Trấn Quỷ Thôn An Ninh - Chương 2

Cập nhật lúc: 12/07/2026 16:01

04

Quả thực là quá nhiều.

Từ đó về sau, các nương t.ử ở trấn An Ninh người nào người nấy đều mang thai.

Phu quân về nhà chỉ ở lại một đêm liền mang thai, phụ nhân ngoài bốn mươi tuổi vẫn có thể mang thai.

Một t.h.a.i sinh một đứa đã là ít, mười phần thì có đến tám chín phần là sinh đôi, sinh ba sinh tư đều có, mà đứa nào đứa nấy đều sống tốt.

Vừa ở cữ xong, chỉ cần phu quân chạm vào người là lập tức lại mang thai, chín tháng sau lại có hai đứa trẻ chào đời, gà mái đẻ trứng cũng không lưu loát đến mức này.

Người trong trấn rốt cuộc cũng cảm thấy có điều bất thường.

"Tại sao không tiễn Quan Âm đi?"

"Đâu chỉ là tiễn đi, biện pháp nào chúng ta cũng đều nghĩ qua rồi."

Tôn đại bá mở miệng nói: "Khi phụ thân qua đời, chúng ta cũng không biết bức tượng Quan Âm này được thỉnh từ đâu về. Nhưng bất luận có dời nó đi xa đến mức nào, dẫu có dìm xuống đáy sông, ngày hôm sau nó vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ gì mà trở về miếu. Có một bận, Vương lão nhị to gan dùng b.úa đập vỡ rồi đem chôn trên núi, Quan Âm vẫn trở lại, còn đôi tay của Vương lão nhị thì không hiểu sao tự dưng bị gãy đoạn."

"Nữ sư phụ!" 

Tôn nương t.ử đột nhiên đứng bật dậy. 

"Nghe danh Phục Quỷ môn pháp lực cao thâm, nếu có thể tiễn vị Quan Âm này đi, chúng ta nguyện năm năm tiến cống lễ vật lên núi, đúc tượng cầu nguyện cho sư phụ."

Ta cảm thấy có chỗ nào đó kỳ quái, nhưng lại không nói rõ được là ở đâu.

Khi tiễn hai người ra khỏi phòng, Tôn đại bá đi tụt lại phía sau vài bước, ta khẽ thở dài một tiếng:

"Đi qua nhiều nơi như vậy, đây là lần đầu tiên ta thấy người đứng đầu giao phó trọng trách lại là một phụ nhân, có thể đem gánh nặng giao cho con dâu, Tôn trấn trưởng quả thực khác biệt với người thường."

Tôn đại bá nghiêng người quay đầu lại, khuôn mặt mờ ảo trong bóng tối của ánh đèn, ghé tai nói nhỏ:

"Đó là bởi vì, nàng ta có thể đưa ra những quyết định mà kẻ khác không dám quyết."

05

Trời vừa hửng sáng, ta đã dẫn Mặc Thanh đến miếu Quan Âm.

Cửa miếu khép hờ, đẩy ra phát ra một tiếng "két" ch.ói tai, mấy chiếc bồ đoàn vứt ngổn ngang bừa bãi, trên bàn thờ đã bám đầy bụi bặm.

Một tôn tượng Quan Âm cao nửa người, toàn thân màu đỏ thắm ngồi trên tòa sen, trong lòng ôm một đứa bé, lông mày mắt rủ xuống.

Ta dùng hai ngón tay kết ấn, nhẹ nhàng điểm vào giữa lông mày của ta và Mặc Thanh.

Nhìn kỹ lại, đứa trẻ bằng ngọc khắc trong lòng nàng, một làn khói xanh mờ mịt từ trên người bay lên.

Làn khói như sương mù kia chậm rãi ngưng tụ, dần dần kết thành một hình thể bán trong suốt.

Toàn thân màu ngọc, đôi mắt đỏ rực, là dáng vẻ của một tiểu đồng mười mấy tuổi, lớn lên trông cũng thật thanh tú, đang giận dữ trừng mắt nhìn chúng ta.

Mặc Thanh lấy ngón tay chọc chọc ta: "Không phải quỷ, giống như một con yêu thú đã hóa hình."

"Aaaaa!!!" 

