Trang Giấy Trống - Chương 98.2: Lê Yên Biết Chuyện (2)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 02:02
“Được.”
Trang Tại không truy hỏi nữa.
Giọng điệu của anh kiềm chế như cảm nhận được một ranh giới, rất chừng mực không vượt qua. Vân Gia không muốn anh hiểu lầm nữa, giải thích:
“Mẹ em biết chuyện chúng ta yêu nhau…”
Trang Tại rất hiếm khi ngắt lời Vân Gia:
“Hiện tại chúng ta, vẫn được tính là đang yêu nhau chứ?”
“Nếu không thì sao?”
Vân Gia vừa tức vừa buồn cười, hỏi ngược lại anh,
“Cho nên anh hẹn em gặp mặt, muốn nói chuyện là đã thoát khỏi tầng quan hệ này rồi à?”
Trang Tại lập tức phủ nhận:
“Không phải.”
Tâm trạng Vân Gia vô cớ tốt lên một chút, thậm chí đã có hứng thú gạt bỏ mọi vấn đề sang một bên để trêu chọc, ra vẻ may mắn nói:
“Ồ, vậy thì tốt rồi. Hai ngày nay anh đều không đến tìm em, em cứ tưởng anh đã đưa ra quyết định gì đó, mọi người sau này cứ thế nước sông không phạm nước giếng chứ.”
“Anh không đưa ra bất kỳ quyết định nào cả, giữa chúng ta vĩnh viễn do em quyết định.” Trang Tại giải thích, “Còn về việc hai ngày nay không đến tìm em, chẳng phải em nói muốn mỗi người tự bình tĩnh sao. Đêm đó em nói rất nhiều, nhất thời anh chưa thể nghĩ thông suốt. Nếu chính anh còn chưa nghĩ rõ ràng mà mặt dày mày dạn đi tìm em hoặc là không nói nên lời, hoặc là chỉ có thể bịa chuyện nói dối lừa em thì anh không muốn như vậy.”
Vân Gia cầm điện thoại, không nhận ra mình đang giống như một đám bông gòn bị đun nóng, tư thái không tự chủ được mà thả lỏng, lười biếng dựa vào ghế nhỏ giọng nói:
“Ai cấm anh mặt dày mày dạn đâu.”
Dù là câu hỏi cô thuận miệng lầm bầm, Trang Tại cũng giải thích rất nghiêm túc, trong giọng nói có chút cẩn trọng:
“Em đừng hiểu lầm, anh không phải thấy mặt dày mày dạn là mất mặt. Em biết mà, anh không có kiểu sĩ diện kỳ quặc đó. Anh chỉ cảm thấy em không vui đưa ra vấn đề, nếu anh không suy nghĩ cách giải quyết mà chỉ muốn dỗ dành lừa gạt em cho qua chuyện thì đó mới là không quan tâm đến cảm nhận của em.”
Anh bổ sung:
“Anh sẽ không chỉ giải quyết vấn đề, anh cũng sẽ dỗ dành em. Em cho anh cơ hội được không?”
Khóe môi Vân Gia không kìm được cong lên, muốn cười lại không cho phép mình cười:
“Anh dỗ dành người ta mà nghiêm túc thế sao?”
Im lặng vài giây, anh như đã suy nghĩ kỹ càng trả lời:
“Nếu em thích kiểu không đứng đắn cũng được, anh có thể đi học.”
“Vậy anh tốt nhất học nhanh lên, bao giờ đến dỗ em?” Tâm trạng Vân Gia tốt lên, cũng đưa ra chút nhượng bộ, “Nếu anh qua đây trước Tết, em có thể cho anh gặp mẹ em, vừa khéo nhà em muốn tổ chức một bữa tiệc.”
Bên kia nhất thời không trả lời.
Vân Gia tưởng anh lại suy nghĩ sâu xa về vấn đề gặp phụ huynh, hơn nữa thái độ của mẹ cô đối với Trang Tại trước giờ cũng không tốt, có lẽ anh có lo lắng riêng.
Lời nói cũng chỉ là thuận miệng, Vân Gia đang định thu lại.
Chỉ nghe anh rất khó xử nói:
“Trước Tết không được, anh chỉ rảnh ngày mai thôi. Ba em lâm thời giao cho anh một công việc.”
Vân Gia ra vẻ khí thế kiêu ngạo đúng lý hợp tình:
“Đơn xin nghỉ việc của anh đâu? Chẳng phải vừa hay dùng được sao, ném cho ba em, bảo anh không làm nữa!”
“Vân Gia.” Nghe ra cô cố ý làm khó, anh trầm giọng như cầu xin, “Anh không thể từ chức vào lúc này được. Ba em bảo anh họ em ở Mỹ bị t.a.i n.ạ.n xe, hiện tại dự án trong tay đang đình trệ cần có người qua đó.”
Bị t.a.i n.ạ.n xe?
Chuyện này sao Vân Gia không biết?
Nếu nghiêm trọng thì đã sớm thông báo trong gia tộc, thậm chí truyền thông bắt gió bắt bóng cũng phải đưa tin rồi, hay là móng tay xước một tí cũng cần người qua giúp đỡ.
