Trang Giấy Trống - Chương 74.1: Căn Bệnh Của Vân Gia (1)

Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:44

Nghe chuyện về cha mẹ anh, Vân Gia hỏi:

“Anh giống ba hay giống mẹ?”

“Em nói về ngoại hình à?”

Vân Gia gật đầu “Ừ” một tiếng.

“Chắc là giống mẹ hơn nhưng tôi giờ cũng không nhớ rõ lắm bà ấy trông như thế nào.”

Vân Gia hỏi:

“Thế còn tính cách?”

Trang Tại cụp mắt xuống suy nghĩ một lúc:

“Hình như chẳng giống ai cả.”

Anh vẫn luôn sợ hãi việc trở thành bất kỳ ai trong số họ.

Ra khỏi quán nhỏ đứng một lúc ở đầu đường người qua kẻ lại, Vân Gia quay sang nói với Trang Tại:

“Vừa nãy anh đã kể chuyện về ba mẹ anh, lát nữa tôi cũng muốn kể cho anh nghe một câu chuyện.”

“Lát nữa mình đi đâu?”

“Đến phố Thiên Thủy nhưng phải đi đường vòng, đi qua nhà thờ Helen, bên đó có một viện phúc lợi lớn nhất Thanh Cảng.”

Trang Tại hỏi:

“Muốn vào viện phúc lợi sao?”

Vân Gia lắc đầu:

“Bây giờ không cần vào, đi ngang qua một chút là được.”

...

Đi qua nhà thờ Helen, xe chạy đến gần viện phúc lợi, Trang Tại giảm tốc độ. Vân Gia nhận ra nhìn ra ngoài cửa sổ xe nói:

“Tôi lâu rồi chưa đến đây.”

Cô bảo Trang Tại cứ lái xe bình thường về phía trước, những kiến trúc quen thuộc dần bị bỏ lại sau xe. Vân Gia ngồi ở ghế phụ nhìn cảnh biển lướt qua, ánh mắt rất nhạt nói với anh rằng lần đầu tiên cô đến đây là năm tám tuổi.

Cô nhớ rất chính xác.

Năm ấy Thanh Cảng phanh phui vài vụ việc nhân viên ngược đãi trẻ em lại đúng lúc quy hoạch xây dựng, viện phúc lợi Hinh Nhạc sau khi mở rộng lần hai đã tiếp nhận trẻ em từ vài viện phúc lợi nhỏ quanh vùng. Vừa dịp quỹ từ thiện do bác gái hai của Vân Gia sáng lập tròn mười năm nên đã bỏ vốn tổ chức một hoạt động từ thiện quy mô khá lớn tại viện phúc lợi Hinh Nhạc.

Ngày diễn ra hoạt động, các phu nhân, bà chủ đeo trang sức lấp lánh đứng thành một hàng, mỉm cười chụp ảnh chung với hơn mười đứa trẻ xinh xắn được chọn lựa kỹ càng từ viện phúc lợi. Hôm sau báo chí đăng tin trang nhất, chữ in đậm ca ngợi nghĩa cử cao đẹp.

Mấy đơn vị truyền thông muốn đến phỏng vấn, Lê Yên đang bận rộn học hỏi chị dâu thứ hai cách điều hành quỹ cũng như xã giao hàng ngày với các vị phu nhân. Lúc này có tin truyền đến, tối qua mấy đứa trẻ ở viện phúc lợi Hinh Nhạc xảy ra xô xát đ.á.n.h nhau làm bị thương mắt của một bé gái, thật đúng là chuyện nhỏ phiền phức như ruồi bọ.

Bị thương thì đưa đi bác sĩ, chuyện cỏn con này sao cũng phải báo cho bà ta? Lê Yên có chút bất mãn lại nghĩ đến lát nữa truyền thông phỏng vấn xong sẽ chụp ảnh mẹ con bà ta đăng báo, nên càng không vui hỏi:

“Vân Gia đâu?”

