Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 31 - Viện Thủ
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:11
Huy nằm ngửa trên mặt đất.
Ngực phập phồng dữ dội.
Tay phải ôm c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c như sợ trái tim vỡ ra.
Bên trong cơ thể-
Ba luồng khí xoáy loạn.
Chuột.
Hổ.
Mèo.
Ba ý chí vẫn va vào nhau như ba con thú bị nhốt chung l.ồ.ng.
Đầu Huy ong lên.
Mắt mờ đi.
Cậu thở gấp.
- C.h.ế.t tiệt…
Phía trước.
Ba bóng đen đã lao tới.
Khỉ nhảy từ cành cây xuống.
Thân nó co lại như lò xo.
Gà đập cánh.
Không khí rít lên.
Heo hạ thấp đầu.
Hai chiếc nanh cày đất tạo thành rãnh dài.
Ba con.
Ba hướng.
Như ba viên đạn cùng nhắm vào một mục tiêu.
Chính là Huy.
Huy nghiến răng.
Khí trong người gần như cạn.
Nhưng cậu vẫn ép nó tụ lại.
Từng chút.
Từng chút một.
Khí tụ trước n.g.ự.c.
Mỏng.
Yếu.
Nhưng vẫn thành hình.
Một tấm khiên.
Trong suốt.
Rung lên như mặt nước.
- Đỡ được bao nhiêu… thì đỡ…
Ba con yêu thú lao tới.
Khoảng cách biến mất trong nháy mắt.
ẦM!!!
Tiếng va chạm nổ tung giữa rừng.
Đất đá bật lên.
Bụi bay mịt mù.
Cây cối rung bần bật.
Một khoảng rừng như bị ném b.o.m.
Huy cảm thấy cơ thể chấn động.
Tấm khiên vỡ vụn như kính.
Nhưng-
Cậu vẫn còn cảm giác.
Vẫn còn đau.
Vẫn còn thở.
- Mình… chưa c.h.ế.t?
Gió thổi qua.
Bụi dần tản ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến Huy sững lại.
Con khỉ đang bị kéo lơ lửng giữa không trung.
Ba chiếc đầu ch.ó ngoạm c.h.ặ.t lấy nó.
Một đầu c.ắ.n cổ.
Một đầu c.ắ.n tay trái.
Một đầu c.ắ.n tay phải.
Ba cái hàm siết c.h.ặ.t như kìm sắt.
Con khỉ điên cuồng giãy giụa.
Thân nó giật liên hồi.
Đuôi quất loạn xạ.
Nhưng không thoát nổi.
Con ch.ó ba đầu gầm gừ.
Ba cổ họng phát ra ba âm thanh khác nhau.
Trầm.
Khàn.
Rít.
Bên trái.
Con gà vừa bổ xuống-
Bỗng khựng lại giữa không trung.
Một chiếc sừng trâu cong v.út đã chặn ngang cái mỏ của nó.
Kim loại va vào đá.
Keng!
Gà vỗ cánh điên cuồng.
Nhưng không nhích thêm được một phân.
Trước mặt nó-
Một sinh vật kỳ dị đang đứng đó.
Thân hình như cá chép.
Da đen như mực
Nhưng trên đầu mọc sừng trâu.
Hai râu dài bay phấp phới.
Nó cười khặc khặc.
Giọng khàn khàn.
- Kẻ thù cũ…
- Tính ít lãi… chứ nhỉ?
Con gà rít lên giận dữ.
Trong khi đó-
Con heo đứng giữa khoảng đất.
Nó nhìn trái.
Rồi nhìn phải.
Con khỉ bị ch.ó ba đầu khống chế.
Con gà bị chặn đứng.
Hai mắt đỏ của nó chớp liên tục.
Nó bắt đầu nhận ra-
Tình hình không ổn.
Con heo quay đầu.
Định chạy.
Đúng lúc đó-
Một luồng khí quấn lấy chân nó.
Nhanh như roi.
Chát!
Huy đứng phía sau.
Khí trong tay hóa thành roi dài.
Quấn c.h.ặ.t c.h.â.n sau của con heo.
Cậu kéo mạnh.
Con heo trượt một đoạn dài trên đất.
Huy thở dốc.
Nhưng vẫn cười.
- Cảm ơn…
- Cảm ơn nhiều nhé.
Con heo gầm lên.
Nó cố vùng ra.
Huy nghiêng đầu.
Giọng khàn đi vì kiệt sức.
- Tí thì… lại phải xuống uống canh nữa.
Ánh trăng chiếu xuống.
Ba con yêu thú bỗng nhận ra-
Cục diện đã đổi.
Không còn là một mình Huy.
Mà là…
Cả một bầy.
