Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 53 - Máu Phượng
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:15
Trong thức hải im lặng khá lâu.
Ai cũng đang suy nghĩ.
Đột nhiên…
Con gà lên tiếng.
“Ngươi thấy lông ta đỏ rực chứ?”
Huy mở mắt.
“Ừ… thấy.”
“Thì sao?”
Con gà vỗ vỗ cánh.
Giọng nó có chút tự đắc.
“Thật ra… ta từng có m.á.u mủ với Phượng Hoàng Lửa.”
Huy nhíu mày.
“Ngươi?”
“Liên quan tới phượng hoàng?”
Con gà khịt mũi.
“Đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó.”
“Rất lâu về trước…”
“Trời cần tứ đại thần thú trấn áp tứ phương.”
“Nên đã tập hợp.”
“Long.”
“Ly.”
“Quy.”
“Phụng.”
“Tổ tiên của ta… có quan hệ rất xa với Phượng Hoàng.”
“Xa đến mức…”
“…nói ra cũng hơi xấu hổ.”
Con khỉ cười khì.
“Nói thẳng là bà con xa tám đời.”
Con gà lườm nó.
“Im!”
Rồi tiếp tục kể.
“Ngày xưa…”
“Khi Phượng Hoàng vắng ổ…”
“Tổ tiên của ta hay lén tới nhặt lông rụng.”
“Sau đó…”
“Nó gắn mấy cái lông đó lên người.”
“Rồi bay lên trời.”
Huy trợn mắt.
“Bay… lên trời??”
Con gà gật đầu.
“Ừ.”
“Rồi còn bay tới Thiên Đình.”
“Đến tận nơi…”
“Tiếp kiến Ngọc Hoàng.”
Huy há miệng.
“Ngọc Hoàng… tin thật à?”
Con gà nhún vai.
“Chắc lúc đó trời nhiều việc quá.”
“Hoặc là…”
“Phượng hoàng nhìn cũng na ná nhau.”
“Thế là tổ tiên ta…”
“Được phong thánh thú.”
Con mèo bật cười.
“Ăn cắp lông mà cũng thành thánh.”
Con gà gắt.
“Chưa hết!”
“Phượng Hoàng sau đó biết chuyện.”
“Nó tức điên.”
“Nó bay thẳng lên Thiên Đình…”
“Kiện lên Ngọc Hoàng.”
Nhưng vấn đề là…
Lời vua đã ban.
Không thể rút lại.
Cuối cùng…
Phượng Hoàng bị đuổi về.
Nó ấm ức
Tức giận.
Thế là…
Nó bay khắp nơi.
Gây hạn hán.
Đốt cháy rừng.
Làm trời đất khô cằn.
Ngọc Hoàng nổi giận.
Sai Thiên Lôi đ.á.n.h c.h.ế.t nó.
Một tia sét khổng lồ giáng xuống.
Phượng Hoàng…
cháy thành lửa.
Nhưng…
Lửa đó không tắt.
Từ trong tro tàn…
Phượng Hoàng tái sinh.
Đó gọi là…
Niết Bàn.
Huy nghe xong.
Im lặng vài giây.
Rồi nói.
“Hay quá.”
Con gà gật đầu.
“Đúng chứ.”
Huy tiếp.
“…Nhưng liên quan gì tới ta?”
Con gà suýt ngã khỏi cành cây.
“Trời đất…”
“Ngươi đúng là đầu gỗ.”
Nó nhìn Huy.
Ánh mắt lóe lên.
“Nếu ngươi tin ta…”
“Và bồi dưỡng ta thành Phượng Hoàng…”
“…thì bay không phải vấn đề.”
Huy bật dậy.
Mắt sáng rực.
“Thật chứ?!”
Con gà gật đầu.
“Thật.”
Huy kích động.
“Thế phải làm cách nào?”
Con gà suy nghĩ một chút.
Rồi nói.
“Cách đơn giản nhất…”
“…để sét đ.á.n.h.”
Huy đứng hình.
“Cái gì???”
Con gà giải thích.
“Phượng Hoàng muốn niết bàn…”
“Phải tắm trong lửa trời.”
“Thiên lôi đ.á.n.h xuống.”
“Cơ thể cháy rụi.”
“Sau đó…”
“Tái sinh.”
Huy nhìn lên bầu trời.
Trời xanh.
Nắng gắt.
Không một gợn mây.
Cậu quay lại.
“…Bây giờ đang mùa khô.”
“Kiếm sấm sét ở đâu ra???”
Trong thức hải…
Tất cả lại im lặng.
Một lúc sau.
Con khỉ bỗng nói.
Giọng rất nhỏ.
“Thật ra…”
“…ta có một ý.”
Huy quay phắt lại.
“Nói!”
Con khỉ cười gian.
“Ngươi quên rồi sao?”
“Ngươi đang cầm…”
“bút Hắc Long.”
Con khỉ vừa nói xong.
Cả thức hải im lặng.
Huy chớp mắt.
Rồi từ từ quay sang nhìn cây bút Hắc Long trong tay.
“Ý ngươi là…”
“Dùng nó gọi thiên lôi?”
Con khỉ gãi đầu.
“Không chắc gọi được.”
“Nhưng nếu vẽ trận dẫn lôi…”
“Có thể dụ sét đ.á.n.h xuống.”
Con gà lập tức chen vào.
“Nhưng nhớ kỹ.”
“Sét phải đánh vào ngươi.”
Huy tròn mắt.
“Đánh vào ta??”
Con gà gật đầu.
“Ta đang ở trong người ngươi.”
“Ngươi bị sét đ.á.n.h…”
“Ta mới tắm được lửa trời.”
Huy nuốt khan.
“Lỡ ta c.h.ế.t cháy thì sao?”
Con mèo lười biếng nói.
“Thì tụi ta đổi chủ.”
Con khỉ phá lên cười.
“Đùa thôi.”
Con hổ trầm giọng.
“Nếu chịu được sức mạnh của bảy chúng ta…”
“Một đạo thiên lôi chưa chắc g.i.ế.c được ngươi.”
Huy nhìn bầu trời.
Nắng gắt.
Không một gợn mây.
Cậu hít sâu.
“Được.”
Huy mở cuốn sách.
Cầm bút Hắc Long.
Truyền khí vào.
Đầu b.út bắt đầu phát sáng.
Khí lực từ khu rừng…
Liên tục bị hút vào.
Huy bắt đầu vẽ trận pháp.
Những nét b.út đen xuất hiện giữa không trung.
Như có thứ vô hình đang giữ lại.
Một vòng
Hai vòng.
Ba vòng.
Một trận đồ khổng lồ dần hình thành trên bầu trời.
Không khí bắt đầu thay đổi.
Gió nổi lên.
Lá rừng rung rào rào.
Mây từ bốn phía kéo tới.
Trời nhanh ch.óng tối sầm lại.
Mạnh lúc đó đang ở ngoài rừng.
Ông ngẩng đầu nhìn trời.
“Cái quái…”
“Dự báo thời tiết nói không mưa mà…”
Trong rừng.
Huy đứng giữa trận pháp.
Mồ hôi chảy đầy mặt.
Con gà thì thầm.
“Chuẩn bị.”
Một tia sáng lóe lên trong mây.
ẦM!!!!
Một tiếng sấm khủng khiếp vang dội.
Huy ngẩng đầu.
Tim đập dồn dập.
“Đến rồi…”
Tia sét đầu tiên…
giáng thẳng xuống người Huy
