Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 202: Thiên Tuế Hồng

Cập nhật lúc: 31/12/2025 20:19

Tần Kim Chi nhìn nét mặt nặng nề của Tiêu Chân, mỉm cười hỏi:

“Có phải ngươi đang nghĩ, tại sao bổn quận chúa lại độc ác đến vậy, dùng nhiều mạng người như thế để đổi lấy một thỏa thuận với ngươi không?”

Tiêu Chân không đáp, nhưng ánh mắt hắn thể hiện vẻ tán đồng.

Tần Kim Chi cười rạng rỡ:

“Tiêu Chân, đừng giả vờ nữa. Nguyên chủ của cái trại đó đều đã đi đâu ngươi còn rõ hơn bổn quận chúa, thu lại cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa kia đi, ta cảm thấy tởm ghê.”

Tiêu Chân tái mặt, hắn biết Tần Kim Chi thông minh, nhưng không ngờ nàng lại thông minh đến thế.

Tần Kim Chi thấy vẻ mặt của hắn, đứng dậy:

“Nếu ngươi quá lưu luyến những người đó, bổn quận chúa cũng không ép buộc ngươi.”

Tiêu Chân nhìn dáng vẻ của nàng, một cơn ớn lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng hắn. Nếu Tần Kim Chi muốn những người đó c.h.ế.t, cho dù hắn không đồng ý, nàng vẫn có thể khiến họ c.h.ế.t.

“Khi nào xuất phát?”

Hắn hỏi.

Tần Kim Chi thấy nét lúng túng trên gương mặt hắn, khẽ cười, sau dó phá lên cười lớn. Nàng nghiêng đầu:

“Ta cứ tưởng ngươi còn có chút khí khái, hóa ra chẳng có gì. Thật ra, kẻ tiểu nhân còn dễ mến hơn bọn giả nhân giả nghĩa nhiều.”

Sắc mặt Tiêu Chân mặt vô cùng khó coi, nhưng không phản bác.

Tần Kim Chi phủi phủi áo:

“Lệnh cho người của ngươi lập tức lên đường. Nhớ kỹ, khi đụng độ với đội quân Dương thị, chỉ được tiến không được lui. Khi tin tức về cái c.h.ế.t của họ truyền về, đó sẽ là ngày ngươi được phong vương. Nhưng, nếu chỉ một người trong số họ trốn thoát, ngươi cũng sẽ chôn xác cùng với họ.”

Tiêu Chân nhìn bóng lưng Tần Kim Chi rời đi, gục xuống ghế. Nỗi sợ, giận dữ, lạnh lẽo và bất lực dồn nén trong lòng hắn.

Nhị ca thua cũng chẳng oan, Tần Kim Chi quả không phụ danh tiếng của Tần gia. Nàng còn thông minh hơn cả phụ thân, mưu lược hơn cả tổ phụ.

Dám thế gia Kinh thành không phòng bị với một nữ t.ử như nàng, vì trước giờ chưa từng có tiền lệ nữ t.ử nắm quân quyền. Nhưng nếu người đó là Tần Kim Chi thì sao?

Tiêu Chân dám chắc rằng, nếu nàng muốn, chủ nhân tiếp theo của Trấn Bắc quân sẽ là nàng.

Thái t.ử thật may mắn, dù không có ngoại tộc hùng hậu nhưng lại là con của hoàng hậu. Ngay cả khi hắn hoàn toàn bất tài, hoàng thượng cũng không có ý định phế truất hắn để lập người khác.

Giờ đây, Tần Kim Chi lại tuyên bố rõ rằng mọi hoàng t.ử tranh vị với thái t.ử đều là kẻ thù của nàng.

Nói như vậy, miễn là thái t.ử sống đến khi phụ hoàng băng hà, vị trí đó chắc chắn sẽ thuộc về hắn.

Với người như vậy, Tiêu Chân lấy gì mà tranh nữa chứ!

Hàng ngàn mạng người đổi một phong địa tránh xa sự tranh chấp, ít nhất, hắn còn có thể sống!

Tần Kim Chi rời tư trạch của Tiêu Chân, trở về Trấn Bắc Vương phủ. Hai tỷ muội họ Hoa đang nóng ruột đứng đợi trong sân.

“Quận chúa, Lý Tiến mất tích rồi!”

Tần Kim Chi nhíu mày:

“Là chuyện khi nào?”

Hoa Mãn Lâu đáp:

“Chúng ta cùng Lý Tiến điều tra manh mối về Lãnh Thiềm Hương trong chợ đen. Lý Tiến cải trang trà trộn vào chợ đen, mấy ngày trước vẫn còn liên lạc bình thường, nhưng bỗng dưng lại mất liên lạc. Người của chúng ta đã vào đó, nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của hắn.”

Tần Kim Chi trầm ngâm một lát:

“Manh mối cuối cùng mà các ngươi thu được về Lãnh Thiềm Hương là gì?”

Hoa Mãn Lâu lập tức nói:

“Chúng ta phát hiện một người thường xuyên mua Lãnh Thiềm Hương trong chợ đen từ lâu, lần nào cũng để lại một khoản đặt cọc.”

Tần Kim Chi lạnh mặt:

“Tên gì?”

“Vũ U Tịch.”

Tần Kim Chi gật đầu:

“Cho người tiếp tục truy tìm tung tích của Lý Tiến.”

