Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 219: Trượng Trách Từ Du
Cập nhật lúc: 31/12/2025 21:03
Vương Thương gào lên t.h.ả.m thiết:
“Quận chúa! Người g.i.ế.c ta đi!”
Tần Kim Chi buông hắn xuống đất, một tay rút kiếm của Từ Du ra.
“Ngươi nghĩ ta không dám g.i.ế.c ngươi sao?”
Từ Du vội tiến đến, khẩn cầu:
“Quận chúa! Việc này còn phải bẩm báo với vương gia mới có thể định đoạt, Vương Thương là nhân chứng quan trọng, không thể g.i.ế.c hắn!”
Tần Kim Chi đỏ mắt, cười lạnh nhìn Từ Du.
“Ta đã sớm biết ngươi và Hách tướng quân bất hòa, nay loại gian tặc này mang lòng dạ hiểm ác vu khống ông ấy, chẵng những ngươi không điều tra rõ chân tướng, lại còn thông đồng với hắn, nhân lúc nguy nan mà đạp ông ấy thêm một đạp!”
Từ Du lập tức quỳ xuống:
“Quận chúa! Mạt tướng tuyệt đối không có ý đạp người xuống nước! Mọi chứng cứ đều chỉ về phía Hách tướng quân, vậy nên ta mới bắt người, thẩm vấn nghiêm khắc!”
Tần Kim Chi lạnh lùng nhìn Từ Du:
“Làm nhiễu loạn quân tâm, nên trị tội gì?”
Các tướng sĩ phía sau Từ Du nghe vậy, đồng loạt quỳ xuống.
“Quận chúa thứ tội! Từ tướng quân chỉ là phụng mệnh hành sự, người không thể vì tình nghĩa giữa Hách tướng quân và người đặc biệt mà bao che cho ông ấy! Từ tướng quân không làm sai gì cả!”
Tần Kim Chi hoàn toàn phớt lờ tất cả những lời giải thích.
“Người đâu, kéo kẻ gây nhiễu loạn quân tâm này xuống, đ.á.n.h năm mươi trượng quân côn!”
“Quận chúa!!!”
Từ Du đứng dậy, trực tiếp đi ra thao trường.
Binh sĩ hành hình thấy Từ Du đã cởi bỏ áo ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng, ánh mắt liên tục hướng về Tần Kim Chi.
Tần Kim Chi đứng cách đó không xa, lạnh giọng nói:
“Đánh!”
Toàn bộ binh sĩ trong doanh trại đồng loạt quỳ rạp xuống.
“Cầu quận chúa khai ân!”
Từ Du vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, từng gậy quân côn nặng nề giáng xuống lưng hắn. Trong chốc lát, m.á.u đã bắt đầu rỉ ra.
Một vị tướng từng gặp Tần Kim Chi ở Vương phủ tiến lên, nói:
“Quận chúa, người chưa phân rõ trắng đen đã trách phạt Từ tướng quân như vậy, các tướng sĩ khác sẽ nghĩ thế nào? Người không thể làm lạnh lòng trăm vạn binh sĩ! Xin quận chúa mau mau dừng hình phạt!”
Tần Kim Chi nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi:
“Từ khi nào mà ngươi cũng có thể thay ta làm chủ rồi?”
Bất kể các tướng sĩ cầu xin thế nào, Tần Kim Chi vẫn không mở miệng. Đến khi đủ năm mươi trượng, nàng mới thúc ngựa rời khỏi quân doanh.
Từ Du được người khiêng về trướng. Nửa đêm, hắn lên cơn sốt cao, binh sĩ phải cấp tốc đưa hắn về thành để chữa trị.
Tin tức Tần Kim Chi vì bao che cho Hách Hành Sơn mà nặng tay trừng phạt Từ Du, nhanh ch.óng lan khắp Trấn Bắc quân.
Lục hoàng t.ử nhận được tin, lập tức vào cung trong đêm.
