Trang Giấy Trống - Chương 86.1: Quên Mất (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:15

Khi nghe thấy giọng Vân Gia trong điện thoại, anh đã đứng hóng gió lạnh dưới lầu chung cư của cô đủ rồi. Ngước nhìn trăng, anh chợt cảm thấy có lẽ đây đã là cách gặp gỡ tốt nhất giữa anh và cô.

Giọng nói của Vân Gia cắt ngang dòng suy nghĩ lơ đãng của anh.

“Lát nữa nhanh một chút được không? Em hơi buồn ngủ.”

Khi anh ngẩng đầu nhìn lên, Vân Gia ghé lại hôn nhẹ lên má anh.

Ngay cả khi tay chỉ dính chút mùi vị cũng phải đặt ở mép giường, Trang Tại khựng lại một chút tưởng rằng cô nói “lát nữa nhanh một chút” là chỉ việc thay ga giường bèn đáp:

“Được, một lát là xong.”

Anh lấy hai chiếc khăn mặt màu trắng khác, nhúng một cái vào nước ấm rồi vắt khô đặt trong lòng bàn tay, sau đó đứng trước mặt cô nói:

“Tách chân ra nào.”

“Hả?”

Vân Gia sững sờ.

Động tác tách chân cô đã trở nên thuần thục, Trang Tại nhẹ nhàng áp chiếc khăn ấm lên, hơi nóng ẩm bốc lên như một liều t.h.u.ố.c chữa lành dịu dàng.

Vân Gia thắc mắc:

“Sao lại phải làm sạch bây giờ, lát nữa…”

Chẳng phải sẽ lại làm bẩn sao?

Túi nilon Trang Tại xách về từ cửa hàng tiện lợi được Vân Gia mang vào nhà vệ sinh. Bàn chải đ.á.n.h răng mới đặt trong cốc súc miệng lúc này là do cô lấy từ trong đó ra. Bây giờ, cô lại xách cái túi đó ra nhìn vào bên trong.

“Không làm à?”

Trang Tại dùng khăn khô lau lại một lần nữa rồi trực tiếp bế cô xuống. Cô vội vàng ném túi nilon đi, tiếng sột soạt vang lên, đành phải quặp hai chân quanh eo tay ôm c.h.ặ.t lấy anh. Nửa thân dưới không một mảnh vải dán sát vào người anh, cô cũng nhận ra phản ứng của anh.

Nhưng cô không có kinh nghiệm, lại cách lớp quần của anh nên cũng không thể phán đoán mức độ phản ứng này đã đến mức tên đã trên dây không thể không b.ắ.n hay chưa.

Còn Trang Tại thì không nói gì.

Đợi đến khi anh đặt Vân Gia xuống ghế sô pha trong phòng ngủ, Vân Gia mới có cơ hội nhìn thấy mặt anh. Anh nói với vẻ không chút tiếc nuối:

“Trong nhà không có bao.”

Luôn độc thân, trong nhà có thứ đó mới là lạ.

Nhưng mà ở cửa hàng tiện lợi sao lại không mua chứ? Bạn gái muốn đến nhà anh qua đêm, cho dù không nhất thiết sẽ xảy ra chuyện gì nhưng anh là người cẩn thận chu đáo, làm một bước tính mười bước, chẳng lẽ lại không chuẩn bị trước sao? Đến cả dép lê cho cô anh còn mua hai đôi màu khác nhau để chiều theo sở thích của cô kia mà.

Hơn nữa thứ đó thường được đặt ở vị trí dễ thấy và thuận tay nhất.

“Vừa nãy anh vào cửa hàng tiện lợi sao không mua?”

“Quên mất.”

Vân Gia đợi một lúc, thậm chí nhìn thẳng vào mắt anh nhưng quả thực không có lời giải thích nào thêm. Dịch vụ giao hàng tận nơi trong nước nhanh ch.óng chu đáo như vậy, nếu cần thì sẽ có cách nhưng anh chỉ nói anh quên mất.

Giữa nam nữ trưởng thành, có những khoảnh khắc ngầm hiểu ý nhau mà không thể giả ngốc được.

Lần cuối cùng đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ với Tư Hàng, chuyện chia tay sau đó không nằm trong dự tính của hai người mà là sự cố ngoài ý muốn. Mục đích ban đầu của kỳ nghỉ là để hòa giải mâu thuẫn, hâm nóng tình cảm. Họ đều mời bạn bè của mình, một nhóm bảy tám người. Bạn của Tư Hàng khi chia phòng muốn xếp họ vào một phòng, Vân Gia nói muốn ở cùng bạn mình. Tư Hàng tôn trọng yêu cầu của cô nhưng cũng tỏ ra thất vọng dù đã nhượng bộ.

Cả hai đều rất rõ việc ở chung một phòng tiến thêm bước nữa có ý nghĩa gì. Nếu không muốn, sự ngượng ngùng sẽ được tránh né ngay từ đầu.

