Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 23 - Nhân Quả
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:10
Trăng rằm treo cao.
Không sáng.
Chỉ trắng bệch như mắt người c.h.ế.t.
Huy nằm gục giữa sân làng.
Tóc bạc thêm một mảng lớn, loang như vết mốc trên gỗ mục.
Bóng dưới chân cậu không còn rõ hình người.
Nó mờ, rung nhẹ, như sắp tan.
Dân làng đứng vòng ngoài.
Không ai dám lại gần.
Họ sợ Huy.
Họ sợ điều vừa xảy ra.
Thứ vượt khỏi thần phật.
Vượt khỏi khoa học.
Vượt khỏi cả sự hợp lý của sợ hãi.
Gió ngừng.
Không gian đặc quánh.
Rồi từ phía rìa ánh trăng - một chiếc bờm ánh bạc khẽ lay.
Con ngựa đứng đó.
Không ai biết nó đến từ lúc nào.
Không vó.
Không bóng.
Không hơi thở.
Nó tiến lại gần Huy.
Hạ đầu.
Mắt nó sâu như giếng cạn.
— Sắp c.h.ế.t rồi à.
Giọng nói không phát ra âm thanh.
— Khi linh hồn tách khỏi bản ngã… chính là lúc sự thật hé mở.
Nó c.ắ.n vào cổ áo Huy.
Nhấc lên.
Thân xác nhẹ như một cái vỏ đã rỗng ruột.
Đáp lên tấm lưng to lớn
Con ngựa quay đầu.
Bước.
Mỗi bước đi, mặt đất như rạn nứt thành những lớp ký ức cũ kỹ.
Rồi nó chạy.
Không chạy về phía trước.
Mà xuyên xuống dưới.
Xuyên qua ánh trăng.
Xuyên qua lớp da của thời gian.
Huy không tỉnh.
Nhưng cậu nhìn thấy.
Không phải bằng mắt.
Mà như bị cưỡng ép nuốt vào một cuộn phim nhuốm m.á.u.
Sấm xé trời.
Một người đàn ông áo bào rách nát đứng giữa trận đồ.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Hai tay kết ấn đến bật m.á.u.
Đối diện hắn - một con rồng khổng lồ.
Vảy vàng, ánh lên sự quyền thế.
Đó là Trấn Yêu Đời Một.
Hắn gào lên, tiếng gào làm rách cả tầng mây:
— Phong!
Máu phun khỏi miệng hắn.
Cơ thể nứt dần như tượng đất nung.
Con rồng gào thét, tiếng rít kéo dài như móng cào vào linh hồn.
Ánh sáng bùng lên.
Khi tắt.
Người đàn ông không còn.
Máu thịt ông hóa thành cuốn sách rơi xuống hút lấy long hồn.
Xác con rồng hóa thành cây b.út đen, thân dài, mực đặc như m.á.u đông nghìn năm.
Hai vật chạm đất.
Một người mẹ dắt tay đứa trẻ đi tới, họ là vợ con của TRẤN YÊU ĐỜI 1
Họ nhặt lên.
Không biết mình vừa nhặt cả một tai họa.
Mười năm sau.
Đứa trẻ phát hiện mình có sức mạnh.
Một lần tức giận.
Một lần thù hằn.
Một người ngã xuống.
Nó nhận ra.
Nó khác.
Không ai dạy nó giữ tâm.
Không ai dạy nó sợ.
Nghèo đói dạy nó cách c.ắ.n trước khi bị c.ắ.n.
Chợ dạy nó rằng lòng tốt là thứ xa xỉ.
Nó lớn lên giữa mùi cá ươn, tiếng c.h.ử.i rủa và sự khinh miệt.
Sức mạnh trong nó không có khuôn.
Không có giới hạn.
Nó trở thành trùm của đám ăn mày.
Ăn cắp.
Bảo kê.
Tống tiền.
Cười khi người khác khóc.
Một ngày.
Nó trộm vàng nhà phú hộ.
Bị bắt.
Bị trói.
Phú hộ ngồi trên ghế cao, tay vuốt râu, bụng phệ rung nhẹ theo tiếng cười.
Người mẹ quỳ dưới sân.
Trán dập xuống đất đến bật m.á.u.
— Tha cho nó… xin ngài…
Phú hộ nghiêng đầu.
Ánh mắt chậm rãi lướt từ mái tóc xuống cổ, xuống thân thể người đàn bà góa.
Nụ cười hắn mềm ra.
— Tha… cũng được.
Cánh cổng khép lại rất nhẹ.
Không tiếng kêu.
Không tiếng cầu xin.
Chỉ có tiếng then cửa cài vào — như đóng nắp quan tài.
Đứa trẻ được thả.
Nó đứng ngoài cổng.
Một ngày.
Hai ngày.