Một tiếng hét ch.ói tai phát ra từ miệng tiểu đồng. Tiểu đồng kia hai nắm tay nắm c.h.ặ.t, mắt tròn xoe giận dữ: 

"Ngươi mới hóa hình! Ngươi mới là yêu thú! Mở to đôi mắt thiên địa rẻ tiền của ngươi ra mà nhìn, tiểu gia gia ta đây là Linh Căn Tiên Đồng dưới tòa của Nương nương, Tiên Đồng Bảo Liên!"

Khẩu khí thật lớn!

Bản năng mách bảo ta thứ này không phải là vật cực ác, ta liền chậm rãi lại gần nó.

Bảo Liên đầy vẻ cảnh giác: "Muốn làm gì? Tiểu gia gia ta ra ngoài đ.â.m c.h.ế.t các ngươi bây giờ!"

Ta từng bước tiến lại gần nó: "Chuyện ở trấn An Ninh là do ngươi làm?"

Tên nhóc kia đảo mắt liên tục: "Là lão yêu bà kia tìm các ngươi tới à?"

"Đừng có lảng sang chuyện khác, có phải ngươi làm không?"

06

Đôi mắt tròn xoe của nó nhìn nhìn ta, lại ngó ngó Mặc Thanh, ước chừng đang ngầm tính toán thực lực của hai chúng ta.

Cho đến khi ta thiếu kiên nhẫn "chậc" một tiếng, Bảo Liên mới chống nạnh, lớn tiếng kêu lên một cách đầy lý lẽ:

"Thì sao nào? Ta vốn dĩ là Tống T.ử Tiên Đồng, ta ban phát con cái cho bọn họ thì có gì sai chứ?"

Nghe qua thì có vẻ có lý. Nói cho cùng, cùng lắm cũng chỉ là dùng lực quá đà, chứ không có hại người.

Ta ôn tồn khuyên nhủ: "Nhưng thế thì nhiều quá rồi, không thể ban phát kiểu đó được."

Tiểu t.ử đó lại bắt đầu đảo mắt: "Liên quan gì đến ngươi? Dám chọc vào ta, ta cho ngươi một t.h.a.i sinh tám đứa luôn!"

Ta lập tức đại nộ, một chưởng vỗ mạnh lên bàn thờ, làm bụi bay mù mịt.

"Tiểu t.ử kia đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Thấy ngươi sinh ra đáng yêu mới nói chuyện t.ử tế với ngươi, hai cây thạch lựu trước cửa là thế nào? Ép ta phải dùng biện pháp mạnh có phải không?"

Loại tiểu tiên đồng này pháp lực có hạn, cơ bản chỉ có thể làm những việc trong phạm vi linh lực của mình, ta và Mặc Thanh đối phó với nó không thành vấn đề.

Vừa nghe ta nhắc tới cây thạch lựu, Bảo Liên lập tức cuống lên: 

"Hai cái đồ xấu xí kia, các ngươi dám động vào Thạch Lựu tỷ tỷ thì tiêu đời chắc rồi! Ta… ta…"

"Ta" nửa ngày cũng không thốt ra được lời đe dọa nào, nhìn đôi mắt đỏ rực của nó phủ một tầng sương nước, ta không kìm được mà có chút mủi lòng:

"Vậy ngươi nói cho ta biết, đã xảy ra chuyện gì, dưới cây thạch lựu kia quỷ ảnh trùng trùng, ngươi là một tiên đồng, ở cùng một chỗ với quỷ quái làm cái gì?"

Bảo Liên còn đang do dự chuẩn bị mở miệng, phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng "két", kèm theo một giọng nói lanh lảnh:

"Nữ sư phụ, có trợ thủ đến rồi!"

Ta đột nhiên quay đầu, chính trong khoảnh khắc đó, sợi dây liên kết của thiên địa nhãn giữa lông mày bị đứt đoạn.

Khi quay lại, Bảo Liên đã biến mất không thấy tăm hơi, vị Quan Âm màu đỏ thắm kia vẫn đoan tọa như thường.

Ta thầm rủa một tiếng trong lòng, một ngày chỉ có thể kết ấn một lần, hôm nay không tìm thấy tiểu t.ử kia nữa rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trấn Quỷ Thôn An Ninh - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD