Trần Tuệ, Chờ Anh Đưa Em Về Nhà - Chương 6

Cập nhật lúc: 22/07/2026 14:03

Tôi lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn với Trình Yến Chu.

"Anh lo việc của anh đi, bớt bận tâm chuyện người khác lại."

Anh vươn tay định nắm lấy tôi nhưng lại bắt hụt vào khoảng không.

Trình Yến Chu sải bước tiến lên vài bước, nhanh tay chộp lấy cổ tay tôi: "Tôi sẽ không để em quay lại đó đâu."

Tôi nhếch môi, cố sức vùng vẫy.

Thế nhưng sức lực giữa nam và nữ quá chênh lệch, tôi đành trơ mắt để mặc cho anh kéo đi.

Trình Yến Chu lúc này hệt như một kẻ điếc, hoàn toàn phớt lờ những lời yêu cầu buông tay của tôi.

Anh tống tôi vào hàng ghế sau rồi nhanh tay khóa c.h.ặ.t cửa xe lại.

Tôi đành bất lực ngồi im ở đó suốt cả quãng đường, trên mặt không chút vui buồn hay giận dữ.

Một lúc sau, anh lấy từ trong hộc đựng đồ ra một gói bánh quy cùng một chai sữa tươi, chìa về phía tôi: "Sáng nay em chưa ăn gì đúng không?"

Tôi không nhận lấy, lặng lẽ nhắm tịt mắt lại vì không muốn nhìn thấy anh.

Anh cũng chẳng giận, nhẹ nhàng đặt những thứ đó vào lòng tôi.

Cả hai giữ im lặng suốt chặng đường cho đến khi chiếc xe tiến vào một khu biệt thự sang trọng.

"Trình tổng, tôi muốn về nhà." — Tôi nhìn Trình Yến Chu, cất giọng mệt mỏi: "Anh đưa tôi đến đây thì có tác dụng gì cơ chứ? Nếu tôi đã muốn tìm c.h.ế.t, tôi vẫn sẽ tìm cách chạy đi thôi."

Chiếc xe dừng lại vững chãi ở ô đỗ. Bác tài xế từ đầu đến cuối không thốt lấy một lời, chỉ thi thoảng qua kính chiếu hậu lén nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, khiến tôi cảm thấy có chút rợn người.

Anh đưa tôi vào nhà, còn đặc biệt cắt cử người canh chừng tôi 24/7. Nhìn dáng vẻ đó của anh, hệt như đang sợ tôi sẽ nghĩ quẩn mà làm ra chuyện dại chuột vậy.

Tôi thừa biết Trình Yến Chu là một nhà lãnh đạo xuất sắc, một người sếp tốt.

Thế nhưng giữa tôi và anh vốn dĩ chẳng có chút tình cảm cá nhân nào. Nói đúng hơn, chúng tôi thậm chí còn chẳng coi là thân thiết.

Tôi ngày ngày sống trong vũng lầy hỗn loạn của đời mình, còn anh thì chễm chệ ở ngôi cao làm vị chủ tịch quyền lực.

Hôm đó, anh đi làm về sớm hơn thường lệ.

Anh tự tay vào bếp nấu một bàn đầy thức ăn ngon lành rồi gọi tôi ra bàn ăn.

Thấy đầu tóc tôi bù xù xơ xác, anh lẳng lặng đi vào phòng ngủ lấy ra chiếc lược cùng sợi dây buộc tóc, bắt đầu nhẹ nhàng chải tóc cho tôi.

Anh vừa chải vừa thong thả cất lời: "Trần Tuệ, trước đây em đâu có như thế này."

"Năm em mười tuổi, tôi từng gặp em một lần. Lúc đó em tự giới thiệu tên mình là Tuệ Tuệ, trong từ 'say đắm trần đời'."

Đúng vậy, tên thân mật ở nhà của tôi chính là Tuệ Tuệ.

Trước khi gặp gỡ Tống Hoài Kinh, mục tiêu sống lớn nhất của đời tôi chính là sống một cuộc đời thong dong, tự tại, uống rượu thưởng trà qua ngày.

Lúc ấy, tôi luôn cảm thấy mình tuyệt đối không được lãng phí cái tên mà mẹ đã ưu ái đặt cho.