Anh họ sắp 40 tuổi rồi, không thể có suy nghĩ kiểu này được.
Vậy rất có thể là ông ba sắp 60 tuổi của Vân Gia muốn cố ý làm khó người ta, đặt ra thử thách. Rõ ràng biết họ đã giận dỗi nhau mà còn muốn phái Trang Tại đến bên kia đại dương gặp mặt cũng khó, khiến vấn đề càng khó giải quyết hơn.
“Ba em bảo anh đi làm mấy năm?”
Trang Tại cười khẽ một tiếng:
“Làm gì lâu thế, nhanh thì nửa tháng thôi.”
“Nửa tháng được không?”
Anh lại hỏi.
Vân Gia nhất thời không nghe hiểu:
“Cái gì ‘được không’?”
“Khoảng nửa tháng sau mới có thể gặp mặt, đi dỗ dành em.”
“Ai biết được.” Vân Gia vô tâm vô tư kéo dài giọng nói, “Lâu như vậy, có khi em bị người khác dỗ đi mất rồi.”
Lời nói đùa vô tâm, thuận miệng nói ra, Vân Gia còn hảo tâm nhắc nhở anh làm việc cho tốt đừng để ba cô nắm thóp.
Trang Tại nói anh sẽ cố gắng hoàn thành công việc bên đó sớm nhất có thể, cũng không quên câu nói ban đầu bị ngắt quãng của Vân Gia,
“Em bảo mẹ em biết chuyện chúng ta yêu nhau, sao thế?”
Anh tưởng mẹ con cô vì chuyện này mà xảy ra mâu thuẫn gì đó.
Vân Gia suýt nữa thì quên, nói:
“Không có gì, chỉ là mẹ em biết chuyện rồi, em đến đây sớm lần này không tính là hành vi trốn tránh.”
“Anh biết.”
Vân Gia tưởng ba chữ này trả lời cho câu “không tính là hành vi trốn tránh”, không ngờ Trang Tại nói tiếp,
“Mẹ em từng gọi điện cho anh.”
Lại là một chuyện Vân Gia hoàn toàn không biết.
“Anh không cố ý giấu em, là vì dì gọi điện tới… cũng không nói gì nhiều, anh cũng sắp quên chuyện này rồi.”
“Không nói gì nhiều? Chẳng lẽ là giúp ba em an ủi nhân viên, bảo anh làm việc vất vả rồi à?”
“Cái đó thì không phải.”
Trang Tại cảm thấy cô nói chuyện tinh nghịch, đối thoại bình thường qua miệng cô thốt ra cũng trở nên sinh động đáng yêu lạ thường,
“Dì chỉ nói, nếu anh đối xử không tốt với em thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
Nguyên văn đương nhiên không hòa nhã như vậy nhưng cũng không đến mức quá khó nghe.
Trang Tại thậm chí còn rất ngạc nhiên, người đầu tiên gọi điện cho anh vì chuyện tình cảm này lại là mẹ Vân Gia.
Lê Yên cũng bảo anh đừng nói cho Vân Gia biết.
Sau sự kinh ngạc nhẹ, Vân Gia càng hiểu rõ sự khác biệt giữa ba mẹ mình. Mẹ cô có lẽ vẫn dừng ở giai đoạn phu nhân nhà giàu mặt lạnh buông lời đe dọa, còn ba cô đã bắt đầu vẻ mặt ôn hòa thực hiện các biện pháp khiến Trang Tại không dễ chịu.
Người biết gây khó dễ nhất, thực tế lại là đàn ông.
Vân Gia rửa mặt đ.á.n.h răng xong, mặc đồ ngủ gõ cửa phòng Lê Yên.
Lê Yên mở cửa phòng, mắt hơi nheo lại như vừa ngủ một giấc bị đ.á.n.h thức, nhìn thấy Vân Gia ôm gối nhỏ đứng ở cửa cũng có vài phần kinh ngạc:
“Muộn thế này còn chưa ngủ, có việc gì không?”
Giọng Vân Gia ngọt ngào, làm nũng:
“Con muốn ngủ cùng mẹ được không ạ? Lâu lắm rồi không ngủ cùng mẹ.”
Lê Yên miệng thì nói nết ngủ của cô không tốt, giống hệt ba cô thích quấn người nhưng tay lại rất tỉ mỉ đắp chăn cho con gái.
“Mẹ đã bảo con gái nết ngủ xấu là không tốt, muốn giúp con sửa, ba con cứ không cho.”
Vân Gia ngoan ngoãn nằm trong chăn nói đỡ cho Lê Yên:
“Tại ba hết! Nếu không bây giờ con chắc chắn là một thục nữ nết ngủ đoan trang rồi.”
Lê Yên bị câu "thục nữ" của cô chọc cười.
Trong phòng không tối hẳn, một góc vẫn có ánh sáng dịu nhẹ như tấm màn mỏng bao phủ căn phòng tràn ngập mùi hương thoang thoảng.
--
Hết chương 98.
