Trâm Xanh Đưa Nàng - 2
Cập nhật lúc: 30/07/2026 18:00
Ta cố nặn ra một nụ cười: “Không có gì, vừa rồi ta chỉ lơ đãng một chút.”
Ánh mắt đầy thương hại của nàng ấy cho thấy nàng ấy hoàn toàn không tin lời ta.
Nhưng cuối cùng nàng ấy vẫn cúi đầu đáp: “Vâng.”
Ta không muốn tiếp tục nhận nhầm thức ăn trước mặt nàng ấy, liền khẽ ho một tiếng rồi làm như không có chuyện gì.
“Từ giờ ngươi gắp thức ăn giúp ta đi.”
Tòng Thư ngoan ngoãn vâng lời.
Nhờ nàng ấy, ta mới bình an dùng xong bữa cơm mà không gắp thêm bất cứ đồ vật kỳ quái nào.
Ăn no rồi, ta nằm xuống ghế quý phi, nhìn khoảng không mơ hồ trước mặt bằng đôi mắt vô hồn.
Tương lai phía trước quả thật tối tăm chẳng thấy lối.
Vừa khéo thích hợp để ngủ.
Ta nhắm mắt một lần, đến khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao.
Dùng xong bữa sáng muộn đến mức có thể tính luôn thành bữa trưa, ta định gọi Tòng Thư cùng đến ngự hoa viên đi dạo.
Thế nhưng khi bước ra ngoài, ta lại trông thấy nàng ấy đang co người trên chiếc giường nhỏ, dưới mắt hằn hai quầng thâm, rõ ràng đêm qua đã lo sợ đến chẳng thể chợp mắt.
Ta đứng nhìn một lát, cuối cùng vẫn không nỡ đ.á.n.h thức nàng ấy.
Dù sao ta chỉ cận chứ chưa mù hẳn.
Một mình đi dạo chắc cũng không đến mức xảy ra chuyện.
Nghe nói thường xuyên ngắm màu xanh của cây cỏ còn có lợi cho mắt.
Nghĩ vậy, ta lần theo cung đạo, chậm rãi đi đến ngự hoa viên.
Nơi ấy trồng rất nhiều cây lê.
Hoa đang vào độ nở rộ, từ xa nhìn lại chỉ thấy một màu trắng mênh mang phủ khắp cành cây.
Gió xuân lướt qua, những cánh hoa mỏng manh rời cành, nhẹ nhàng bay xuống như tuyết.
Ta đưa tay ra, vừa hay đón được một cánh hoa nằm gọn trong lòng bàn tay.
Còn chưa kịp đưa lên gần mắt, phía sau đã vang lên một giọng trẻ con đầy cảnh giác.
“Ngươi là ai?”
Ta quay lại theo tiếng gọi.
Khoảng cách không xa lắm, nhưng trong mắt ta cũng chỉ hiện ra một bóng người bé nhỏ.
Ta cố nheo mắt quan sát, miễn cưỡng nhận ra đứa trẻ ấy có đôi mắt đen tròn, làn da trắng, hai gò má phơn phớt hồng.
Ôi chao.
Đứa trẻ nhà ai mà đáng yêu thế này?
Ta ngồi xuống trước mặt nó, cười vui vẻ hỏi: “Ngươi là công t.ử nhỏ nhà nào vậy? Dáng vẻ đáng yêu chẳng khác gì oa oa trong tranh tết.”
Tiểu nam hài dường như chưa từng được người khác khen thẳng thừng như vậy, nhất thời chỉ biết đứng sững.
“??”
Một lúc sau, vẻ ngơ ngác trên mặt nó biến thành tức giận.
“Ngươi đang chế giễu ta sao?”
Ồ.
Bé như vậy mà tính khí không nhỏ chút nào.
Ta chẳng những không sợ, còn đưa tay véo nhẹ lên gò má mềm mại của nó.
“Đáng yêu thì cứ nhận là đáng yêu, sao phải tức giận? Có điều lớn lên dễ nhìn cũng không thể ỷ vào gương mặt ấy mà hung dữ với người khác.”
Tiểu gia hỏa bất ngờ bị ta nhéo má, hàng mày lập tức nhíu lại.
Nó vừa định đẩy tay ta ra thì một làn hương nhẹ từ trên người ta lướt qua.
Động tác của nó bỗng dừng giữa chừng.
Nó ngẩng đầu nhìn đôi mắt đang cong lên vì cười của ta, môi mấp máy hồi lâu nhưng chẳng nói được gì.
Cuối cùng nó lùi lại nửa bước, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ngươi lấy lòng ta cũng chẳng có ích gì.”
Nó nói quá nhỏ, ta chẳng nghe rõ.
Có lẽ vì mắt đã kém nên lâu ngày tai cũng tự cho rằng mình không cần nghe tốt nữa.
May mà ta vốn đã nghĩ thoáng, không nghe được thì thôi.
Ta xoa nhẹ mái tóc của nó, rồi mở lòng bàn tay cho nó xem cánh hoa lê vừa hứng được.
“Vừa rồi ngươi gọi ta, có phải vì cũng muốn lấy hoa không? Cánh này tặng ngươi.”
Đứa trẻ nhìn qua chỉ khoảng năm sáu tuổi, vóc dáng vừa thấp vừa tròn, muốn tự hái cánh hoa trên cao quả thật không dễ.
Nó cúi xuống nhìn bàn tay đang chìa trước mặt mình.
Ánh mắt dừng trên cánh hoa lê trắng muốt hồi lâu, sau đó mới do dự cất tiếng: “… Cảm ơn?”
Ta mỉm cười: “Không cần khách sáo.”
Nghĩ một lát, ta thuận miệng hỏi: “Ngươi tên gì?”
Hôm nay trong cung có yến tiệc.
Nghe nói hoàng đế mở tiệc ở Thừa Thiên điện để tiếp đãi quần thần.
Ta đoán đứa trẻ này hẳn là công t.ử của một vị đại thần nào đó, ngồi trong điện chán quá nên lén chạy ra ngoài chơi.
Nó đáp: “Tiêu Vọng Chu.”
Ta gật gù: “Tên nghe rất đẹp.”
Sau khi nghe lời khen ấy, Tiêu Vọng Chu không lập tức đáp lại.
Nó chăm chú nhìn vào mắt ta, tựa như đang cố tìm kiếm sự sợ hãi, chán ghét hoặc giả dối ẩn sâu bên trong.
Nhưng ta thật sự chỉ đang cố nhìn cho rõ nó.
Trong đáy mắt ta lúc ấy, từ đầu đến cuối cũng chỉ có một mình bóng dáng nhỏ bé trước mặt.
Đứa trẻ im lặng hồi lâu, cuối cùng mới quay đầu đi, giọng nói có phần không tự nhiên.
“Tên này do phụ thân đặt cho ta, để tưởng nhớ mẫu thân.”
Ta nghe vậy liền hiểu, cũng không tiếp tục hỏi thêm.
Hai chữ “tưởng nhớ” vốn chứa đựng rất nhiều tình cảm.
Nhưng phàm là chuyện cần phải tưởng nhớ, phần nhiều đều đã trở thành người hoặc việc chẳng thể tìm lại.
Giữa hai chúng ta bỗng yên tĩnh.
Qua một lúc, Tiêu Vọng Chu là người lên tiếng trước.
“Ngươi đi theo bản… Khụ, đi thả diều với ta.”
Ta kinh ngạc chỉ vào mình: “Ta sao?”
Đôi mắt ta thế này, ngay cả con diều ở đâu còn chưa chắc đã nhìn thấy.
“Ngươi không muốn?”
Nó liếc ta, sắc mặt lập tức không vui.
Ta vốn chẳng thể từ chối một đứa trẻ vừa xinh xắn vừa cô đơn như vậy, cuối cùng chỉ có thể nhỏ giọng đáp: “Không phải, ta đi cùng ngươi.”
Tiêu Vọng Chu khẽ hừ, xem như miễn cưỡng hài lòng.
Gió xuân thổi dịu dàng, mang theo hương hoa nhè nhẹ.
Nó cầm dây chạy phía trước, còn ta chạy theo phía sau, vừa nheo mắt nhìn lên bầu trời vừa cố tỏ ra mình nhìn thấy mọi thứ.