“Hoàng muội! Quả nhiên đúng như muội dự liệu, Tần Kim Chi vì bao che cho Hách Hành Sơn mà nặng tay phạt trượng Từ Du. Hiện giờ, trong Trấn Bắc quân đã có không ít tướng sĩ bất mãn với nàng ta!”
Tiêu Linh Lung nhìn bức thư, cười lạnh một tiếng.
“Tần Kim Chi cũng chỉ có vậy. Nhưng dựa theo thủ đoạn hành sự của nàng ta, chắc chắn không đơn giản như thế.
Hãy phái người theo dõi Hách Hành Sơn, còn cả Hách Thanh bên cạnh phụ hoàng, phía quân doanh cũng phải giám sát thật c.h.ặ.t.”
Lục hoàng t.ử gật đầu.
“Hoàng muội, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
Tiêu Linh Lung khẽ cười:
“Quân tâm bất ổn, chẳng phải chính là lúc tốt nhất để thu mua lòng người sao? Phái người giao tiếp với những tướng sĩ đã bắt đầu nảy sinh bất mãn với Tần gia.”
Lục hoàng t.ử nhíu mày, suy nghĩ:
“Người của chúng ta đã từng đến giao thiệp với họ rồi, chỉ là đều bị từ chối.”
Tiêu Linh Lung nâng chén trà lên:
“Thời thế đã khác. Chiến sự đã kết thúc, ai mà chẳng phải lo cho tiền đồ của mình.
Không lôi kéo được người, là cho chưa đủ lợi. Chỉ cần hoàng huynh vung bạc ra thật nhiều, còn sợ không mua được lòng người sao?”
Lục hoàng t.ử chậm rãi nói:
“Tuy tài vật có thể lay động lòng người, nhưng sau này, những kẻ bị kéo về bằng tiền bạc chưa chắc sẽ thật sự trung thành với ta.”
Tiêu Linh Lung đặt chén trà xuống, bật cười:
“Hoàng huynh, huynh thật sự quá ngây thơ. Những người đó chỉ là quân cờ dùng để đối phó với Tần Kim Chi, huynh thật sự định thu họ vào dưới trướng sao?
Một khi quân tâm của Trấn Bắc quân tan rã, nội bộ rạn nứt, phân ly, binh quyền sẽ trở về tay ngoại tổ phụ. Đến lúc nắm được binh quyền, họ sống hay c.h.ế.t chẳng phải chỉ là một ý niệm của hoàng huynh hay sao?”
Lục hoàng t.ử gật đầu.
“Hoàng muội nói rất có lý.”
Tiêu Linh Lung nhìn hắn, trong mắt thoáng hiện vẻ không kiên nhẫn, sau đó nói tiếp:
“Hoàng huynh, muội nói thêm một câu. Người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, phải mở rộng cục diện. Tương lai thiên hạ đều là của huynh, đừng tiếc rẻ những vật ngoài thân!”
Lục hoàng t.ử c.ắ.n răng.
Nếu không phải Tần Kim Chi đã đến phủ hắn mà cướp một chuyến, hắn còn có thể bình thản nghe theo lời Tiêu Linh Lung. Giờ chỉ cần nghĩ đến tư khố của mình, tim hắn đã đau như cắt.
Tiêu Linh Lung lại nói:
“Nhân tiện, hoàng huynh đừng phái người liên lạc với Từ Du.”
Lục hoàng t.ử không hiểu:
“Hắn bị Tần Kim Chi đ.á.n.h năm mươi quân côn, tất nhiên trong lòng phẫn hận, chẳng phải đây chính là thời cơ tốt nhất để tiếp cận hắn sao?”
Tiêu Linh Lung giải thích:
“Từ Du có thể oán hận Tần Kim Chi, nhưng tuyệt đối sẽ không oán trách Tần Nghiệp. Hắn nghe theo lệnh Tần Kim Chi, cũng chỉ là vì nể mặt Tần Nghiệp. Nếu lúc này huynh phái người tiếp cận, kiến hắn sinh nghi, hắn sẽ báo cáo với Tần Nghiệp.
