Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 25 - Người Ở Rìa Làng

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:10

Rừng vẫn còn ẩm hơi sương.

Nửa đêm

Huy đang ngồi tựa lưng vào gốc cây, khí tức chưa ổn định. Vết thương nơi n.g.ự.c mỗi lần vận khí lại âm ỉ đau. Chuột nằm cách đó vài bước, tai khẽ giật, như đang nghe thứ gì rất xa.

Rồi Huy ngửi thấy mùi khói.

Không phải khói rừng.

Khói gỗ khô.

Khói mái nhà.

Hắn mở mắt.

Không nói gì.

Chỉ đứng dậy.

Khí vừa tụ đã tán, nhưng hắn vẫn chạy.

Khi ra khỏi rừng, trời đã gần sáng.

Cả làng im lặng đến lạ.

Nơi từng là nhà hắn, chỉ còn một đống than đen sì. Cột gỗ cháy cong như xương sườn trồi lên khỏi mặt đất. Tro bay lơ lửng trong bình minh lụi tàn, như bụi tàn của một giấc mơ đã cháy sạch.

Không có ai ở đó.

Huy bước chậm lại.

Mỗi bước như dẫm lên thứ gì đó trong n.g.ự.c.

Hắn quỳ xuống.

Đưa tay chạm vào nền đất còn âm ấm.

Tro dính vào da.

Nóng.

Nhưng hắn không rút tay lại.

Chuột từ phía sau chạy tới, rồi khựng lại.

Nó cảm nhận được khí trong người Huy.

Khí đang đảo.

Không bốc lên.

Mà chìm xuống.

Sâu và lạnh.

Huy nhìn quanh.

Chiếc bát sứ vỡ làm đôi.

Khung cửa cháy rụi.

Một góc mái đổ sập.

Không còn gì cả.

Hắn mở miệng, muốn thở sâu hơn một chút.

Nhưng luồng khí trong n.g.ự.c nghẹn lại.

Đau không phải ở vết thương.

Mà ở chỗ khác.

Một chỗ không ai nhìn thấy.

Khóe môi hắn run rất nhẹ.

Rồi—

Một dòng m.á.u đỏ sẫm tràn ra.

Không phun.

Chỉ lặng lẽ chảy xuống cằm.

Một giọt rơi xuống lớp tro xám.

Xèo.

Âm thanh nhỏ đến mức gần như tưởng tượng.

Chuột rít khẽ, lùi lại một bước.

Nó thấy rõ.

Khí của Huy vừa vỡ một tầng.

Không hỗn loạn.

Không cuồng loạn.

Mà lặng đến đáng sợ.

Gió thoảng qua.

Trong màn tro bay, ở rìa tầm nhìn, có thứ gì đó đứng nơi cuối con đường làng.

Không rõ hình.

Chỉ như một vệt tối méo mó giữa rừng âm u.

Không tiến tới.

Không rời đi.

Chỉ đứng đó.

Quan sát.

Khi Huy ngẩng đầu lên, vệt tối ấy khẽ lệch đi một chút… như đang nghiêng cổ.

Rồi tan vào bóng cây.

Không để lại dấu chân.

Huy đưa tay quệt m.á.u trên môi.

Nhìn màu đỏ trên đầu ngón tay.

Rồi nhìn lại đống than.

Không khóc.

Không gào.

Chỉ khẽ cười.

Một nụ cười nhỏ đến mức, nếu có ai nhìn thấy, sẽ không biết đó là đau… hay là một điều gì khác vừa thức dậy.

Phía sau lưng hắn, rừng bắt đầu tối.

Và trong tro tàn còn âm ỉ, có thứ gì đó chưa cháy hết.

Huy không biết.

Trước khi hắn trở về, làng đã mục ruỗng từ bên trong.

Thì ra…

Những ngày sau bà góa đẻ dê, làng bắt đầu mất ngủ.

Đầu tiên là gà.

Một buổi sáng, mười mấy con gà nằm c.h.ế.t rải rác khắp sân.

