Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh Thú Hay Hung Thú? - Phần 1 Tập 9 - Kẻ Đáng Lẽ Đứng Đầu
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:07
Đêm không có gió.
Chỉ có mặt đất run rất nhẹ.
Trâu đứng đó. Không di chuyển. Không cần di chuyển.
Khí của nó ép không gian trầm xuống như bầu trời thấp hẳn.
Huy đặt tay lên n.g.ự.c.
Ấn mở hai phần.
Khí lan ra.
Nhưng khi chạm tới trường khí của Trâu
Nó bị ép cong.
Như lưỡi d.a.o c.h.é.m vào vách núi.
Huy lao tới.
Đánh trước.
Một nhát c.h.é.m vào hông.
Âm thanh vang lên như kim loại chạm đá.
Da rách.
Nhưng chỉ là lớp ngoài.
Trâu dậm chân.
Không mạnh.
Chỉ vừa đủ.
ẦM.
Mặt đất nổ tung dưới chân Huy. Cơ thể mất thăng bằng.
Sừng lao tới.
Quá nhanh so với khối thân đó.
Huy né.
Chậm nửa nhịp.
Sừng quét trúng n.g.ự.c.
Không xuyên.
Nhưng lực ép nghiền nát khí phòng thủ.
Huy bị hất bay xa mấy chục mét.
Lăn.
Đập.
Đứng dậy không kịp thở.
Trâu đã ở trước mặt.
Không vội.
Vì nó biết con người nhỏ bé trước mặt này không là gì.
Cú húc thứ hai tới thẳng.
Huy lăn sang bên.
Chậm một nhịp.
Sừng rạch một đường sâu từ vai xuống lưng.
Máu nóng tràn ra.
Hai phần… hoàn toàn bất lực.
Trâu hạ đầu.
Chuẩn bị kết thúc.
Ấn nơi n.g.ự.c Huy bỏng rát.
Không mở được thêm.
Vì còn phong ấn của ông.
Huy nghiến răng.
Dồn toàn bộ khí còn lại vào điểm khóa.
Phá.
Vẫn không được
“C.h.ế.t tiệt”
Chưa kịp dứt suy nghĩ, chỉ thấy bóng chiếc sừng đã cắm phập vào n.g.ự.c, lệch khỏi tim đúng nửa gang tay
“Con đến với ông đây”
Một tiếng rạn khô khốc vang lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Phong ấn nứt.
Ba phần bật mở.
Khí dâng cao gấp bội.
Huy vùng dậy khỏi chiếc sừng, m.á.u từ lỗ hổng chảy ra như suối
Lần này, sai một ly là đi một đời.
Trâu lao tới.
Hai nguồn khí va nhau giữa không trung.
ẦM.
Đất xung quanh lõm xuống thành một vòng tròn.
Huy c.h.é.m liên tiếp vào cổ, vào gân trước, vào điểm nối giữa sừng và trán.
Máu b.ắ.n ra.
Trâu lùi nửa bước.
Lần đầu tiên.
Nhưng chỉ nửa bước.
Nó xoay người.
Húc ngang.
Huy chắn được.
Nhưng xương tay rung lên như sắp vỡ.
Ba phần đủ để ngang vài nhịp.
Không hơn.
Trâu bắt đầu tăng lực.
Mỗi cú dậm đất không còn chỉ là chấn động.
Mà là áp lực nghiền.
Đất nứt dài.
Khí quanh Huy méo mó.
Một cú húc trực diện.
Huy bị đẩy lùi ba bước.
Khí phòng thủ rạn.
Một cú nữa.
Xương sườn kêu răng rắc.
Máu phun.
Ba phần… bắt đầu sụp.
Trâu không thở gấp.
Không chậm lại.
Nó là kẻ lẽ ra đứng đầu.
Ngoài Rồng ra - không ai đủ tư cách đối diện.
Cú húc thứ tư đến.
Lần này Huy không né nổi.
Sừng đ.â.m xuyên qua bắp tay, ghì cậu xuống đất.
Đất nứt toác dưới lưng.
Phổi bị ép.
Không thở được.
Ý thức mờ dần.
Ngay khoảnh khắc đó
Bên trong Ấn vang lên một tiếng cười khẽ.
Chuột.
Nó không quan tâm sống c.h.ế.t của Huy.
Nó muốn thân xác.
Nó đẩy lên.
Không xin phép.
Không thương lượng.
“Cuối cùng cũng tới.”
“Ngươi yếu quá.”
Phong ấn rung bần bật.
Ba phần bị nuốt.
Bốn.
Năm.
Huy cảm nhận ý thức mình bị đẩy lùi.
Như bị kéo xuống nước.
“Không.”
Cậu gồng toàn bộ chút tỉnh táo còn lại.
Giữ lấy trung tâm.
Chuột gào lên trong đầu.
Nó muốn bảy phần.
Muốn toàn quyền.
Nhưng phong ấn của ông vẫn còn tàn dư.
Và Huy vẫn chưa buông.
Cuộc giằng co diễn ra trong tích tắc.
Trâu tăng lực.
Sừng ghì sâu hơn.
Xương tay vỡ.
Máu tràn ngập mặt đất.
Ngay trước khi ý thức bị nuốt trọn
Ấn bật mở tới sáu phần.
Không phải bảy.
Chuột không chiếm được hoàn toàn.
Nhưng sáu phần đã đủ để thay đổi.
Khí nổ tung.
Một vụ bộc phát làm Trâu bị hất lùi nửa bước.
Chỉ nửa bước.
Nhưng đủ để sừng rút khỏi cơ thể Huy.
Huy đứng dậy.
Mắt đỏ rực.
Ý thức không còn nguyên vẹn.
Nhưng chưa biến mất.
Móng tay kéo dài, cong lại như móc câu.
Một cái đuôi lắc nhẹ sau lưng.
Lông mịn bắt đầu lan lên má.
Vết thương trước n.g.ự.c khép lại bằng tốc độ mắt thường thấy được.
Trâu nhìn thẳng vào luồng khí trước mặt.
Lần đầu tiên
Nó không tiến ngay.
Hai quái vật. Một núi. Một thú săn.
Mặt đất ngừng rung.
Va chạm lần cuối.