Heo vừa quay đầu định chạy.
Nhưng đã muộn.
Một tiếng “vút” khô khốc.
Sợi roi khí trong tay Huy quấn c.h.ặ.t lấy chân sau của nó.
Giật mạnh.
Con heo khổng lồ bị kéo bật ngược lại, thân hình nặng nề cày một rãnh dài trên mặt đất. Đất đá b.ắ.n tung.
Nó gầm lên.
Âm thanh không giống tiếng heo.
Mà giống một thứ gì đó đang bị lột khỏi thân xác của chính nó.
Huy đứng dậy chậm chạp.
Nửa người trái vẫn cứng như đá.
Nhưng mắt cậu… lạnh.
Không còn chút do dự.
Con heo vùng vẫy.
Bốn chân quẫy loạn.
Cặp mắt đục ngầu nhìn Huy, lần đầu tiên trong đó xuất hiện thứ cảm xúc rất con người.
Sợ.
Huy kéo sợi roi.
Từng bước.
Từng bước.
Lôi nó lại gần.
Con heo cắm móng xuống đất, cố ghìm thân lại. Móng nó cào bật cả rễ cây.
Nhưng vô ích.
Nó vẫn bị kéo đi.
Chậm rãi.
Như một con thú bị kéo lên bàn mổ.
Huy dừng lại ngay trước mặt nó.
Con heo thở hồng hộc.
Hơi thở nóng phả vào mặt Huy.
Mùi tanh hôi nồng nặc.
Huy nhìn nó.
Rồi khẽ nói, giọng khàn khàn:
- Lúc t.r.a t.ấ.n cô ấy… mày cười vui lắm mà.
Con heo rít lên.
Đột ngột húc tới.
Khoảng cách quá gần.
Nhưng-
Mắt Huy lóe lên.
Đôi mắt của mèo.
Thế giới chậm lại.
Cậu nghiêng đầu.
Chiếc nan khí trong tay xoay một vòng.
Không c.h.é.m.
Không đ.â.m.
Mà cắm thẳng xuống đất.
Ngay khi con heo lao tới-
Huy giật mạnh sợi roi khí.
Chân sau nó bị kéo lệch.
Thân hình khổng lồ mất thăng bằng.
Nó trượt qua cây nan đang dựng.
Một tiếng “phập” trầm đục vang lên.
Con heo khựng lại.
Không còn lao nữa.
Nó đứng im.
Hai mắt mở to.
Chậm rãi cúi xuống.
Cây nan khí đã xuyên từ dưới cổ họng lên khoang miệng.
Máu đen rỉ ra theo từng nhịp thở.
Không nhiều.
Nhưng mỗi lần nó thở-
Máu lại sủi lên như bọt bùn.
Con heo run rẩy.
Cố bước thêm một bước.
Không được.
Thêm một bước nữa.
Cũng không.
Cuối cùng.
Nó khuỵu xuống.
Thân hình nặng nề đổ ầm sang một bên.
Mặt đất rung lên.
Huy vẫn đứng đó.
Im lặng.
Con heo chưa c.h.ế.t ngay.
Nó vẫn thở.
Mỗi hơi thở đều yếu hơn.
Đôi mắt dần mất tiêu cự.
Nhưng trước khi tắt hẳn
Nó nhìn Huy.
Không còn hung ác.
Chỉ còn… hoang mang.
Như không hiểu vì sao mình lại c.h.ế.t.
Huy cúi xuống.
Rút cây nan khí ra.
Âm thanh “rút” khô khốc vang lên trong đêm.
Hóa khí thành d.a.o, Huy đ.â.m lần nữa
Lần này thẳng vào mắt.
Con heo giật dựng lên.
Tiếng kêu bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Huy vặn cổ tay.
Khí xoáy.
Lưỡi d.a.o bên trong xé nát mọi thứ phía sau con mắt.
Thân hình to lớn rung lên từng cơn.
Rồi…
Chậm dần.
Chậm dần.
Chỉ còn một chân vẫn giật nhè nhẹ.
Huy đứng đó.
Thở nặng.
Con chuột trong đầu lắp bắp:
- C…cái cách g.i.ế.c này…
Con hổ trầm giọng:
- Nó đang g.i.ế.c bằng thù hận.
Mèo thì thầm:
- Không.
- Là tội lỗi.
Gió rừng thổi qua.
Mùi m.á.u tanh hòa vào mùi đất ẩm.
Phía xa.
Khỉ và gà không còn cười nữa.
Chúng nhìn cái xác heo.
Rồi nhìn Huy.
Ánh mắt bắt đầu thay đổi.
Lần đầu tiên.
Chúng nhận ra.
Tên người trước mặt-
không còn là con mồi
