Trang Giấy Trống - Chương 111: Hoàn Chính Văn
Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:01
Tình yêu là trò chơi của những kẻ ngốc.
Nếu một người bắt đầu cố gắng làm cao thủ trong chuyện tình cảm thì trò chơi này sắp đến hồi kết thúc rồi.
Anh ta bảo Trang Tại hãy tận hưởng sự ngu ngốc tốt đẹp này.
“Sự ngu ngốc tốt đẹp?” Vân Gia nghe xong ngộ ra, “Lần đó gặp ở Khúc Châu em không nhận ra, nghe anh nói vậy thấy anh ta quả thật giống như học nhà triết học, nói chuyện rất triết lý.”
Trang Tại nhắc nhở:
“Học dở dang chưa tốt nghiệp đâu.”
Vân Gia cười khúc khích, nhớ đến người bạn cùng phòng đại học còn tự nhiên hơn cả đàn anh của cô, lại nhớ ra một chuyện khác:
“Lần đó anh ta bảo sắp làm ba, em bé sinh chưa?”
“Sinh rồi, cuối tháng ba, là một bé gái.”
Vân Gia chẳng có chút ấn tượng nào. Lẽ ra sinh cuối tháng ba thì giờ đã làm tiệc đầy tháng rồi, là một trong số ít bạn bè thân thiết của Trang Tại, anh hẳn phải tham dự chứ.
“Sao không nghe anh nhắc đến?”
Trang Tại nói:
“Trước đây lướt thấy anh ta đăng ảnh trên vòng bạn bè, vốn định cho em xem…”
“Thế sao không cho em xem?”
Trang Tại bình thản giải thích:
“Anh sợ em hiểu lầm là anh thích trẻ con.”
Vân Gia dở khóc dở cười.
“Vậy là anh không thích trẻ con?”
Trang Tại suy nghĩ một chút, trả lời có chút khó xử:
“Không thể nói là thích hay không thích. Câu hỏi kiểu này cũng giống như hỏi anh hồi nhỏ có hứng thú với người ngoài hành tinh không vậy, sẽ có chút tò mò nhưng không có người ngoài hành tinh thì cũng có sao đâu?”
Vân Gia nhìn chằm chằm Trang Tại, như muốn chui vào đầu anh xem cái mạch não thần kỳ mà thú vị này hình thành như thế nào.
Anh lại không cảm thấy mình nói gì thú vị, bảo với Vân Gia rằng phong tục ở Khúc Châu không thịnh hành làm tiệc đầy tháng, đa số làm tiệc trăm ngày cho nên Lư Gia Trạm vẫn chưa gửi thiệp mời cho anh.
“Đến lúc đó em có muốn đi cùng anh không?”
“Được thôi.” Vân Gia đồng ý, sau đó cảm thán, “Bạn cùng phòng đại học của anh nói chuyện linh thật đấy.”
Trang Tại hỏi:
“Cái gì linh?”
“Lúc đó anh ta bảo mời em đi uống rượu mừng không cần bỏ phong bì.”
Điều này thành sự thật rồi.
Đi cùng bạn trai thì không cần bỏ thêm phong bì nữa.
Trước chuyến đi Khúc Châu, công việc trong tay Vân Gia cũng vừa vặn kết thúc.
Mùa hè ở Long Xuyên đã đến, Vân Gia đứng trước gương ướm thử từng chiếc váy mỏng manh, suy nghĩ xem chiếc nào thích hợp mặc đi gặp dì Tú Cầm, chiếc nào thích hợp đi tham dự tiệc trăm ngày con gái Lư Gia Trạm… Còn phải mang thêm một bộ quần áo khác nữa.
Sắp đến ngày giỗ của ba Trang Tại.
Mấy năm nay anh đều đi viếng mộ Trang Kế Sinh một mình, chuyến này Vân Gia muốn cùng Trang Tại đi đạo quán Chước Duyên cúng bái.
Tiệc trăm ngày nhà họ Lư tổ chức rất náo nhiệt. Nửa sau bữa tiệc Lư Gia Trạm mới dứt ra khỏi đám người thân bạn bè, dẫn vợ đến ôn chuyện với Trang Tại. Dù đã làm ba thì anh ta vẫn nhiệt tình và nói nhiều như xưa.
Vân Gia không chỉ chuẩn bị quà cho em bé mà còn chuẩn bị một phần quà cho vợ anh ta. Vợ anh ta vừa bất ngờ vừa cảm động vì sự náo nhiệt hôm nay dường như đều xoay quanh em bé, Vân Gia là người duy nhất ngoài mẹ cô ấy nghĩ đến cô ấy.
Vân Gia bảo cô ấy đừng khách sáo, lần đầu gặp mặt mà, thích quà là được rồi.
Cô ấy lại càng ngại ngùng, nói cũng là lần đầu gặp mặt mà cô ấy chẳng chuẩn bị quà gì cho Vân Gia.
Lư Gia Trạm ở bên cạnh vung tay lên nói:
“Có quà! Anh đi lấy!”
Chẳng bao lâu sau, anh ta cầm một cuốn sách quay lại. Bìa sách Vân Gia cũng quen thuộc, là cuốn mà anh ta từng tặng Trang Tại ở Tây Mạn năm ngoái. Lư Gia Trạm vừa sai người đưa b.út cho mình, vừa bóc lớp màng nilon bọc sách mới ra, viết loẹt xoẹt một dòng chữ lên trang lót: Chúc Vân Gia và Trang Tại bên nhau dài lâu.