Tôi có một công việc ổn định, tự do tiêu xài số tài sản tích góp mà mẹ để lại cho mình. Thỉnh thoảng lại thong thả trải qua vài cuộc tình vội đến rồi đi.

Thế nhưng những ngày tháng tự do khoái lạc ấy lại vụt mất từ khoảnh khắc tôi lỡ lòng yêu Tống Hoài Kinh.

Chính vì yêu anh ta, nên giờ đây tôi mới phải gánh chịu cơn đau đớn đến nghẹt thở này.

Trình Yến Chu đặt bàn tay ấm áp lên bờ vai tôi, cất giọng trầm đục: "Nếu em muốn quật ngã Tống Hoài Kinh, tôi có thể giúp em."

Khóe môi tôi khẽ cong lên, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi đồng t.ử sâu thẫm của anh.

Sau đó, tôi đứng dậy, nhón chân trao cho anh một nụ hôn lên môi.

Thế nhưng ngay sau đó, tôi lập tức đứng thẳng lưng, cất giọng thản nhiên hỏi anh: "Vậy... cái giá tôi phải trả là gì?"

Trình Yến Chu nhẹ nhàng ấn tôi ngồi xuống ghế, còn anh thì ngồi xuống phía đối diện.

Tôi hoàn toàn không đoán được Trình Yến Chu rốt cuộc đang muốn làm gì.

Anh là một trong những nhân vật m.á.u mặt hàng đầu trong giới kinh doanh, việc anh muốn ra tay hạ gục một Tống Hoài Kinh đương nhiên chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thế nhưng thứ mà anh khao khát từ tôi — dù anh không nói ra — tôi cũng tự biết rõ.

Thương trường luôn cần sự trao đổi đồng giá. Bây giờ ngoài tiền bạc và bản thân ra, tôi chẳng còn lại bất cứ thứ gì.

Mà một người như Trình Yến Chu thì đương nhiên chưa bao giờ thiếu tiền. Thứ anh muốn... chỉ có thể là tôi.

"Trình tổng..."

Anh ngước lên nhìn tôi, gắp một miếng cánh gà đặt vào bát của tôi, nhẹ nhàng ngắt lời: "Ăn cơm đi, khi ăn không nói chuyện."

Bữa ăn trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt và gượng gạo.

Trình Yến Chu bảo rằng anh đã từng gặp tôi từ năm mười tuổi, nhưng trong ký ức của tôi hoàn toàn không còn chút ấn tượng nào về anh.

Sau khi dùng bữa xong, người giúp việc nhanh nhẹn dọn dẹp bát đĩa trên bàn. Tôi vẫn ngồi thẫn thờ ở đó, không chút phản ứng.

Mãi cho đến khi Trình Yến Chu đứng dậy, chậm rãi tiến về phía tôi.

Theo bản năng, tôi giật mình đứng phắt dậy rồi lùi lại một bước phòng bị.

Anh nhìn tôi mỉm cười dịu dàng: "Ngoan, đi ngủ sớm đi. Ngày mai tôi sẽ đưa em đi xem b.ắ.n pháo hoa."

Thốt ra câu nói này, giọng điệu của anh sao mà giống hệt như lời mẹ từng nói với tôi năm nào.

Ngày trước, mỗi khi tôi gặp chuyện buồn phiền, mẹ luôn đưa tôi đi xem những màn trình diễn pháo hoa rực rỡ.

Mẹ từng vỗ đầu tôi bảo: "Tuệ Tuệ à, pháo hoa tuy chỉ lóe sáng trong chốc lát rồi vụt tắt, nhưng ít ra nó cũng từng nở rộ rực rỡ nhất trên bầu trời, đúng không con?"

Ngày ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu được ẩn ý trong câu nói của mẹ.

Nhưng đến tận bây giờ, tôi mới hoàn toàn chua xát thấu hiểu.

Hóa ra năm ấy, mẹ đang ngầm báo trước cho tôi biết rằng bà rồi cũng sẽ rời xa tôi.

Đời người... suy cho cùng cũng chẳng khác nào những chùm pháo hoa ch.óng tàn kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trần Tuệ, Chờ Anh Đưa Em Về Nhà - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD