳ chăm chỉ, cực kỳ nổ lực cạnh tranh. Trên tàu có bao nhiêu chỗ thư giãn cũng không đi, cứ nhất quyết so tài ở phòng gym, bể bơi, tường leo núi…
(Đương nhiên là vì chỉ mấy chỗ đó mới có camera rồi!)
Lăng · bậc thầy gameshow · An Ni thong thả ăn xong tráng miệng, cực kỳ hài lòng với tinh thần “tạo hiệu ứng chương trình” của các nam khách mời.
Chỉ cần khích lệ đúng cách, ai mà không xây dựng được hình tượng chăm chỉ tự giác?
Ăn xong bữa tối “giản dị” (?), cô đi tới phòng đạo diễn, xem bữa tối ánh nến của đội chiến thắng qua màn hình giám sát.
Bên Diệp Trăn Trăn, nguyên liệu cao cấp hơn, bày trí cũng đẹp mắt hơn. Cùng là hàu Pháp sống, nhưng bày trên đĩa tròn có trang trí thì trông đã sang hơn hẳn so với đặt trong tủ đông buffet.
Bàn này, người trẻ nhất là Triều Ninh cũng đã đủ tuổi nên Diệp Trăn Trăn cho mở chai rượu Sauvignon Blanc hợp hải sản. Lăng An Ni liếc qua nhãn hiệu, là Didier Dagueneau — hàng đỉnh trong dòng này. Không quá đắt nhưng sản lượng thấp nên rất khó kiếm, nhất là chai niên vụ 2017 chất lượng cực tốt.
Nửa đầu bữa tối, Từ Thần An hoàn toàn chiếm spotlight. Cậu ta như một cuốn bách khoa sống, món gì cũng nói được lai lịch, còn rất hiểu rượu: vừa đưa ra nhận xét riêng, vừa khéo léo khen gu thưởng thức của Diệp Trăn Trăn.
Rượu có tầng hương rõ ràng nhưng cân bằng, nhấm kỹ sẽ cảm nhận được vị khoáng nhẹ và sự lắng đọng của nho già hơn ba mươi năm tuổi.
So với các Sauvignon Blanc khác, hương không quá bộc lộ mà thiên về trầm lắng, nội liễm giống như Diệp Trăn Trăn đêm nay: không cần trang điểm cầu kỳ, ngồi đó thôi đã như nữ thần giáng thế.
Khi cậu ta nâng ly nói chuyện, hoàn toàn không ai nhận ra những kiến thức này mới được cậu ta “nhồi” vào đầu hai tiếng trước đó…
Chỉ có thể nói: người thông minh thật sự đáng sợ.
Lăng An Ni nhìn mà cũng phải khâm phục. Rượu vang là môn học phức tạp vậy mà Từ Thần An có thể nắm tinh túy trong thời gian ngắn, kiểm soát nhịp trò chuyện lại không để lộ sơ hở. Đúng là IQ và EQ đều cao.
Đợt nịnh này tuy hơi buồn nôn nhưng Diệp Trăn Trăn từng du học, cách biểu đạt thẳng thắn lại khiến cô vui vẻ. Cô ấy ưu nhã chạm ly với Từ Thần An, khiến ba nam khách mời bên cạnh biến thành… bóng đèn.
Không được, thế này không ổn!
Nếu để Từ Thần An một mình tỏa sáng thì sao được? Không có cạnh tranh ngang sức thì làm sao tạo hiệu quả chương trình, làm sao kích thích khán giả bỏ phiếu?
Lăng An Ni gọi đạo diễn tới, thì thầm vài câu, đề nghị thêm yếu tố thú vị cho bữa tối.
Đạo diễn hơi do dự: “Trò chơi bàn ăn thì show khác hay làm, nhưng có hợp với không khí chương trình mình không?”
Giữa khung cảnh xa hoa thế này mà chơi đoán bài, “bạn hiểu tôi không” thì hơi phá mood.
Lăng An Ni nói: “Yên tâm, để tôi sắp xếp. Lát nữa anh cứ làm thế này…”
Đạo diễn nghe xong gật đầu liên tục, mắt sáng rực.
