Trấn Quỷ Thôn An Ninh - Chương 4

Cập nhật lúc: 12/07/2026 16:02

Đã đạt được hợp tác, ta cũng không giấu giếm hắn, đem tình hình trong miếu Quan Âm và từ đường kể lại một lượt.

"Chuyện sinh con bừa bãi này khẳng định là do tiểu t.ử kia phá phách. Nhưng vị tiểu tiên đồng kia tại sao phải làm như vậy? Làm bằng cách nào?” 

“Tiểu t.ử đó xem trọng hai cây thạch lựu này như mạng sống, mà thạch lựu này lại liên can đến mười mấy mạng oan hồn trong từ đường..."

Khi cả ba người đều đang chống cằm trầm tư, bụng của Mặc Thanh bỗng kêu lên một tiếng "ục ục".

Việc bắt quỷ tạm dừng, chúng ta quyết định lên phố tìm cái ăn trước đã.

10

Chúng ta tìm một quán sủi cảo ngồi xuống, hứng chịu ánh mắt của tất cả mọi người trên phố mà bắt đầu dùng bữa.

Trấn An Ninh này, e là bao nhiêu năm nay chưa từng thấy người ngoài.

"Sư tỷ," Mặc Thanh lầm bầm, "Ngõ nhỏ đối diện có một tiểu nương t.ử cứ nhìn chúng ta suốt."

"Ai mà chẳng nhìn chúng ta?"

"Nàng ấy không giống."

Lời vừa dứt, từ khóe mắt dư quang, ta nhìn thấy tiểu nương t.ử kia trốn trong bóng tối vẫy vẫy tay với chúng ta, rồi vội vã quay người rời đi.

Ta đặt đũa xuống, ra hiệu cho hai người kia ở lại chỗ cũ thu hút ánh nhìn, bản thân vờ như lơ đễnh đi theo sau.

Qua một lối rẽ, lại qua một lối rẽ nữa, tiểu nương t.ử trốn sau một cột nhà cuối ngõ, cảnh giác ngó nghiêng xung quanh. Thấy ta đi tới, nàng mới chậm rãi bước ra, hành lễ.

Nàng ăn mặc mộc mạc thanh khiết, tầm hai mươi tuổi, đường nét khuôn mặt trông rất quen, nhưng không có nét sắc sảo nghiêm nghị như vậy.

"Ngươi là người nhà Tôn nương t.ử phải không?"

Nàng gật đầu: "Ta tên Tố Lan, trấn trưởng là tổ mẫu của ta."

Tôn Tố Lan c.ắ.n c.ắ.n môi: "Ta nghe Chu thẩm nói, nữ sư phụ đến đây để thu phục tà túy trong trấn."

"Ừm."

Tôn Tố Lan nhíu c.h.ặ.t đôi mày, giống như đang phải trải qua một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt.

Giây lát sau, nàng như hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên.

"Nữ sư phụ, con tà túy kia... có khả năng là mẫu thân của ta."

Hửm?

Mẫu thân của Tôn Tố Lan? 

Con dâu của trấn trưởng Tôn nương t.ử? 

Người đã tự tay trồng cây thạch lựu đó sao?

11

Ta trầm giọng: "Ngươi nói chi tiết xem."

Tôn Tố Lan lau lau nước mắt:

"Năm ta sáu tuổi, mẫu thân đột nhiên mất tích. Ta nhớ rõ đêm hôm đó, v.ú già đến nói với mẫu thân điều gì đó. Mẫu thân như phát điên chạy ra khỏi cửa, từ đó không bao giờ trở về nữa. Tổ mẫu nói, mẫu thân bị mê muội tâm trí, sẩy chân ngã xuống sông c.h.ế.t rồi."

Ta nhíu mày: "Vậy tại sao ngươi lại cảm thấy mẫu thân ngươi biến thành tà túy?"

"Ta luôn mơ thấy người." - Tôn Tố Lan ánh mắt m.ô.n.g lung.

"Ta mơ thấy người sống trong cây thạch lựu trước cửa từ đường, trên đầu có một cái lỗ m.á.u thâm đen, vậy mà vẫn mỉm cười với ta. Ta lén chạy đến chỗ cây thạch lựu kia, dẫu cho trời không có gió, cánh hoa cũng sẽ nhẹ nhàng vỗ về lên gò má ta..."

