Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 15 - Lâm Và Thủy
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:08
Đêm rằm chưa tàn.
Khoảng rừng vừa bị xé rách vẫn còn mùi đất mới.
Thân cổ thụ gãy nghiêng, rễ lộ ra như những mạch m.á.u già nua bị phơi sáng dưới trăng.
Huy bước đến.
Không nhìn về hướng hổ rời đi.
Cậu đặt tay lên vết gãy.
Khí không bộc phát.
Không ầm vang.
Chỉ chảy.
Âm thầm như mạch nước ngầm.
Những cành gãy rời mềm dần.
Vỏ cây rơi xuống không còn khô xác
chúng mục ra, tan thành lớp đất sẫm màu.
Lá héo rã thành mùn.
Những thớ gỗ nứt tách rung khẽ,
từng sợi kéo lại, khớp về đúng vị trí.
Huy nâng thân cây bằng khí.
Không nhấc khỏi mặt đất.
Chỉ làm nó nhẹ đi.
Rễ được đặt lại vào lòng đất.
Đất khép lại như chưa từng bị xé toạc.
Khí sinh luồn qua từng mạch gỗ.
Vết gãy không biến mất.
Nó khép lại.
Như một vết sẹo lành.
Và từ đường sẹo ấy,
một mầm non nhú lên.
Xanh đậm.
Tươi hơn bất cứ chồi lá nào xung quanh.
Cỏ dựng thẳng.
Bụi cây nghiêng ngả vươn lại.
Khoảng rừng vừa bị tàn phá không trở về như cũ.
Nó tốt hơn trước.
Huy nhìn một lát.
Rồi nhảy lên ngọn cây vừa được nối lại.
Ngồi xuống.
Thiền.
Trăng lùi dần.
Đêm tan.
Sáng.
Huy ra sông.
Dòng nước rộng, chảy chậm, mặt nước lấp lánh ánh nắng sớm.
Cậu bước xuống.
Thả lỏng.
Thân người nổi lên.
Lềnh bềnh giữa dòng như một x.á.c c.h.ế.t trôi.
Một chiếc đò ngang đi qua.
Người lái đò hoảng hốt:
“Có người c.h.ế.t!”
Họ chèo lại gần.
Kéo cậu lên bờ.
Huy ho vài tiếng, mở mắt.
Một người đàn bà lắc đầu:
“Thằng đó mà.
Từ ngày ông nó mất, bố mẹ bỏ đi,
nó cứ lủi thủi một mình, khùng khùng sao sao ấy.”
Người lái đò nhổ nước bọt xuống sông.
“Kệ nó. Chắc đầu óc có vấn đề.”
Họ bỏ đi.
Huy ngồi dậy.
Phủi bùn trên áo.
Không giận.
Không buồn.
Chỉ quay lại sông.
Ngày thứ hai.
Ngày thứ ba.
Chiếc đò lại lướt ngang.
Người lái chỉ liếc một cái rồi nhếch mép:
“Nó lại ra nữa kìa.”
Một người khác cười khẩy:
“Kệ đi. Đừng có vớt. Phiền lắm.”
Không ai chèo lại gần nữa.
Họ để mặc thân người ấy trôi giữa dòng.
Như một khúc gỗ vô chủ.
Dần dần, Huy không còn nổi lềnh bềnh.
Cậu ngồi được trên mặt nước.
Hai chân xếp bằng.
Mặt sông lõm xuống thành một vòng tròn nhỏ quanh thân cậu.
Nước không nhận cậu chìm.
Cũng không đẩy cậu lên.
Chỉ giữ.
Cân bằng.
Sau đó, cậu lặn.
Ban đầu vài chục nhịp tim.
Rồi lâu hơn.
Lâu đến mức người trên bờ nghĩ cậu đã c.h.ế.t thật.
Nhưng lần nào Huy cũng trồi lên.
Bình thản.
Như thể phổi không còn là thứ duy nhất giữ mạng sống.
Một buổi trưa.
Dưới đáy sông.
Ánh nắng rọi xuống thành những cột sáng đục mờ.
Huy ngồi xếp bằng.
Khí hòa vào dòng chảy.
Chợt
Một cái đuôi.
Đen.
Bóng.
Lướt qua tầng nước sâu.
Nhanh như một vệt mực tan.
Rồi biến mất.
Huy mở mắt.
Chỉ có nước đục và cát lắng.
Cậu nghĩ mình hoa mắt.
Khép mắt lại.
Không đuổi theo.
Nhiều ngày sau.
Huy trở về nhà.
Ngôi nhà nhỏ vẫn im lìm.
Cửa vừa mở
Một bóng nhỏ lao ra.
Con chuột từng dâng bánh cho cậu.
Lông nó rối bời.
Mắt đỏ hoe.
Thân run rẩy.
Nó quỳ xuống.
Giọng đứt quãng:
“Vua… con cháu… biến mất cả rồi…”
Huy nhìn nó.
Không hỏi ngay.
Gió ngoài sân chợt ngừng.
“Không xác… không m.á.u…
chỉ là… không còn một con nào…”
Khoảng lặng kéo dài.
Ở một nơi rất sâu dưới lòng đất,
có thứ gì đó khẽ rung.
Như thể vừa nghe thấy điều mình chờ đợi.