Không hổ là Lăng tổng quá giỏi tạo hiệu quả gameshow! Nếu không ngại phiền, cô ấy mà tự làm đạo diễn luôn thì sẽ khiến biết bao đồng nghiệp đau đầu khiếp sợ.
Rất nhanh, bữa tối thực hiện sắp xếp mới.
Trò chơi tên hơi quê “Tri kỷ tương thông”, nhưng nội dung thì khá hay. Diệp Trăn Trăn rút ngẫu nhiên bốn từ, rồi viết một câu chuyện ngắn chứa cả bốn từ đó.
Nam khách mời đoán nội dung. Ai nói trúng hoàn toàn câu chuyện cô viết thì thắng.
Phần thưởng: được tặng 999 bông hồng cho Diệp Trăn Trăn và chụp chung một tấm ảnh làm poster tuyên truyền chính thức trên các nền tảng lớn.
Với độ hot của 《Rung Động Vì Anh Ấy》, cơ hội lộ diện này quá hấp dẫn. Bốn nam minh tinh đều hào hứng, Triều Ninh càng mắt sáng rực.
Diệp Trăn Trăn cũng thấy thú vị, quyết định viết một câu chuyện “h.a.c.k não” để thử xem họ hiểu cô đến mức nào.
Bốn từ cô ấy rút được là: “Buổi đấu giá – Đồ cổ – Lẩu – Tàu điện ngầm.”
Cô viết, còn các nam khách mời thì tranh thủ nghĩ kịch bản.
Đấu giá và đồ cổ thì dễ liên tưởng, lẩu cũng được, nhưng tàu điện ngầm thì thật sự lạc quẻ…
Diệp Trăn Trăn vừa viết vừa cười. Lăng An Ni ra hiệu nhiếp ảnh gia zoom cận nụ cười “chuẩn bị làm chuyện xấu” của cô nàng vừa ngây thơ vừa tinh quái, cực kỳ đáng yêu.
Viết xong, Diệp Trăn Trăn đưa bảng cho nhân viên: “Xong rồi, đoán đi!”
Triều Ninh giành trả lời trước: “Em ăn lẩu, đi tàu điện ngầm đến đấu giá, mua một món đồ cổ.”
“Không đúng!” Diệp Trăn Trăn xua tay.
Chung Vũ Lâm đổi thứ tự: “Ngồi tàu điện ngầm đến đấu giá mua đồ cổ, rồi mới ăn lẩu?”
“Không đúng!”
Lăng An Ni bật cười. Họ sai hướng rồi. Với tư duy của Diệp Trăn Trăn, “ngồi tàu điện ngầm” chắc chắn không phải trọng điểm.
Ai lại đi tàu điện ngầm mua đồ cổ chứ? Sợ đồ cổ còn chưa vỡ đủ à?
Sau nhiều lần đoán sai, cuối cùng có người nhận ra vấn đề.
Từ Thần An thử lại: “Đi dự đấu giá, đi ngang qua ga tàu điện ngầm, mua đồ cổ xong thì ăn lẩu.”
“Tuy chưa đúng, nhưng tiến bộ lớn. Quả thật không phải ngồi tàu điện ngầm.”
Minh Hạc tranh thủ: “Ăn lẩu trước, rồi đi đấu giá, trên đường đi ngang ga tàu điện ngầm, cuối cùng mua đồ cổ.”
Lăng An Ni: …
Có thể đừng mãi xoắn vào thứ tự ăn lẩu với đấu giá được không?
Diệp Trăn Trăn lắc đầu liên tục: “Không đúng, còn tệ hơn lúc nãy.”
Mọi người đoán thêm vài lần vẫn không trúng. Thấy tình hình bế tắc, Lăng An Ni nói với đạo diễn: “Cho mỗi người một lần hỏi Diệp Trăn Trăn một câu yes/no.”
Đạo diễn: …
Ngay cả nhịp trò chơi cũng do Lăng tổng điều khiển, cảm giác mình sắp… thất nghiệp thật rồi QAQ.