Lúc ra cửa bà ta chẳng phải đã dặn dò đợi Vân Gia học đàn xong là đưa con bé đến đây ngay sao? Người dưới làm việc kiểu gì vậy? Bà ta còn lo người hầu mặc nhầm váy lễ phục cho Vân Gia, đang định dặn dò thì thấy trợ lý sinh hoạt trước mặt vẻ mặt khó xử nói:

“Tiểu thư đến bệnh viện rồi.”

Cô bé ở viện phúc lợi bị thương trong lúc đùa giỡn với mấy đứa trẻ cùng phòng trước khi ngủ tối qua. Sáng nay tỉnh lại trong bệnh viện, cô bé có số điện thoại của biệt thự nên đã nhờ người ở bệnh viện gọi đến.

Vân Gia có quản gia đi cùng, hiện tại người đã ở bệnh viện.

Lê Yên khi đó vẫn chưa ý thức được sự kiện nhỏ này ảnh hưởng sâu sắc đến con gái thế nào. Bà ta vốn đã quen và coi như bình thường những hành động của con gái mà bà ta không thể lý giải, thậm chí bà ta làm xong phỏng vấn với truyền thông mới chạy đến bệnh viện, mục đích cũng chỉ là muốn đón Vân Gia về.

Nhưng khi vội vàng chạy đến tầng lầu có phòng bệnh, bà ta lại ngạc nhiên thấy người chồng vốn nên bận rộn công việc lại xuất hiện ở đây. Trợ lý của chồng cầm áo vest đứng một bên, chồng bà ta thì ngồi xổm trước ghế dài hành lang bệnh viện, giữ tầm mắt ngang bằng giảng giải đạo lý với cô con gái đang ngồi trên ghế khóc nức nở.

“Pháp luật không trách phạt đám đông” đối với một đứa trẻ muốn thay người bạn thân bị thương bắt được hung thủ mà nói, dù có giải thích nhẹ nhàng thế nào thì cũng quá tàn nhẫn.

Vân Gia tuổi còn nhỏ càng không thể chấp nhận, viện trưởng nói nguyên nhân đám trẻ kia cùng nhau bắt nạt Tuyết Chi là vì sự yêu thích của cô dành cho Tuyết Chi đã phá vỡ sự công bằng.

Bởi vì cô phát cho Tuyết Chi thêm một cái bánh kem, cài kẹp tóc đá quý của mình lên tóc Tuyết Chi và hôm qua lúc chụp ảnh chung cô muốn đứng cùng Tuyết Chi cho nên bọn họ mới hùa nhau ghét cô bé. Họ tranh giành cái kẹp tóc đó và chọc hỏng mắt cô bé.

Vân Gia nghẹn ngào hỏi:

“Nếu bọn họ đều không có lỗi vậy thì ai sai ạ?”

Vân Tùng Lâm muốn giảng cho cô hiểu đạo lý “không sợ ít, chỉ sợ không đều”. Không chỉ ở một viện phúc lợi nhỏ bé, sau này nếu cô muốn điều hành một tập đoàn lớn cũng vậy, giữa người với người tự nhiên có sự thân sơ xa gần nhưng sự công bằng ngoài mặt vẫn vô cùng quan trọng.

Nhưng con gái hoàn toàn không nghe lọt tai, gục vào vai ông khóc đến tê tâm liệt phế:

“Con không thích công bằng, con chỉ thích làm cho người con thích nhận được thật nhiều thật nhiều thứ, tại sao lại không được chứ?”

Nếu có cơ hội làm lại lần nữa, Vân Tùng Lâm lúc ấy tuyệt đối sẽ không nói với con gái:

“Nhưng sự yêu thích của con như vậy sẽ hại người ta.”

Nhà họ Vân chi trả toàn bộ chi phí phẫu thuật cho cô bé tên Tuyết Chi này. Sau khi cắt bỏ mắt phải bị hoại t.ử, họ cũng đưa cô bé đi làm mắt giả chỉnh hình tốt nhất thời bấy giờ.