Chuyện cô mới hơn hai mươi tuổi đầu đã hiểu, không tin Trang Tại đến giờ này vẫn không hiểu.

Sự thay đổi cảm xúc trên mặt Vân Gia bị Trang Tại nhìn thấu. Anh cúi người hôn cô thì thầm nói để sau này.

Cô cũng không quá mong đợi chuyện này xảy ra, vốn dĩ cũng đã vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, thậm chí chuyện vừa xảy ra trên giường cũng không nằm trong dự tính tối nay của cô. Vân Gia luôn là người thuận theo tự nhiên, cảm giác "có thể" quan trọng hơn nhiều so với quyết định "được", vế sau thậm chí thường xuyên bị dừng lại ở phút ch.ót vì cảm giác không đúng. Cô để ý đến cảm nhận của bản thân hơn tất cả.

Chính là khi nhận ra anh không còn nhiệt tình như lửa, cảm giác như có một cái gai mềm không đau nhưng cũng chẳng dễ chịu đ.â.m vào da thịt.

Rõ ràng giây trước cảm xúc đã có dấu hiệu đi xuống nhưng Trang Tại vừa lại gần, hôn cô, ôm cô, được bao bọc trong hơi thở của anh thì cô lại cảm thấy mình như con thú nhỏ lạc vào mùa xuân, trái tim đập thình thịch, niềm vui như đài phun nước tuôn trào không dứt.

Trang Tại lại không nắm bắt được sự thay đổi tâm trạng của cô, chỉ nhớ kỹ cái nhíu mày vừa rồi.

“Đừng không vui, giúp em làm lần nữa nhé, được không?”

Vân Gia lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo. Cảm giác vừa rồi bị anh giữ chân, trốn không được thoát không xong, ngón chân co rút đến tê dại nhanh ch.óng xâm chiếm tâm trí.

Nắm lấy bàn tay đang di chuyển xuống dưới của anh, Vân Gia cảm thấy trải nghiệm này tối nay là đủ rồi.

Ngón tay anh dừng lại ở bụng dưới của cô, vòng ra sau ôm eo cô cúi đầu hỏi:

“Sao thế?”

Vân Gia đã chuyển sự chú ý sang người anh nhìn chằm chằm vào quần anh:

“Chỗ đó của anh…”

Yết hầu Trang Tại chuyển động, hít sâu kìm nén:

“Không sao đâu.”

“Em có thể chạm vào một chút không?”

Cô chỉ là rất tò mò. Dưới ánh mắt ngầm đồng ý khi nhìn thẳng vào anh, cô đưa tay qua cách lớp quần ngủ mỏng manh.

Bị bất ngờ đẩy ngã xuống ghế sô pha, Vân Gia còn chưa kịp phản ứng, đầu choáng váng. Cô nhìn lại mình đâu có làm hành động khiêu khích gì quá đáng, chỉ là trải nghiệm lần đầu thật thần kỳ. Ở nhà hàng Nhật ăn món thịt bò hoặc cá sống còn cử động, cô cũng sẽ vì ngạc nhiên "ồ nó còn nhảy kìa" mà đưa tay bóp nhẹ một cái.

Chỉ là bóp nhẹ một cái thôi mà.

Không hiểu sao anh lại phản ứng mạnh đến thế.

Nụ hôn vừa dày đặc vừa nóng bỏng rơi xuống cổ.

“Nước miếng có bị chê bẩn không?”

Câu trả lời của cô hoàn toàn không quan trọng, như thể anh chỉ dùng câu hỏi để báo trước cho cô biết là sắp bị làm bẩn vậy. Vân Gia cảm thấy hai cúc áo ngủ trước n.g.ự.c bị cởi ra, vạt áo vướng víu bị đẩy sang một bên, theo đó là sự ướt át nóng bỏng của môi lưỡi cùng những cú mút c.ắ.n như muốn trút giận.

Tiếng cô kêu dừng lại đều vỡ vụn, ngắt quãng như d.ụ.c vọng hòa tan vào d.ụ.c vọng.

“Anh không được làm bậy, anh, anh không có bao, là anh… là tự anh quên mua mà.”

Trang Tại đè lên người cô, tư thế chẳng khác gì đang l.à.m t.ì.n.h. Nỗi đau khổ mà anh cảm nhận được lại không ngừng phóng đại. Đôi mắt đen thẫm như đầm sâu nhìn Vân Gia, bên trong kìm nén cảm xúc mãnh liệt vô cùng bạo ngược như thú bị nhốt nhưng lại chịu sự ràng buộc sâu sắc.

Anh thấm thía rằng đàn ông khi bị d.ụ.c vọng chi phối thì chẳng còn nguyên tắc gì đáng nói.

Anh vậy mà lại hối hận.

Hối hận vì hai tiếng trước ở cửa hàng tiện lợi, tại sao lại bình thản dời mắt đi giả vờ như không thấy mà “quên mất”.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.