Đến ngày thứ ba.
Cánh cổng mở.
Một thân thể bị ném ra.
Lạnh.
Cứng.
Mắt còn mở.
Nhưng hồn đã bị xé khỏi xác từ lâu.
Đứa trẻ không khóc.
Nó quỳ xuống.
Ôm mẹ.
Mùi t.ử khí tanh lạnh xộc vào mũi.
Nó không run.
Chỉ có thứ gì đó trong n.g.ự.c vỡ ra.
Âm thầm.
Nó chôn mẹ.
Khi lục đồ để đốt cùng.
Nó tìm thấy cuốn sách.
Và cây b.út.
Trời sét đ.á.n.h.
Không ai thấy.
Chỉ có nó và cuốn sách.
Trang giấy mở ra.
Mực đen tự chảy.
Từ đó.
Một thứ khác lớn lên trong nó.
….
Trang viên cháy đỏ trời.
Phú hộ quỳ dưới sân, miệng gào mà không ai nghe.
Đứa trẻ ngày xưa đứng trước mặt hắn.
Ánh mắt không còn chút gì giống người.
Hắn diệt tộc.
Không sót một ai.
Máu chảy thành rãnh.
Hắn dựng nên nhà họ Lý.
Tiếng ác lan xa như mùi xác thối.
Hắn nâng đỡ nhà họ Trần.
Một gia tộc giàu thứ hai, có chung thù xưa.
Hai nhà thông gia.
Bắt tay nhau bằng lợi ích.
Đời đầu còn dè chừng.
Đời sau thì nuốt trọn.
Con trai hắn - đời thứ hai.
Lạnh hơn cha.
Tàn nhẫn hơn cha.
Có những đêm hắn tỉnh dậy, tay đã cầm b.út.
Trang sách trước mặt đầy chữ.
Nhưng hắn không nhớ mình đã viết.
Là người gác sách đời 2.
Hiểu cách viết vận mệnh bằng m.á.u hơn bố mình.
Được vua trọng dụng.
Hứa gả công chúa cho.
Hắn cần thanh sạch.
Và cách nhanh nhất để sạch…
Là đổ bẩn lên kẻ khác.
Hắn gán mọi tội lỗi cho họ Trần.
Thanh lý.
Ngọ môn nhuộm đỏ.
Đầu rơi từng hàng.
Không ai ném đá.
Không ai cứu.
Họ chỉ đứng xem.
Kinh thành hôm đó rất đông.
Và rất trật tự.
Tiểu thư họ Trần - vợ hắn - bị treo trần truồng ba ngày.
Giữa nắng.
Giữa mưa.
Giữa ánh nhìn của cả kinh thành.
Ngày thứ ba.
Chém.
Đứa em trai được người chị dùng cả sinh mạng giấu đi.
Ôm cuốn sách quái quỷ.
Đứng từ xa nhìn cả gia đình c.h.ế.t trong ô nhục.
Hắn giận run người, c.ắ.n rách môi.
Máu trào xuống n.g.ự.c.
Thấm vào bìa sách.
Cuốn sách rung lên.
Mực chuyển màu.
Nó đổi chủ.
Từ đó.
Nghiệp không còn thuộc về họ Lý.
Mà bám sang một dòng m.á.u khác.
….
Hình ảnh vỡ vụn.
Chàng trai chạy trong mưa.
Đằng sau là đao kiếm.
Đằng trước là đêm đặc quánh.
Vó ngựa chậm lại.
Một bờ sông hiện ra.
Nước đen.
Không sóng.
Không phản chiếu trăng.
Con ngựa đứng bên bờ.
Hạ cổ.
Hất Huy xuống.
Cơ thể rơi vào dòng nước lạnh đến mức tưởng như ký ức cũng đông cứng.
Đây là Vong Xuyên.
Nơi ký ức không c.h.ế.t.
Chỉ chìm.
Con ngựa nhìn xuống.
Giọng nó trầm hơn, sâu hơn:
- Ngươi nghĩ mình là người ngoài cuộc?
Dưới nước, tóc Huy bắt đầu trôi.
Không còn đen.
Mà bạc dần, từng sợi một.
Những sợi tóc bạc không trôi theo dòng.
Chúng chìm xuống.
Như bị thứ gì đó bên dưới kéo giữ.
Mặt nước bắt đầu hiện thêm hình ảnh.
Không còn là quá khứ của người khác.
Mà là những mảnh vụn liên quan đến Huy.
- Ngươi chỉ vừa nhìn thấy phần đầu của bóng tối.
- Còn muốn biết vì sao nó tìm đến ngươi không?
Trăng trên cao khuyết đi một góc.
Làng phía xa không còn tồn tại trong ký ức.
Chỉ còn nước.
Và bóng.
Và sự thật chưa nói hết.
