Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 213: Lấy Cái Chết Tỏ Lòng Trung
Cập nhật lúc: 31/12/2025 21:02
“Triệu gia Cô Tô, trung quân ái quốc, trong lúc quốc gia nguy nan đã hào phóng góp sức, đem lương thảo gửi đến cho binh sĩ Đại Tấn ta, lại chưa từng tham công nhận thưởng, quả thật xứng đáng với danh hiệu Đệ Nhất Hoàng Thương.
Triệu Nguyên Anh là nữ nhân tài giỏi không kém gì nam nhân, có công với xã tắc, trẫm quyết định phong ngươi làm huyện chủ, ban tước hiệu Chiêu Vinh, thưởng phong địa ở Yên Sơn Huyện, thực ấp năm trăm hộ!”
Triệu Nguyên Anh cung kính dập đầu:
“Thần nữ, tạ chủ long ân!”
Sắc mặt Đỗ Trọng và Thôi thừa tướng đều vô cùng khó coi. Chẳng những không thể định tội Trấn Bắc vương chuyện tiền giả, ngược lại còn để một nữ thương nhân được phong làm huyện chủ. Một chức huyện chủ nho nhỏ mà đã có phong địa, đây là ân sủng lớn thế nào?
Sắc mặt Đỗ Trọng trầm xuống. Trong cung không có bức tường nào kín gió, tuy bệ hạ và hoàng hậu chưa công khai thân phận của Triệu Nguyên Anh, nhưng ông ta đã tra ra được, Triệu Nguyên Anh chính là nhi nữ của người muội muội thất lạc năm xưa của hoàng hậu, cũng tức là cháu ruột của bà.
Tài lực Triệu gia Cô Tô vô cùng hùng hậu, có nguồn tiền này nâng đỡ, chuyện thái t.ử đăng cơ sau này lại càng thêm phần chắc chắn.
Lúc này, Tần Kim Chi lên tiếng:
“Đã nhắc đến vấn đề lương thảo cho tướng sĩ, vậy ta cũng xin nói đôi lời. Quốc khố trống rỗng, số lương thảo gửi đến biên ải hoàn toàn không đủ.
Bao năm nay, phần lớn lương bổng của quân sĩ đều do Triệu gia và Trấn Bắc Vương phủ gánh vác. Ta chỉ muốn hỏi các vị một câu, Trấn Bắc quân bảo vệ ai? Có phải bảo vệ lê dân bách tính của Đại Tấn không?”
Đám văn võ bá quan nhìn nhau, chưa hiểu ý tứ trong câu nói của nàng.
“Dĩ nhiên là Trấn Bắc quân bảo vệ bách tính của Đại Tấn.”
Tần Kim Chi cười lạnh:
“Đúng là bảo vệ bách tính của Đại Tấn. Mấy chục năm chiến sự, thư cầu viện của biên ải vì thiếu lương thảo đã nhiều đến hàng trăm.
Các vị ngồi ở vị trí quyền cao chức trọng, nhưng có ai trong các vị đã từng thật sự nghĩ cho quân sĩ, muốn hóa giải cơn nguy cấp cho đại quân đang trấn thủ biên ải Đại Tấn chưa?”
Trăm quan đều trầm mặc.
Trên gương mặt của Tần Kim Chi toàn là vẻ châm biếm:
“Lúc quốc gia nguy nan, các ngươi làm gì? Các ngươi hưởng lạc, tranh quyền, kết bè kết phái. Nay lại muốn vu hãm, bôi nhọ một lão tướng đã cống hiến cả đời vì giang sơn xã tắc Đại Tấn.
Các vị đại nhân, nửa đêm canh ba, lương tâm các ngươi có yên ổn không, các ngươi ngủ có ngon không?”
Không để mọi người kịp phản ứng, nàng tuốt kiếm, đặt ngang cổ mình.
Hoàng đế và Trấn Bắc vương lập tức đứng bật dậy:
“Kim Chi, con làm gì vậy!”
