Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 208: Kế Thừa
Cập nhật lúc: 31/12/2025 20:20
Sau khi Thiên Tuế Hồng đưa mẫu thân rời đi, Lý Tiến cùng hai tỷ muội họ Hoa bước vào.
Tần Kim Chi chỉ vào người nằm trong bao tải:
“Các người xem thử, kia có phải là Vũ U Tịch không?”
Lý Tiến bước đến, nhìn rõ gương mặt đối phương:
“Quận chúa, chính là hắn!”
Hai tỷ muội họ Hoa cũng bước lên nhận diện, sau đó cau mày nhìn nhau.
Hoa Mãn Khê ngồi xổm xuống trước mặt người kia, tay sờ ra phía sau tai hắn.
Ngay sau đó, một lớp mặt nạ da người bị lột xuống.
Dưới mặt nạ là gương mặt của một lão giả.
Tần Kim Chi vừa nhìn rõ liền lập tức bật cười.
Quá nực cười!
Nàng nhận ra người này, chính là nhạc phụ trước đây của thái tử.
Ông ta chưa c.h.ế.t!
Thái t.ử phi hiện tại là kế thất của thái tử, vị thái t.ử phi đầu tiên vốn là thanh mai trúc mã của hắn.
Cha nàng ta chỉ là một mã quan dưới trướng đương kim hoàng đế khi ông chưa đăng cơ.
Hai người đã đính hôn từ trước khi hoàng thượng lên ngôi.
Sau khi thái t.ử được phong làm trữ quân, hai người đã thành thân.
Thái t.ử phi sinh cho thái t.ử một nhi t.ử và một nhi nữ.
Nào ngờ, trong một lần về nhà ngoại vào dịp Đoan Ngọ, một trận đại hỏa đã thiêu rụi toàn bộ phủ đệ nhà ngoại của nàng ta.
Thái t.ử thương tâm đến cực độ.
Một năm sau, hắn cưới nhi nữ Vi gia làm kế thất, kế nhiệm vị trí thái t.ử phi.
Chuyện đã quá lâu, vị thẩm thẩm ấy chỉ còn lại trong ký ức ấu thơ của Tần Kim Chi, nhưng nàng vẫn nhớ, vị thái t.ử phi đầu tiên ấy ôn nhu hiền thục, là một nữ nhân vô cùng dịu dàng.
Người này không phải Vũ U Tịch, mà là Ngô Hữu Tế, là thị vệ riêng của hoàng tổ phụ, đồng thời cũng là phụ thân của thái t.ử phi đầu tiên.
Khi xưa, trong những buổi gia yến được tổ chức tại hoàng cung, ông ta đã từng nhiều lần xuất hiện.
Vậy nên, dù đã bao năm trôi qua, nàng vẫn nhận ra ông ta.
Năm ấy, vụ hỏa hoạn xảy ra ở Ngô phủ đầy quỷ dị, tra xét suốt ba tháng trời mà vẫn không tìm ra manh mối nào.
Tần Kim Chi khẽ cười, không tìm ra manh mối cũng đâu có gì lạ.
Chẳng phải Phó Vân Tiêu cũng đã c/h/ế/t một cách mờ ám đó sao?
Rõ ràng mọi người đều biết cái c/h/ế/t của bọn họ không phải chỉ đơn giản là tai nạn, nhưng lại chẳng có một dấu vết nào.
Vậy, Ngô Hữu Tế lần này là muốn báo thù cho Ngô thị sao?
Phải chăng Vi gia có dính líu đến vụ phóng hỏa năm ấy?
Nhưng ông ta đã có thể âm thầm cho Vi thị dùng Lãnh Thiềm Hương suốt bao năm qua, đáng lẽ ông ta nên g/i/ế/t c/h/ế/t kẻ thù từ sớm mới phải. Sao lại chỉ dùng thứ tuyệt tự d.ư.ợ.c này?