Hiện tại, Dương gia chưa thể chính diện đối đầu với Tần gia. Chỉ cần cho người trong quân giám sát là đủ.”
Lục hoàng t.ử gật đầu đáp ứng.
Sau khi Lục hoàng t.ử rời đi, Tiêu Linh Lung quay sang Hiền phi, nói với vẻ mất kiên nhẫn:
“Mẫu thân, đã nhiều năm như vậy, hoàng huynh chỉ lớn tuổi chứ không lớn đầu óc, chuyện đơn giản thế này cũng không làm xong.”
Hiền phi gõ nhẹ lên trán nàng ta:
“Không được nói về hoàng huynh con như vậy, chỉ có thể nói là con quá thông minh.”
Tiêu Linh Lung cầm lấy một miếng bánh, nói:
“Mẫu thân, phu quân của tỷ tỷ nuôi một nữ nhân bên ngoài, nghe nói là cực kỳ sủng ái, còn để nàng ta sinh cho hắn một đứa nhi t.ử.”
Ánh mắt của Hiền phi lạnh đi:
“Con cháu Lư gia, cũng chỉ có thế. Nếu không phải vì Dương gia và Lư gia liên hôn, sao tỷ tỷ con lại phải gả cho một thứ t.ử? Nam nhân đều như vậy, hay thay đổi và bất trung. Ta sẽ phái người xử lý.”
Tiêu Linh Lung lại mỉm cười:
“Mẫu thân, xử lý người này thì sẽ có người khác. Nếu để tỷ phu biết chuyện, hai nhà kết thù thì phải làm sao?”
Hiền phi nhìn nàng ta:
“Con có biện pháp gì?”
Tiêu Linh Lung khẽ cười:
“Người yêu nhau luôn muốn sinh con. Đã thích sinh như vậy, cứ để nàng ta sinh đi. Nữ nhân sinh nở là chuyện bước một chân vào quỷ môn quan, một xác hai mạng cũng không phải chuyện hiếm.”
Hiền phi gật đầu:
“Ta sẽ phái người xử lý, tuyệt đối đừng để tỷ tỷ con biết chuyện dơ bẩn này.”
Tiêu Linh Lung đứng dậy:
“Vậy, nhi thần xin cáo lui.”
Bước ra khỏi cung của Hiền phi, ánh mắt Tiêu Linh Lung trở nên tiêu điều.
Tỷ tỷ và nàng ta là ruột thịt cùng một mẫu thân sinh ra. Tỷ tỷ rất thông minh, vậy mà lại đem lòng yêu một thứ t.ử chỉ vì đã liên hôn. Nếu không vì sợ tỷ tỷ chịu kích thích, nàng ta căn bản sẽ chẳng thèm để mắt đến hậu viện của hắn.
Còn hoàng huynh, bao nhiêu năm qua vẫn không tiến bộ. Chỉ cần Tần Kim Chi dùng một chút thủ đoạn, đã có thể khiến hắn rối loạn.
Nếu nàng ta không phải là nữ nhân, liệu vị trí kia sẽ đến lượt hoàng huynh ngồi sao?
Nhưng như vậy cũng tốt.
Hoàng huynh không đủ thông minh, sau khi giúp hắn đoạt được hoàng vị, việc điều khiển hắn như con rối sẽ dễ dàng hơn.
Tương lai, nàng ta sẽ trở thành vị công chúa quyền thế nhất thiên hạ!
Tần Kim Chi muốn nâng đỡ chính thống, muốn thái t.ử kế thừa đại thống, cũng phải hỏi xem nàng ta có đồng ý hay không.
Dù Tần gia là công thần của Tấn quốc thì đã sao? Những kẻ cản đường nàng ta, đều phải c.h.ế.t!