Vợ anh ta đã sớm quen với tính cách không đứng đắn của chồng, cười chọc vào đầu anh ta bảo ra có một cuốn sách mà hận không thể phát cho cả thế giới biết, có mất mặt không.
Anh ta cười hì hì nói:
“Sách này của anh là sách bán chạy đấy, mất mặt chỗ nào. Hơn nữa quan trọng là tình nghĩa, trước đây anh tặng Trang Tại một cuốn, giờ tặng bạn gái cậu ấy một cuốn, có đôi có cặp tốt biết bao.”
Vân Gia lại rất thích món quà này.
Sáng sớm hôm sau ăn sáng cùng Phùng Tú Cầm xong, Vân Gia và Trang Tại lên đường đi đạo quán Chước Duyên.
Trên xe Vân Gia lật xem cuốn sách Lư Gia Trạm tặng hôm qua. Sách chủ yếu là hình ảnh du ký, chữ viết không nhiều, Vân Gia rất nhanh đã xem được hơn nửa cuốn.
Vào núi rồi đường đi không còn bằng phẳng nữa.
Trang Tại nhắc nhở cô đừng đọc nữa kẻo ch.óng mặt, Vân Gia mới kẹp thẻ đ.á.n.h dấu trang vào hạ cửa kính xe xuống.
Xe chạy giữa bóng râm xanh mướt của đường núi, ánh nắng vụn vỡ như bụi vàng thỉnh thoảng rắc qua kẽ lá chiếu qua cửa sổ trời. Cây cối rậm rạp chắn cái nóng giữa hè ở bên ngoài, tốc độ xe không nhanh, Vân Gia cảm nhận gió núi thổi qua chỉ thấy khoan khoái dễ chịu.
Nhớ lại năm ngoái chính là cùng tổ chuyên mục phá tứ cựu của đài truyền hình đến Khúc Châu, gặp lại Trang Tại ở đạo quán Chước Duyên.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông đang lái xe.
Vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen giống năm ngoái. Nhớ lại cảm giác xa lạ khi bất ngờ gặp lại nhìn anh từ xa qua làn khói hương nghi ngút của đàn tràng, trong lòng cô dâng lên một tâm trạng kỳ lạ, dường như duyên phận không nói rõ nào đó giữa họ cuối cùng cũng đến lúc hội tụ.
Đạo tràng năm nay đơn giản hơn năm ngoái nhiều, buổi sáng là có thể kết thúc.
Rõ ràng Trang Tại cũng nhớ chuyện xảy ra ở đạo quán Chước Duyên năm ngoái.
Khi ra cửa anh đã vặn nắp một chai nước nhỏ để vào túi Vân Gia, cô không quen dùng cái bát mẻ trong quán để uống nước đun sôi để nguội, anh còn bôi chút t.h.u.ố.c mỡ chống côn trùng rắn rết lên mắt cá chân cô.
Trang Tại đi trước lễ bài vị của ba mình.
Ánh nắng ban mai chiếu nghiêng, in bóng Vân Gia trước điện xuống bên cạnh Trang Tại.
Khi dập đầu, khóe mắt Trang Tại nhìn thấy gió thổi bay những sợi tóc của bóng hình kia. Sau khi đứng dậy, anh đứng một mình một lúc thầm nói với Trang Kế Sinh trong lòng: Học hành chăm chỉ để nên người, ở bên người mình thích, những kỳ vọng của ba đối với con, con đều đã làm được.
Một lát sau vài vị đạo trưởng đi tới, trao đổi với Trang Tại về nghi thức hôm nay trước chính điện.
Vân Gia ngồi trên ghế đá dưới gốc tùng cổ thụ nhìn Trang Tại đi về phía đàn tràng từ xa.
Gió hè thổi qua biển rừng ngút ngàn núi non xanh biếc.
Khói hương lượn lờ, tiếng chuông pháp thanh tịnh, nơi tình duyên đứt đoạn, hồng trần còn vương vấn, hương hỏa lại cháy.
Vân Gia lấy cuốn sách của Lư Gia Trạm ra tiếp tục lật về phía sau.
Đây là những cảm ngộ Lư Gia Trạm viết xuống sau khi du lịch khắp non sông gấm vóc để tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời ở tuổi 25. Trong phần phụ lục, anh ta mời 25 người quan trọng trong cuộc đời mình trả lời câu hỏi về sự “việt dã” của nhân sinh.
Trang cuối cùng là câu trả lời của Trang Tại.
[Càng nắm vững cái gọi là kỹ năng sống, khéo léo đi lại an toàn trong hệ thống xã hội lại càng muốn lao đầu vào núi đá.
Tốt nhất là một cú va chạm nặng nề sau đó bị cây gãy đá vụn chôn vùi.
Nếu bạn hỏi, người đang yên đang lành tại sao lại muốn lao đầu vào núi đá?
Bởi vì rời khỏi những bước chân dò dẫm qua sông, tuy đủ an toàn nhưng cũng mất đi linh hồn. Trong cuộc sống an ổn xu hướng đến sự bình thường vô hạn, có lẽ cần giữ lại một phần khiến người ta nơm nớp lo sợ. Giống như rón rén bước đi trên những tảng đá giữa dòng nước, con người ta luôn vừa hy vọng bước qua vững vàng lại vừa ảo tưởng đột nhiên rơi xuống nước.
Đôi khi con người ta chính là muốn lao vào núi đá, rơi xuống nước.
Chuyện cam tâm tình nguyện thì sợ gì điên cuồng hay không điên cuồng, nghèo túng hay không nghèo túng.]
-Hoàn chính văn-