Sau phẫu thuật, Tuyết Chi gầy đi một vòng lớn cũng như biến thành một người hoàn toàn khác. Trên người không còn chút nào vẻ rạng rỡ hoạt bát như lần đầu Vân Gia gặp, cô bé trầm mặc và u ám. Nếu không phải viện trưởng nói Vân tiểu thư đến thăm và dẫn cô bé ra ngoài, cô bé đã nửa tháng không thấy ánh mặt trời cũng hoàn toàn không muốn gặp ai.

Cô bé đứng trước mặt Vân Gia không nói một lời, giống như chưa từng gặp qua cô tiểu thư thiên kim xinh đẹp như b.úp bê Tây Dương này.

Lần đầu gặp mặt Vân Gia cũng từng khen cô bé xinh xắn, không chút che giấu sự yêu thích của mình. Nhưng hiện tại cô bé đã biết rõ sự khác biệt giữa mình và Vân Gia, cái đẹp của họ cũng hoàn toàn không giống nhau.

Vẻ đẹp của Vân Gia là gấm thêu hoa.

Còn vẻ đẹp của cô bé lại mang đến tai họa.

Viện trưởng đứng bên cạnh với vẻ mặt biết ơn vô cùng, nhắc nhở cô bé chi phí mấy lần phẫu thuật này đều do nhà họ Vân chi trả, không quên tranh thủ ca ngợi tấm lòng nhân ái của tập đoàn Vân Chúng, bảo cô bé phải cảm ơn thật tốt.

Trên mặt cô bé cứng nhắc hiện lên một chút biểu cảm, dùng con mắt giả không nhìn thấy gì kia nhìn chằm chằm Vân Gia, từ từ nở một nụ cười quái dị nói:

“Cảm ơn bạn nhé, Vân tiểu thư, bạn thật tốt bụng.”

Vân Gia cảm thấy rất không thoải mái, bảo viện trưởng rời đi để hai người nói chuyện riêng, sau đó nắm lấy tay Tuyết Chi lo lắng hỏi cô bé có phải vẫn còn bị bắt nạt không.

Đối phương lại rút tay ra mỉm cười:

“Vân tiểu thư, bọn họ đã không còn bắt nạt mình nữa rồi, viện trưởng nói mình bây giờ là trẻ em đặc biệt, bảo bọn họ đều phải quan tâm yêu thương mình.”

Thế là bọn họ “nghe lời”, lúc nào cũng nhắc nhở cô bé về sự thật mắt không nhìn thấy, lúc xuống cầu thang cố ý xô ngã cô bé một cách thô bạo rồi lại đỡ cô bé dậy, dành cho cô bé rất nhiều sự “quan tâm yêu thương” không tưởng nổi. Mà những người này vẫn có thể sống vô lo vui vẻ dưới sự bao bọc nhân từ của tập đoàn Vân Chúng.

Vân Gia nhỏ giọng cầu xin cô bé đừng như vậy, trước kia cô bé chưa bao giờ gọi cô là Vân tiểu thư bởi vì họ là bạn bè vừa gặp đã thân cũng từng có rất nhiều khoảng thời gian vui vẻ. Vân Gia rất nhanh nghĩ ra một ý kiến.

“Mình có thể bảo ba mình…”

Đối phương ngắt lời cô:

“Vân tiểu thư, bạn muốn nghe lời nói thật không?”

Vân Gia sững sờ.

“Bạn đừng đối tốt với mình nữa, mình không cần. Tốt nhất bạn cũng đừng đến đây nữa, nếu không có bạn mình sẽ không biến thành bộ dạng như bây giờ. Mình mất đi một con mắt, mà không có bất kỳ ai bị trừng phạt, mình còn phải cảm ơn bạn. Mình thật sự… một chút cũng không muốn gặp lại bạn, người mình ghét nhất trên thế giới này chính là bạn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.