Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 89: Tại Sao Ta Phải Tát Vào Mặt Nàng
Cập nhật lúc: 31/12/2025 19:52
Chương 89: Tại Sao Ta Phải Tát Vào Mặt Nàng
Lý Lạc Dao không dám tin vào tai mình.
Tần Kim Chi… muốn nàng ta ăn bông hoa mà nàng ta vừa giẫm nát sao?
Vân Cẩm nhìn một tiểu thị vệ phía sau, nói:
“Mang đồ đến đây.”
Trên tay tiểu thị vệ cầm một túi vải.
Vân Cẩm nhận lấy, sau đó ném thẳng xuống trước mặt Lý Lạc Dao.
Túi vải bung ra, bên trong là hoa Mạn Đà La bị giẫm nát, bùn dính đầy cánh hoa.
Lý Mục Ly vội vàng nói:
“Quận chúa! Là lỗi của tiểu nữ.
Hạ tướng nguyện bồi thường cho bằng hữu của người bao nhiêu bạc cũng được.
Nếu không, hạ tướng sẽ để tiểu nữ trực tiếp xin lỗi bằng hữu của người!”
Tần Kim Chi cười ngạo nghễ:
“Được! Chỉ cần nàng tha lỗi cho ngươi, việc này ta sẽ bỏ qua.
Vân Cẩm, đi gọi Lưu Y Y.”
Lý Mục Ly vội vàng nói:
“Đa tạ quận chúa!”
Nhưng Tần Kim Chi lại giơ một ngón tay đặt lên miệng:
“Đừng vội tạ ơn, chưa xong đâu.”
Nàng nhìn tiểu thị vệ bị Lý Lạc Dao giẫm vào tay, nói:
“Đưa tay ngươi cho Lý tướng xem thử.”
Tiểu thị vệ lập tức hoảng sợ.
Nhưng nghe theo lời nàng, vẫn bước đến đưa tay ra.
Cả bàn tay đỏ sưng, còn dính bùn từ dấu giày, rõ ràng là đã bị đạp mạnh.
Tần Kim Chi nhướn mày:
“Lý tướng đã nhìn rõ chưa?”
Lý Mục Ly trừng mắt nhìn Lý Lạc Dao, vội nói:
“Hạ tướng sẽ tìm lang y cho tiểu thị vệ này.
Ngoài ra, sẽ bồi thường thêm bạc, quận chúa thấy thế nào?”
Tần Kim Chi cười như thể nghe chuyện tiếu lâm:
“Ngươi nghĩ ta thiếu bạc sao?”
Mặt Lý Mục Ly xám lại.
Kho bạc trống rỗng, hầu hết lương thực đều do Trấn Bắc Vương phủ chi trả.
Trong thiên hạ, ai cũng có thể thiếu bạc, chỉ riêng Tần Kim Chi tuyệt đối không.
Lý Mục Ly không biết tại sao hôm nay Tần Kim Chi bỗng nhiên nổi trận lôi đình.
Nhưng hắn hiểu rõ, nếu không có kết quả rõ ràng, việc hôm nay sẽ không qua được.
Hắn chắp tay, nói:
“Quận chúa muốn xử trí thế nào?”
Tần Kim Chi ngồi trên ghế, nghiêng người về phía trước, đặt tay trên đùi:
“Nàng ta làm hỏng một tay người ta, thì phải bồi thường một tay, vậy có công bằng không?”
Lý Mục Ly hoảng hốt ngẩng đầu.
Quận chúa… muốn Lạc Dao bồi thường bằng một tay sao?
Tần Kim Chi nhìn tiểu thị vệ:
“Đạp gãy tay nàng ta đi.”
Mặt tiểu thị vệ đầy khó xử.
Lý Lạc Dao là tiểu thư của Lý tướng, lại được vương gia yêu thương.
Sao có thể đạp gãy tay nàng ta được?
Hắn run rẩy nói:
“Quận chúa, thôi bỏ qua đi, tay ta không còn đau nữa, về nhà bôi t.h.u.ố.c là xong.”
Lý Lạc Dao nghe vậy, thở phào, Tần Kim Chi đang ra mặt vì tiểu thị vệ kia.
Giờ hắn đã nói vậy, Tần Kim Chi chắc cũng sẽ không làm khó nàng ta nữa.
Tần Kim Chi nhíu mày, tựa lưng vào ghế:
“Không đau nữa sao?”
Chợt thấy Vân Tước nhặt thanh kiếm trên mặt đất, một bước nhảy đến bên tiểu thị vệ.
Kiếm giáng xuống, tiếng thét thất thanh vang lên.
Một cánh tay của tiểu thị vệ rơi xuống đất.
“Aaaaa!!!”
Máu b.ắ.n lên mặt hai phụ tử Lý Mục Ly.
Tần Kim Chi tươi cười:
“Giờ thì đau rồi chứ?”
Lý Mục Ly trải qua bao trận chiến, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi trước ai.
Nhưng giờ lại cảm nhận được sự nguy hiểm từ một cô nhóc còn chưa lớn.
“Ai giẫm nát Mạn Đà La của ta?”
Chưa thấy người, đã nghe tiếng Lưu Y Y nổi giận.
Vừa bước vào sân, thấy tiểu thị vệ lăn trên đất, tay chảy đầy máu, nàng nhìn Tần Kim Chi đầy khinh bỉ:
“Dùng tay sao?”
Tần Kim Chi hất cằm:
“Cầm m.á.u cho hắn.”
Lưu Y Y lấy túi châm cứu từ tay áo ra.
Mười ba mũi kim đ.â.m xuống, tay tiểu thị vệ đã ngừng chảy máu.
Nàng đứng lên, ngoảnh lại, nhìn thấy Mạn Đà La bị giẫm nát trên đất, tâm trạng lập tức sụp đổ:
“Mạn Đà La của ta! Ai…?????”
Lý Mục Ly bừng tỉnh, vội vàng nói:
“Khách quý đừng giận, tiểu nữ chỉ nghịch ngợm, không biết sâu xa.
Lỡ đạp nát hoa của cô nương, hạ tướng nguyện trả mười lần bạc bồi thường.”
“Bao nhiêu bạc cũng không được. Đây là Mạn Đà La từ Tây Vực.
Dành cho phương t.h.u.ố.c trị thương của vương gia, hoa này vừa nở kịp dùng làm thuốc.”
Lý Lạc Dao suýt ngất, đây còn là t.h.u.ố.c dành cho tổ phụ Tần Kim Chi.
Lý Mục Ly không thể ngờ, một nữ y nhỏ lại dám ngang nhiên phủ nhận mặt mũi hắn.
Chẳng lẽ là không biết thân phận của hắn sao?
“Cô nương, hạ tướng là Lý Mục Ly, là Trung Vũ tướng quân.
Nếu cô nương không cần bạc, ta sẽ tìm một giống Mạn Đà La y hệt cho cô nương, xin cô nương tha lỗi cho tiểu nữ.”
“Y hệt? Đây là hạt giống từ Tây Vực do ta tự nuôi. Sao có thể tìm y hệt được?
Ngươi mù à? Hoa của ta lớn như thế, ngươi lại giẫm nát hết?
Ngươi cố tình sao? Sao ta phải tha cho nàng ta?”
Tần Kim Chi cười nhẹ:
“Lý tướng, không còn cách nào, nàng nói không tha cho nhi nữ của ngươi.”
Lý Mục Ly vội vàng khuyên nhủ:
“Cô nương, chỉ cần cô nương giúp tiểu nữ cầu tình, hạ tướng nhất định sẽ hậu tạ.
Thân thể tiểu nữ yếu ớt, nếu thật sự ăn thứ bẩn này sẽ không chịu nổi.
Huống hồ, chắc là cô nương cũng không muốn vì chuyện nhỏ này mà khiến Trấn Bắc Vương phủ bất hòa.”
Lưu Y Y đang đau sót nhìn hoa trên đất, nghe vậy, quay đầu cười lạnh, đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới người đối diện một lượt:
“Nghe ngươi nói, ý của quận chúa là, muốn nhi nữ ngươi ăn Mạn Đà La bị giẫm nát để chuộc lỗi với ta?”
Lý Mục Ly im lặng một lát:
“Đúng vậy, quận chúa nói chỉ cần cô nương tha lỗi, việc này sẽ được bỏ qua.
Chỉ cần cô nương giúp tiểu nữ cầu tình, hạ tướng nhất định sẽ hậu tạ!”
Lưu Y Y nhếch mép, hai tay chống hông:
“Quận chúa ra mặt cho ta, sao ta phải tát vào mặt nàng?”
Tiểu thị vệ nằm dưới đất giật thót, run rẩy, lập tức hiểu ra vì sao quận chúa lại cắt tay hắn.
Chủ nhà ra mặt giúp hắn, hắn lại tát vào mặt chủ nhà, chẳng phải đây là phản chủ sao?
Lý Mục Ly hoảng hốt, tiểu cô nương này thật sự quá vô tình!
Lưu Y Y quỳ một gối xuống trước Lý Lạc Dao:
“Ngươi tự ăn, hay ta cho ngươi ăn?”
Điển Phong Dương không nhịn được nữa, lao đến:
“Hỗn láo! Ngươi là ai mà dám nói với tiểu thư nhà Lý tướng như vậy?”
Tiết Hoài Nghĩa lập tức nhắm mắt lại, nghĩ thầm:
Sao nhị ca này lại nóng nảy như thế?
Lúc nãy đã ra tín hiệu cho hắn rồi, hắn lại không hiểu sao?
Quận chúa chính là muốn dạy cho đại ca một bài học.
Đại ca thậm chí còn không cầu cứu nghĩa phụ.
Ngoài việc nghĩa phụ hết lòng yêu quý tiểu quận chúa, chỉ cần nhìn qua cũng có thể hiểu được ý nghĩa tronh đó.
Lưu Y Y mặc kệ Điển Phong Dương là ai:
“Đây là Trấn Bắc Vương phủ, ta là khách của Kim Chi quận chúa, ngươi là ai mà dám dạy dỗ ta?”
Điển Phong Dương không ngờ Lưu Y Y lại hỗn xược như thế, quay lại nhìn Tần Kim Chi:
“Quận chúa! Ngươi để tiểu cô nương này hành hạ người nhà sao?”
Tần Kim Chi không ngẩng đầu:
“Điển tướng quân, ngươi muốn nhận thay nàng ta sao?”
