
Trâm Vàng Định Duyên
Kiếp trước, vị hôn phu vì báo ân mà ngầm cho phép đích tỷ hạ dược, dẫn dụ ta lạc vào phòng khách của Nhiếp chính vương. Tuy ta liều cả tính mạng mới thoát ra được, nhưng vẫn trở thành trò cười khắp thành, càng trở thành nhược điểm để người ta nắm thóp suốt một đời.
Về sau, ta bị giáng từ thê xuống làm thiếp, thê thảm c.hết vào đúng ngày sinh con.
Sống lại một đời, ta mở mắt ra.
Ánh đèn mờ tối, giữa màn giường, một đôi mắt sâu thẳm u ám đang nhìn ta.
Hắn day trán, một tay siết lấy cổ tay ta, khàn giọng hỏi:
“Ngươi là ai?”
Ta cố nhịn cảm giác tê dại nóng ran do dược tính khắp toàn thân, vươn tay vòng lấy cổ hắn.
“Nô gia là tiểu Bồ Tát tới độ ngài.”



![Hoa Thôn Khó Gả [phần 24]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6a55b4cee5721bdaaef028be.jpg%3Ftime%3D1784001744544&w=3840&q=75)