Không vết c.ắ.n.

Không m.á.u.

Mắt mở trừng trừng, như đã nhìn thấy thứ gì đó trước khi tắt thở.

Người ta gom xác lại.

Chưa kịp chôn thì nửa đêm — tiếng gáy vang lên.

Rõ ràng.

Dài.

Rền rĩ.

Nhưng rõ ràng… không còn con gà nào sống.

Rồi đến heo.

Heo trong chuồng đồng loạt bỏ ăn.

Đêm thứ ba, cả làng nghe tiếng rú xé tai.

Không phải một con.

Là cả đàn.

Sáng hôm sau, chuồng heo im phăng phắc.

Cửa còn khóa.

Nhưng bên trong… chỉ còn xác.

Da lạnh như đã c.h.ế.t từ lâu.

Người đầu tiên thấy khỉ là thằng bé chăn bò.

Nó nói có con gì đó ngồi trên mái đình.

Ngồi thẳng.

Như người.

Tối đến, vài người nghe tiếng chân chạy trên mái ngói.

Rồi một giọng nói.

Không rõ nam hay nữ.

Chỉ hỏi:

“Ta… có giống ngươi không?”

Ai trả lời, hôm sau biến mất.

Ai im lặng, sáng ra thấy cổng nhà bị cào nát.

Có người thì thầm nó bắt chước giọng người thân đã mất.

Nếu người trong nhà đáp lời…

Thì sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m vào hôm sau

Có người đáp lời rồi biến mất.

Có người không đáp… sáng ra vẫn nằm lạnh trên giường.

Tin đồn bắt đầu chảy như nước bẩn.

“Từ ngày nhà nó có tang…”

“Nó hay vào rừng lúc nửa đêm…”

“Có người thấy bóng đứng sau lưng nó…”

Tên Huy không ai dám nói lớn.

Nhưng ai cũng nghĩ tới.

Sợ cần một vật để bám vào.

Và Huy ở đó.

Đêm đó

Không tiếng rú.

Không tiếng gáy.

Không tiếng bước chân trên mái.

Làng im lặng bất thường.

Sự im lặng ấy làm tim người ta đập mạnh hơn.

Có kẻ nói:

“Nó đang làm phép.”

Có kẻ nói:

“Phải dứt trước khi quá muộn.”

Đuốc được thắp lên.

Không ai ra lệnh.

Nhưng cũng không ai ngăn.

Lửa chạm vào cánh cửa.

Chỉ một đốm nhỏ.

Rồi gió thổi.

Ngọn lửa bùng lên.

Người ta lùi lại.

Không nhìn nhau.

Không nhìn ngôi nhà.

Chỉ nhìn lửa.

Như thể lửa sẽ gánh hộ nỗi sợ của họ.

Ở rìa làng, dưới tán cây tối, có ba bóng đứng cách xa ánh lửa.

Một bóng ngồi thẳng trên cành cao.

Một bóng thấp, nặng, thở khịt.

Một bóng nhỏ hơn, đầu nghiêng về phía ánh cháy.

Không ai trong làng nhìn thấy chúng.

Chúng không tiến lại.

Chúng chỉ quan sát.

Lửa phản chiếu trong ba đôi mắt khác nhau.

Khi mái nhà sập xuống,

từ phía rừng vang lên một tiếng gáy kéo dài.

Khi ngọn lửa sắp tắt vì gió đổi chiều,

bóng thấp nặng khịt mũi một cái —

gió đổi hướng.

Sáng hôm sau, dân làng tỉnh dậy trong tro tàn và mùi khói.

Họ tin mình đã làm điều cần làm.

Cho đến khi… từ mé rừng vọng lại tiếng bước chân chạy trên tán cây.

Và một giọng nói xa xôi, méo mó:

“Giống… không?”

Lần này, cả làng đều nghe rõ.

Lúc đó, vài người mới chợt hiểu.

Nhưng ngôi nhà đã thành than.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Chương 25: Phần 1 Tập 25 - Người Ở Rìa Làng | MonkeyD