Ánh mắt Tần Kim Chi vẫn thẳng tắp, nhìn thẳng vào các đại thần:
“Tổ phụ ta cả đời chinh chiến, tận tâm cống hiến cho Đại Tấn, ta tuyệt đối không cho phép ai bôi nhọ thanh danh trong sạch của người.
Nếu các vị cứ khăng khăng hãm hại Trấn Bắc Vương phủ, hôm nay ta sẽ lấy cái c.h.ế.t để chứng minh sự trong sạch, xin các anh linh của Đại Tấn hãy vì Tần gia ta mà chủ trì công đạo!”
“Không được!”
“Kim Chi quận chúa, xin hãy đợi đã!”
“Quận chúa, xin hãy suy nghĩ kỹ!”
Không ngờ, những kẻ ngăn cản đầu tiên lại chính là Đỗ Trọng và Thôi thừa tướng.
Chuyện Tần gia đúc tiền giả đã được định đoạt ngay từ khoảnh khắc Triệu Nguyên Anh đưa ra sổ sách. Tuy Tần Kim Chi nhiều lần làm việc hoang đường ở Kinh thành, nhưng Trấn Bắc vương cùng Trấn Bắc quân lại rất được lòng dân, nhất là sau khi trận đại chiến với Sở quốc vừa kết thúc.
Nếu hôm nay Tần Kim Chi c.h.ế.t ngay tại đại điện, chỉ riêng tiếng dân chúng oán than thôi cũng đã khó lòng dập tắt. Tần gia một nhà trung liệt, nam đinh c.h.ế.t sạch, chỉ còn mỗi đứa tôn nữ này. Sau chiến tranh, nàng còn bị chư quan bức t.ử. Ngay cả trung thần cũng có kết cục như vậy, dân chúng còn biết nương nhờ vào ai?
Mà việc này lại là do Thôi thừa tướng và Đỗ Trọng cầm đầu. Nếu Tần Kim Chi c.h.ế.t, đối thủ chính trị hạch tội, thiên t.ử giận dữ, quan trọng nhất là trăm vạn binh sĩ của Trấn Bắc quân.
Cướp binh quyền một cách danh chính ngôn thuận là một chuyện, nhưng nếu vì binh quyền mà bức t.ử tôn nữ của Trấn Bắc Vương, đến lúc thiết kỵ tràn vào Kinh thành, m.á.u nhuộm triều đình, thì Thôi gia, Đỗ gia sẽ lâm vào cảnh nguy khốn.
Tần Kim Chi có thể c.h.ế.t, binh quyền có thể đoạt, nhưng tuyệt đối không thể vào lúc then chốt này!
Thôi thừa tướng lạnh mặt, nói:
“Quận chúa, chuyện tiền giả là do chúng ta thất sát, nhưng chúng ta tuyệt đối không có ý vu hãm vương gia. Vương gia là công thần của Đại Tấn, nếu không bị kẻ khác che mắt, chúng ta đã không làm chuyện hồ đồ như vậy!”
Đỗ Trọng cũng vội vã phụ họa:
“Thôi thừa tướng nói đúng, quận chúa, mau hạ kiếm xuống.”
“Quận chúa, xin hãy nghĩ kỹ!”
Nếu hôm nay Tần Kim Chi c.h.ế.t ở đại điện, ai trong số bọn họ cũng khó mà rũ bỏ trách nhiệm.
Ở Kinh thành này, người khôn khéo không ít, ai cũng hiểu rõ, sự đáng sợ của Trấn Bắc quân chính là một lòng theo chủ. Tình nghĩa vào sinh ra t.ử trên chiến trường khiến họ đoàn kết như sắt thép.
Nếu lúc này quân tâm tan rã thì chẳng sao, nhưng hiện nay Trấn Bắc quân chỉ còn lại Tần Nghiệp. Một khi Tần Kim Chi c.h.ế.t, nếu Tần Nghiệp sinh lòng phản nghịch, sẽ không bao giờ lấy lại được binh quyền.
Ánh mắt Tần Kim Chi lạnh như băng:
“Tổ phụ ta vì Đại Tấn mà cả đời đ.á.n.h trận, nay tuổi đã xế chiều lại bị người tùy tiện sỉ nhục, bôi nhọ. Ta là người Tần gia, tuy không thể theo tổ phụ ra chiến trường, nhưng cũng có cốt khí bảo vệ gia đình.
Thôi thừa tướng, Đỗ thượng thư dẫn đầu chư quan công kích tổ phụ ta, chẳng lẽ không nghĩ rằng nếu thiên hạ tin lời vu cáo ấy, thì nửa đời còn lại của tổ phụ ta sẽ bị người đời chỉ vào lưng mà c.h.ử.i rủa hay sao?
Hôm nay, ta lấy cái c.h.ế.t để tỏ lòng trung, chứng minh sự trong sạch của tổ phụ, bách tính tự sẽ có phán đoán!”
Thôi thừa tướng vội vàng nói:
“Ta, nguyện nhận lỗi với Trấn Bắc vương!”
Đỗ Trọng hít sâu một hơi:
“Ta, cũng nguyện nhận lỗi với Trấn Bắc vương.”
“Xin vương gia thứ tội, là do chúng ta sơ suất, cầu vương gia hãy khoan dung.”
Tần Kim Chi hừ lạnh:
“Các vị đại nhân thật là lợi hại, chỉ bằng vài lời nói là có thể đẩy người khác vào chỗ c.h.ế.t, rồi lại chỉ cần một câu nhận lỗi nhẹ nhàng là muốn cho qua chuyện. Hôm nay, Tần Kim Chi ta xem như đã được mở mắt!”
Thôi thừa tướng nén cơn giận trong lòng xuống:
“Quận chúa cho rằng nên xử trí thế nào?”
Đỗ Trọng cũng nói:
“Xin quận chúa chỉ giáo.”
Sắc mặt Tần Kim Chi thay đổi, từ nghiêm nghị hào hùng trở lại lười nhác bỡn cợt. Nàng nhướng mày, chậm rãi hạ kiếm.
Mọi người đều thở phào.
Tần Kim Chi cất liếng:
“Vì các vị đã thành tâm muốn biết, bổn quận chúa cũng không nỡ phụ lòng. Tội danh vu khống vương gia lớn như vậy, các vị thấy có nên bồi thường chút phí tổn hại danh dự cho Trấn Bắc Vương phủ hay không?”
Đỗ Trọng trợn ngược mắt. Thì ra con nhãi này bày ra bao nhiêu trò như thế chỉ là để đòi tiền.
Thôi thừa tướng nghiến răng:
“Như ý muốn của quận chúa!”
Chỉ là một ít bạc, miễn là vụ việc hôm nay có thể kết thúc, cũng không xem là thiệt hại lớn.
Tần Kim Chi gật gù, cười tươi:
“Thôi thừa tướng thật là hào sảng. Vậy thì, quan viên tam phẩm trở lên, bồi thường mười vạn lượng bạc trắng cho Trấn Bắc Vương phủ. Quan viên tam phẩm trở xuống, bồi thường năm vạn lượng bạc. Chuyện hôm nay, xem như kết thúc, thế nào?”
Đỗ Trọng vừa định mở miệng quát tháo, đã thấy Tần Kim Chi lại chậm rãi đặt thanh kiếm lên vai.
Rõ ràng ông ta biết, con nhóc này chỉ muốn đào tiền của bọn họ. Nhưng không ai dám đ.á.n.h cược!
Con nhóc này là kẻ điên, chuyện gì cũng dám làm!
Tần Kim Chi mỉm cười:
“Đỗ thượng thư, ngài muốn nói gì sao?”
Đỗ Trọng chỉ cảm thấy tim mình như sắp nhảy vọt ra ngoài vì tức giận.
“Như ý muốn của quận chúa!”
Tần Kim Chi lại gật đầu:
“Các vị đại nhân, ý các vị thế nào?”
“Như ý muốn của quận chúa!”
Tần Kim Chi tươi cười rạng rỡ:
“Nếu vậy, tổ phụ, người hãy tha thứ cho các vị đại nhân đi. Tuy họ không phân rõ trắng đen mà vu hãm chúng ta, nhưng cũng là vì bị kẻ khác che mắt. Người xem, các vị đại nhân thành ý biết bao!”