"Ngươi đã từng nói chuyện này với tổ mẫu chưa?"

Tôn Tố Lan lắc đầu: "Trong lòng ta cảm thấy đây không phải chuyện tốt, ta sợ sẽ làm hại đến người."

"Nữ sư phụ…" - Tôn Tố Lan mở to hai mắt, ánh mắt đầy sự giằng xé.

"Trẻ con trong trấn sinh đẻ kiểu này, đại khái là do mẫu thân ta đang tác quái. Nếu như người bắt được người, có thể hay không tha cho người một con đường sống, tiễn người vào luân hồi?"

Chân mày ta sắp thắt nút lại rồi: "Chuyện sinh con này là do tôn tượng Tống T.ử Quan Âm kia tác quái, tại sao ngươi lại nghĩ là mẫu thân ngươi?"

Tôn Tố Lan túm lấy tay áo ta, ngón tay khẽ run rẩy:

"Sau khi kế mẫu bước qua cửa liền sinh một mạch mười ba đứa con, những người khác cũng vậy, rất nhiều... Chỉ có ta, chỉ có ta sau khi sinh hạ Sùng nhi liền không bao giờ hoài t.h.a.i nữa.” 

“Ta lừa tổ mẫu rằng phu quân bị thương ở chỗ hiểm, nhưng không phải vậy đâu, phu quân hoàn toàn khỏe mạnh, là mẫu thân, người không muốn ta phải chịu khổ..."

Ta còn muốn hỏi thêm, bỗng nhiên đầu ngõ vang lên một trận ồn ào.

12

Tôn Tố Lan đại kinh thất sắc, vội vã rảo bước đi theo hướng ngược lại.

Ta quay đầu nhìn, Mặc Thanh đang túm lấy b.í.m tóc của một tiểu cô nương, đùng đùng nổi giận đi tới, Lý Việt Kim theo sát phía sau.

Mặc Thanh thực sự đã nổi giận lôi đình, dùng sức một cái đẩy ngã tiểu cô nương kia xuống đất.

Tiểu cô nương đó khoảng mười hai mười ba tuổi, khuôn mặt tròn như cái mâm, khóe miệng có chút lông tơ, hai b.í.m tóc bị Mặc Thanh túm đến mức rối xù như tổ quạ.

Ta nhíu mày: "Có chuyện gì thế này?"

Mặc Thanh mặt đỏ bừng lên, giống như phải chịu nhục nhã ê chề, chỉ tay vào tiểu cô nương kia gào lên:

"Nó tốc váy muội!"

Cái gì cơ?

"Muội đang tính tiền, tên này không biết từ lúc nào đã sán lại gần bên cạnh, muội không chú ý một chút liền bị nó chui tọt xuống dưới váy! Còn sờ loạn nữa!" 

Mặc Thanh tức điên người: "Cái trấn này có quá nhiều kẻ biến thái! Sư tỷ, chúng ta đi thôi!"

Ta cảm thấy đầu óc có chút mụ mị rồi, một tiểu lưu manh nữ nhỏ tuổi như vậy sao?

Ta nhìn sang Lý Việt Kim, người xưa nay vốn hiếm khi nghiêm túc lúc này lại đang nhìn chằm chằm tiểu cô nương kia, nét mặt không chút biểu cảm.

Đột nhiên, Lý Việt Kim tiến lên xách cổ áo tiểu cô nương kia lên, tay bóp thẳng vào cổ.

Ta kinh hãi, không đến mức phải đền mạng chứ?

Còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, tay hắn lại cực nhanh thò xuống dưới háng đứa trẻ, dứt khoát bóp một cái.

Ta: ??

Mặc Thanh: ???

Trước khi chúng ta kịp hóa đá tại chỗ, Lý Việt Kim trầm giọng mở miệng: "Đây là một nam đồng."

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, dường như có một tia sáng xẹt qua đại não.

Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, tiếng bước chân và tiếng người nói nhao nhao từ đầu ngõ truyền đến, có lẽ là phụ mẫu thân nhân của đứa trẻ này đuổi tới nơi rồi.

Ta nháy mắt một cái, đi trước đã.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trấn Quỷ Thôn An Ninh - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD