Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 194: Nổi Loạn

Cập nhật lúc: 31/12/2025 20:17

Hoàng đế và hoàng hậu xem xét sổ sách và thư từ.

Hoàng đế nhìn về phía Lý Sào, nói:

“Lý Sào, ngươi cấu kết với hoàng tử hãm hại chính nhi nữ của mình.

Ngươi còn tệ hơn cả heo chó, không xứng làm phụ thân.

Ngươi còn vì tiền tài mà hại cả Chu gia. Ngươi có nhận tội không?”

Lý Sào lập tức nói:

“Bệ hạ, thần vô tội! Xin đừng nghe những lời điên rồ của ả ta, thần và Minh vương điện hạ hoàn toàn trong sạch!”

Tần Kim Chi thong thả bước đến bàn của Thôi Oánh.

Chỉ thấy Thôi Oánh từ dưới bàn lấy ra một xấp giấy tờ.

“Lý Thượng thư, chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng ta chỉ mang một người lên là đã dám đ.á.n.h động đến ngươi sao?”

Tần Kim Chi  liếc mắt một cái, Hồng Đức Toàn liền vội vàng chạy đến nhận xấp giấy.

“Đây đều là lời khai của đồng phạm trong vụ hãm hại Chu gia.”

Lý Sào c.h.ế.t đứng nhìn Tần Kim Chi:

“Kim Chi quận chúa, ta và người không thù không oán, sao người lại hãm hại hạ quan như thế?”

Tần Kim Chi khẽ phủi áo:

“Lý Thượng thư, đừng lo lắng, những lời khai này không phải do ta thẩm tra.”

Lý Sào sửng sốt, không phải do quận chúa thẩm tra là có ý gì?

Tần Kim Chi cười nói:

“Lý Thượng thư, nếu Tấn quốc có đại án, ba pháp viện phải hợp thẩm.

Ngươi là thượng thư, chức cao quyền trọng, nếu ta oan uổng ngươi, chẳng phải là tự tay hại hoàng tổ phụ thiếu đi một hiền thần?

Vậy nên, ta đã mời Đại lý tự, Ngự sử đài và Hình bộ cùng thẩm tra.

Thế nào? Vi thị lang không nói với ngươi sao?”

Lý Sào quay ngoắt lại nhìn Vi thị lang.

Hắn thực sự phối hợp với Tần Kim Chi điều tra ông ta!

Vậy mà ông ta lại không nghe được chút tin tức nào.

Nếu nói Tần Kim Chi có thể oan uổng cho ông ta, thì với lời khai được xác nhận bởi cả ba pháp viện...

Đường quan lộ của ông ta xem như hết rồi!

Tần Kim Chi nhìn sắc mặt Lý Sào dần tái nhợt, khẽ cười.

Vai nàng khẽ rung, tiếng bộ giao vang lên leng keng.

Nàng chưa bao giờ nói dối, Vi gia thật sự muốn đoạt chức vị thượng thư.

Thế gia đối diện với hoàng quyền luôn là cùng một khối, nhưng trong bóng tối vẫn tranh đấu không ngừng.

Gia tộc nào cũng có tham vọng.

Nàng thậm chí còn không cần ra tay, chỉ cần truyền tin.

Kẻ muốn lập công, kẻ muốn tiến thân sẽ tự mình hành động.

Ba người này đều đã nợ nàng một ân tình lớn.

Những ánh mắt của người trên điện nhìn Tần Kim Chi nay đã khác hẳn.

Nàng tuyệt không phải hạng chỉ biết ăn chơi vô dụng.

Chỉ một chiêu chí mạng, Lý Sào đã không còn cơ hội xoay chuyển tình thế.

Còn Minh vương...

Nếu việc Trịnh gia sụp đổ trước đây vẫn còn khiến người ta mơ hồ, thì giờ mọi chuyện đã quá rõ ràng.

Trịnh thị thua cuộc là vì Minh vương đã thua Tần Kim Chi.

Hôm nay, nàng hoàn toàn chặn đường trở mình của Minh Vương.

Minh vương đã hoàn toàn thất bại.

Sắc mặt của hoàng đế đã hoàn toàn trở nên lạnh lẽo.

Một chén trà vụt bay, nện thẳng vào trán Tiêu Uẩn.

“Sao ta lại sinh ra một kẻ vô lại như ngươi?”

Máu lập tức chảy vào mắt của Tiêu Uẩn.

“Phụ hoàng! Sao người lại tin người ngoài mà không tin con?

Con thật sự bị oan!”

Hoàng đế nhìn ánh mắt căm hận của hắn, quẳng toàn bộ chứng cứ xuống.

“Bằng chứng rành rành! Ta không mù quáng đến mức không thể phân biệt đúng sai!”

Tất cả mọi người trong đại điện liền quỳ xuống:

“Bệ hạ bớt giận!”

Tiêu Uẩn nhìn khuôn mặt giận dữ của hoàng đế, lại cười điên dại:

“Phụ hoàng, phải chăng trong mắt người chỉ có hoàng hậu và thái tử.

Còn những hoàng tử khác như chúng thần, chẳng lẽ trong lòng người, chúng thần không được xem là m.á.u mủ của người sao?

Không đúng… còn có Tần Kim Chi, trong tâm phụ hoàng, nàng ta cũng quan trọng hơn chúng thần.