Hơn nữa, ông ta đã không c.h.ế.t, cớ gì lại ẩn danh suốt bao năm nay? Sợ bị báo thù ư? Nếu đã sợ, sao lại dám liều lĩnh ra tay trong Đông cung?
Khóe môi của Tần Kim Chi càng cong hơn.
Nàng vẫn hay tự hỏi, sao hoàng tổ phụ và hoàng tổ mẫu có thể sinh ra loại hài t.ử hồ đồ như thế.
Vị thái t.ử thúc thúc này mới đúng là bậc thầy diễn kịch. Bao năm qua, nàng chưa từng nhìn thấu được tâm tư của hắn.
Hóa ra, Lãnh Thiềm Hương là do chính hắn hạ cho Vi thị.
Hóa ra, bao nhiêu năm nay, hắn giả vờ bất hòa với đế hậu đều chỉ là để che mắt.
Tần Kim Chi chợt nhớ đến cái lần nàng đá thái t.ử xuống hồ nước.
Dù hắn có ngu ngốc đến đâu, từ ngày vào Đông cung, hắn cũng đã trải qua vô số âm mưu ám hại, sao có thể dễ dàng để lộ ra sơ hở như vậy được?
Chính vì hắn biết, trong số tất cả các quan lại của cả triều đình này, chỉ có Tần gia là trung thành tuyệt đối với hoàng quyền.
Chỉ cần Tần gia còn đó, hắn không cần lo lắng những chuyện phía sau.
Hắn là huyết mạch duy nhất của hoàng đế và hoàng hậu, ngai vàng kia sớm muộn gì cũng là của hắn.
Nụ cười của Tần Kim Chi càng sâu hơn.
Ngay từ đầu, thái t.ử đã biết nàng đang phối hợp cùng hoàng đế thanh trừ thế gia.
Nàng chính là thanh đao sắc bén, vừa giúp hoàng đế thực hiện lý tưởng năm xưa, lại có thể bảo hộ cho hắn khi lên ngôi sau này.
Hóa ra là nàng đang bị che mắt mà thôi.
Nếu thật sự là như vậy, những gì nàng làm cũng không hề uổng phí.
Âm hiểm, xảo quyệt, bất chấp thủ đoạn.
Nhẫn nại, giả dối.
Hắn thực sự đúng là người được kế thừa dòng m.á.u từ đế hậu.
Chẳng trách phụ thân của Thiên Tuế Hồng không muốn nàng điều tra tiếp.
Chợ đen vậy mà lại có liên quan đến thái tử.
Tuy chợ đen tạo cho nhiều người cơ hội sống sót, nhưng tệ nạn chất chồng: Buôn bán nữ nhân và trẻ em, mua bán nô lệ, lấy mạng người làm thú vui… việc xấu nhan nhản khắp nơi.
Thái t.ử cùng chợ đen dây mơ rễ má nhưng lại chẳng thay đổi được gì.
Nếu vậy, chợ đen này, Tần Kim Chi nàng sẽ thu lấy!
Dù sao cũng là người một nhà.
Có điều, nàng nên đi gặp thái t.ử thúc thúc kia một chuyến.
Hẳn là tin tức bên chợ đen cũng đã truyền đến Đông cung rồi.
Ngày hôm sau hạ triều, hoàng hậu sai người đợi ngoài đại điện, nhờ Tần Kim Chi mang chút bổ phẩm đến cho thái tử.
Tần Kim Chi quang minh chính đại tiến vào Đông cung.
Chỉ là lần này, dường như đám cung nhân ở Đông cung đã đợi nàng từ sớm.
Một người bước lên phía trước:
“Tham kiến quận chúa.”
Người này chính là thái giám thân cận của Thái t.ử - Vương Uy, Vương công công.
Tần Kim Chi nhướng mày nhìn ông ta.
Vương công công cung kính nói:
“Điện hạ đặc biệt dặn dò nô tài đứng đợi người ở đây.”
Tần Kim Chi đáp một tiếng, sau đó theo sau Vương công công tiến vào Đông cung.