Lý Tiến lớn lên ở Kinh thành, khá khéo léo trong việc xoay xở. Có thể khiến hắn im lặng biến mất ở chợ đen, chứng tỏ thế lực trong đó không nhỏ. Muốn trị kẻ cướp phải bắt kẻ cầm đầu. Vì Lý Tiến đã biến mất trong chợ đen, nên bước tiếp theo là tìm ra kẻ đứng đầu chợ đen. Nghe nói kẻ đứng đầu chợ đen tính khí quái dị, khó đoán, chẳng dễ dàng nói chuyện.

Tần Kim Chi dẫn Vân Tước đến một tiệm son phấn ở phía nam thành.

Vừa bước vào, một tiểu nhị chạy đến hỏi:

“Hai vị cô nương muốn tìm gì ạ?”

Tần Kim Chi cầm một hộp son lên như thể đang chọn lựa, sau đó khẽ nói:

“Thiên Tuế Hồng.”

Tiểu nhị biến sắc, bắt đầu dò xét Tần Kim Chi:

“Thứ khách quan nói, cửa hàng tiểu nhân không có.”

Tần Kim Chi liền ném chiếc lệnh bài ở thắt lưng cho hắn:

“Nói với Thiên Tuế Hồng, bổn quận chúa chỉ đợi một khắc. Nếu sau một khắc mà người không xuất hiện, ta sẽ đập nát cửa tiệm này.”

Tiểu nhị nhận thấy Tần Kim Chi có phong thái khác thường, trang phục trên người nàng cũng không giống kẻ tầm thường, sau khi suy nghĩ một lát, hắn cầm lệnh bài chạy vào hậu viện.

Chưa đầy một khắc, một nam t.ử với mái tóc chải ngược ra phía sau, mặt đầy son phấn, khoác áo choàng màu xanh lam có lớp lót đỏ rực bên trong bước ra từ hậu viện.

“Xin hỏi, quý nhân tìm ai?”

Tần Kim Chi ngồi tựa lưng vào cái ghế trước cửa tiệm. Nghe tiếng của hắn, nàng khẽ nhếch môi, đôi môi đỏ mấp máy:

“Phá!”

Cánh cửa của tiệm lập tức đổ sập.

Nam t.ử cùng tiểu nhị hoảng hốt, giờ họ mới nhận ra ngoài cửa có kỵ binh mặc quân phục của Trấn Bắc Vương phủ. Trên yên của mỗi con ngựa đều buộc một sợi dây thừng, đầu kia móc vào tiệm son phấn. Cánh cửa vừa rồi chính là bị kéo rời ra.

Lúc này, đám kỵ binh lại chuẩn bị kéo thêm lần nữa.

Nam t.ử hốt hoảng:

“Quý nhân! Người định làm gì?”

Tần Kim Chi chẳng thèm để mắt đến hắn, lại lên tiếng:

“Phá tiếp cho ta!”

Đám kỵ binh đồng loạt thúc ngựa, mặt tiền tiệm son phấn đổ ập. Cả tiệm như bị xé mất một nửa.

Kỵ binh lại quay đầu, chuẩn bị móc dây vào phần còn lại.

Nam t.ử hoảng loạn hét lên:

“Dừng tay! Các ngươi có biết người phía sau ta là ai không? Nếu còn không dừng lại, các ngươi sẽ phải hối hận!”

Vân Tước bước đến, đá hắn ngã xuống đất, sau đó lấy dây thừng trói chặt hắn như trói heo, treo lên xà nhà chưa bị phá.

“Ngươi là ai! Mau thả ta xuống, ta sẽ không bỏ qua đâu!”

Vân Tước nhét miếng vải vào miệng hắn, khẽ vỗ cằm ra hiệu bảo hắn phải c.ắ.n chặt. Giây sau, bàn tay nàng đã giáng mạnh vào mặt hắn.

Bên ngoài, kỵ binh hô lớn:

“Quận chúa, xin hãy vào nơi an toàn nghỉ ngơi. Người ngồi ngay cửa, khi xà nhà sập xuống có thể rơi trúng người!”

Đôi mắt nam t.ử mở to, người này thực sự định phá hủy toàn bộ cửa tiệm của hắn. Cổ họng hắn phát ra tiếng rên rỉ tuyệt vọng.

Đúng lúc Tần Kim Chi chuẩn bị đứng dậy, một giọng nữ trong trẻo vang lên:

“Xin hãy thứ lỗi cho ta vì đã không thể đón tiếp các vị khách quý một cách chu đáo.”

Một nữ t.ử duyên dáng, mặc một chiếc áo choàng màu đỏ tươi, trên tóc cài một bông hoa mẫu đơn bước ra từ hậu viện. Nàng mỉm cười, bước đến hành lễ trước Tần Kim Chi:

“Thiên Tuế Hồng, bái kiến quận chúa.”

Sau đó, nàng giữ nụ cười mỉm trên môi, tiến đến trước mặt tên tiểu nhị đang sợ hãi ngã nhào dưới đất, thẳng tay tát một cái:

“Quận chúa giá lâm, ngươi lại dám bất kính với người! Cút ra ngoài quỳ phạt ngay cho ta!”

Sau đó, nàng quay người lại, vẫn tươi cười nhìn Tần Kim Chi:

“Hắn mới đến không lâu, còn ngây ngô chưa hiểu chuyện, đã ngu dốt mạo phạm quận chúa, ta sẽ xử phạt hắn thật nặng.”

Tần Kim Chi thong thả tiến đến gần tên nam t.ử đang bị treo trên xà nhà, tung một cước mạnh vào thân hắn như đá bao cát.

“Đây là thế thân của ngươi sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.