Xem trọng người ngoài còn hơn nhi tử ruột! Phụ hoàng! Người già đến lú lẫn rồi sao?”

“Vô lễ!”

Hoàng đế nổi cơn thịnh nộ, lại ném thêm một chén rượu xuống.

Tiêu Uẩn như bỗng chốc nhụt chí, thở dài buông tay:

“Tất cả đều là do ta làm. Phụ hoàng, nếu người muốn lấy mạng ta, cứ việc lấy đi.”

Lời lẽ đại nghịch, nhưng tất cả những người có mặt trong đại điện đều biết hoàng đế sẽ không g.i.ế.c hắn.

Giáng làm thứ dân, giam lỏng trong tông thất, có thể là số phận cuối cùng của hắn.

Hoàng đế nhắm mắt, thở dài một cách nặng nề.

Hoàng hậu lập tức lên tiếng: 

“Minh vương đã nhận tội, giáng làm thứ dân, giam tại Vĩnh Ninh đường, cả đời không được bước ra ngoài!”

Minh vương gào lên:

“Ngươi có tư cách gì mà giáng bản vương xuống làm thường dân? 

Ngươi chỉ là nhi nữ của một kẻ chăn ngựa, sao có thể sánh bằng địa vị cao quý của mẫu phi ta?

Mẫu phi ta là tiểu thư Trịnh gia, vậy mà phải cúi đầu trước loại độc phụ chua ngoa như ngươi!

Rõ ràng là bản vương tài giỏi hơn tên phế vật kia, sao phụ hoàng chỉ nhìn vào tên vô dụng như hắn?”

“Bệ hạ! Không xong rồi! Minh Vương tạo phản!

Hai ngàn quân tinh nhuệ đột nhiên xuất hiện ngoài thành, lớn tiếng tuyên bố là đến đây để thanh trừng quan lại tham nhũng trong triều.

Đã đ.á.n.h vào hoàng cung!”

Một thị vệ từ ngoài lao vào đại điện.

Cả điện lập tức hoảng loạn.

“Minh Vương tạo phản rồi?”

Tiêu Uẩn nghe vậy thì sững sờ, không thể nào, hắn chưa từng ra lệnh cho binh tiến vào thành.

Đột nhiên, hắn quay lại nhìn về phía chỗ ngồi của Tiêu Chân.

Tiểu Chân quả thực đã biến mất.

Hóa ra là do hắn ta động thủ!

Nhưng cũng tốt thôi!

Hôm nay là sinh thần hoàng hậu, phòng vệ lỏng lẻo, có thể lợi dụng điều này để chiếm lấy hoàng cung.

Chỉ cần chiếm được cung là hoàn thành đại nghiệp.

“Trừ gian diệt bạo! G.i.ế.c yêu quỷ!”

Tần Kim Chi nhướng mày, yêu quỷ đó, chẳng phải là ám chỉ nàng sao?

Trong chớp mắt, đội quân tinh nhuệ bên ngoài đã ập vào đại điện.

“Minh vương điện hạ, chúng thần đến muộn!”

Người trong điện chạy tán loạn, sau đó bị dồn vào một góc.

Minh vương nhìn thuộc hạ ùa vào, cười lớn.

Hắn lau m.á.u trên trán, đứng dậy:

“Phụ hoàng, người không ngờ sẽ có ngày này đúng không?”

Tiêu Uẩn quét mắt nhìn mọi người một lượt:

“Năm xưa, người đ.á.n.h chiếm hoàng thành đoạt ngôi, hôm nay, ta cũng làm như người.”

Thiên Điểu Vệ bảo vệ đế hậu.

Thôi Oánh lao đến bên Tần Kim Chi, cùng đứng đối diện Tiêu Uẩn.

Hoàng đế cười lạnh:

“Ta thật sự đã đ.á.n.h giá thấp ngươi, lại dám mưu phản!”

Tiêu Uẩn cười điên cuồng:

“Bao năm qua ta luôn hạ mình, luôn tỏ ra hèn mọn, tất cả những gì ta làm hôm nay đều là do ngươi ép buộc.

Ta mới là nhi tử của ngươi, vậy mà ngươi lại dung túng tiện nhân này hãm hại ta!

Mẫu phi của ta cũng bị ả hại c.h.ế.t! Hôm nay, ta sẽ bắt ả và yêu phụ bên cạnh ngươi để tế mẫu phi!

G.i.ế.c Tần Kim Chi!”

Nghe vậy, binh lính trong đại sảnh lập tức xông về phía Tần Kim Chi.

Hồ A Giao và Hồ A Man từ xà nhà lao xuống.

Trong đại sảnh đông nghẹt người, những kẻ không chen vào được đều bị hai tỷ muội chém rụng đầu.

Tiếng hét vang dội, khoảng khắc ấy, không ai có thể đến gần Tần Kim Chi.

Đúng lúc đó, Tiêu Uẩn quát lên:

“Dừng tay!”

Mọi người quay lại, thấy thái tử đã bị hắn kề kiếm vào cổ.

Mắt Tiêu Uẩn rực sáng, hắn nói với hoàng đế:

“Phụ hoàng, không phải trong mắt người chỉ nhìn thấy tên phế vật này thôi sao?

Vậy xem thử, người thương tên phế vật này hơn, hay thương Tần Kim Chi hơn.

Ta đếm đến ba, nếu Tần Kim Chi không c.h.ế.t… ta sẽ g.i.ế.c phế vật này!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.