Vương công công dẫn nàng đến một đình giữa hồ.
Trong đình chỉ có một mình thái tử, hắn quay lưng lại, đang cho cá ăn.
Tần Kim Chi bước đến bên cạnh hắn:
“Sao thúc thúc vẫn chưa nhớ được bài học, còn dám một mình hẹn ta ở hồ.”
Thái t.ử cười nhạt, tay vẫn rải thức ăn cho cá.
“Nhạc phụ tuổi đã cao, ngươi hãy nhẹ nhàng với ông ấy.”
Tần Kim Chi nhún vai:
“Người không phải là do ta bắt.”
Thái t.ử đem hết thức ăn trong tay rải xuống hồ, đàn cá tranh nhau bơi đến.
“Đã tra ra cả rồi à?”
Tần Kim Chi nhìn gương mặt của hắn, giờ đây không còn che giấu gì nữa:
“Sao thúc thúc không tiếp tục diễn nữa, nếu thật sự ngươi muốn ngăn cản ta, ta sẽ chẳng tra ra được.”
Thái t.ử ngồi xuống ghế đá, trên bàn bày đủ các loại hoa quả.
Hắn đẩy một đĩa mơ chua đến trước mặt nàng.
Tần Kim Chi nhướng mày, khẽ cười:
“Xem ra, tin tức của thúc thúc cũng không thông tuệ lắm, vị giác của ta đã được khôi phục rồi.”
Ánh mắt của thái t.ử thoáng trầm xuống, sau đó lại bật cười:
“Có lẽ sau này, danh hiệu thiên hạ đệ nhất thần y chỉ có thể thuộc về bằng hữu của ngươi, đến cả Bích Lạc Chi Độc mà cũng có thể giải được.”
Tần Kim Chi cầm một quả ngọt bên cạnh, lắc đầu nói một cách rất tùy ý:
“Vẫn chưa giải được.”
Thái t.ử ngẩn người:
“Sao?”
Tần Kim Chi c.ắ.n quả ngọt trong tay một miếng:
“Nàng ta lén lấy bí d.ư.ợ.c trong nhà cho ta, ta còn có thể sống thêm ba năm.”
Thái t.ử cau mày thật chặt:
“Lan Chi thảo… bao năm nay ta vẫn luôn tìm kiếm, chỉ tiếc là người ta phái đi đều bặt vô âm tín. Yên tâm, thúc thúc sẽ không để ngươi c.h.ế.t.”
Tần Kim Chi nhai chậm lại:
“Tại sao lại làm như vậy?”
Thái t.ử cười tự giễu:
“Suốc bao năm qua, là ta bất hiếu, làm phụ hoàng và mẫu hậu thất vọng. Ta làm thái tử, có quá nhiều việc mà ta không thể kiểm soát được. May mà có ngươi bầu bạn bên cạnh họ, cũng không uổng công năm xưa ta nhờ người chuyển lời cho Tần thúc, đưa ngươi nhập cung.”
Tần Kim Chi nghe xong chỉ gật đầu:
“Vì sao thúc thúc lại nói với ta những điều này?”
Thái t.ử đẩy đĩa quả ngọt về phía nàng:
“Thiên hạ này, Tiêu và Tần vốn là một nhà. Trước kia ngươi còn nhỏ, ta sợ nhiều chuyện liên lụy đến ngươi. Nhưng những việc ngươi đã làm trong mấy tháng ngắn ngủi từ khi ngươi hồi kinh, cho thấy ngươi thật sự đã trưởng thành rồi. Không giống Tần thúc, không giống T.ử Nghi, mà lại rất giống với phụ hoàng. Nếu ngươi là nam tử, ta còn muốn để ngươi ngồi trên ngai vàng kia một lần.”
Tần Kim Chi xua tay:
“Các người đừng có lợi dụng ta thêm nữa.”
Nàng ném hạt quả vừa ăn xong sang một bên.
“Còn chuyện lão già họ Ngô kia là thế nào?”
