Trang Giấy Trống - Chương 22: Có Nên Giữ Vân Gia Lại Không?
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:06
"Không có, chỉ là sao hai người lại..."
Anh nhất thời không biết nên nói là "gặp được" hay là "thân thiết đến mức có thể đưa em ấy ra ngoài chơi".
Vân Gia hiểu ý cũng có chút kinh ngạc. Trang Mạn lại không hề hé răng một chút nào với anh trai mình. Cô đành phải tự mình giải thích:
"Tôi ở Học viện Nghệ thuật Long Xuyên tổ chức tọa đàm cho sinh viên mới, Mạn Mạn trùng hợp là sinh viên mới."
Trang Tại gật đầu một cái nói:
"Thật trùng hợp."
Vân Gia nhìn Trang Mạn đang ngồi cùng Thạch Tuấn ở cách đó không xa, cười nói:
"Đúng là rất trùng hợp."
Ly rượu được đẩy đến trước mặt, Vân Gia cầm lấy nhấp một ngụm.
Bản nhạc dạo đầu có tiết tấu nhanh khiến người ta không khỏi gật đầu theo nhịp đột nhiên dừng lại. Một nữ ca sĩ tóc dài màu xám tro đi lên sân khấu. Ống tay áo ngắn rộng thùng thình, cánh tay có hình xăm giơ lên tùy ý vẫy tay về phía bàn điều khiển, ánh đèn lập tức tối sầm.
Một đoạn nhạc dạo của một bài hát tiếng Anh quen thuộc vang lên.
Lúc Vân Gia xoay người trên chiếc ghế cao, ánh đèn màu hồng phấn lướt qua vừa vặn chiếu lên người Trang Tại.
Anh không thoải mái theo bản năng nhắm mắt lại, dường như đang đợi ánh đèn đi qua. Ánh đèn mờ ảo vụt qua trên gương mặt thiếu biểu cảm đó, vẻ mệt mỏi nhàn nhạt và tích tụ lâu ngày có một ảo giác như bị x.é to.ạc ra trong khoảnh khắc.
Mí mắt Trang Tại bị ánh đèn lướt qua khi mở ra lại có chút mơ hồ trong giây lát.
Và sau khoảnh khắc mơ hồ đó, Vân Gia lặng lẽ nhìn anh nhưng khi bốn mắt nhìn nhau cô lại nhanh ch.óng lướt tầm mắt đi, tay tìm đến ly rượu nắm lấy chiếc cán ly thủy tinh mảnh mai.
Nhận thấy sự xấu hổ của cô, Trang Tại chủ động mở miệng.
"Hôm đó, rượu nhét vào cốp xe thật sự là La Romanée-Conti sao?"
Vân Gia sững người một chút, phản ứng lại được anh đang nói chuyện gì "Ừm" một tiếng.
"Chắc là giả."
Vân Gia mày khẽ nhíu lại:
"Hả? Giả?"
Cô hoàn toàn không nghĩ đến còn có khả năng này. Lúc đó cô chỉ liếc qua loa một cái rồi đã nổi giận với Trang Vĩ.
"Lại không phải rượu trắng Hồng Tinh, tùy tiện là có thể mua được để tặng người." anh nâng ly về phía người pha chế hỏi, "Ở đây các anh có La Romanée-Conti không?"
Người pha chế cười ha ha:
"Anh đừng nói đùa."
Giờ phút này biết được sự thật, Vân Gia có chút bực bội:
"Sao lại có loại người này chứ, cầu người ta làm việc còn tặng rượu giả, thật quá đáng."
"Chuyện này có gì đâu, còn có người cầu người ta làm việc mà còn đ.â.m sau lưng nữa kìa," theo bản năng nói ra câu này phảng phất như đã tự mình trải qua, Trang Tại có chút hối hận. Sợ Vân Gia bên cạnh truy vấn, anh nhìn lên sân khấu lảng sang chuyện khác, hỏi người pha chế, "Không phải cuối tuần mới có biểu diễn trực tiếp sao?"
"Anh là Bá Nhạc của Đàm Hy mà, anh sinh nhật, cô ấy thế nào cũng phải đến chứ."
Vì những lời này, Vân Gia lại một lần nữa đ.á.n.h giá nữ ca sĩ mặc áo phông rộng thùng thình trên sân khấu. Âm vực của người này không cao nhưng được cái âm sắc đặc biệt, có cái cảm giác vụn vặt, khàn khàn như gió xuyên qua lá cây rất bắt tai.
Cô lắng nghe, không khỏi nói:
"Sao tôi lại cảm thấy, giọng của cô ấy có chút giống, giống..."
"Giống cô."
Bên cạnh truyền đến hai chữ thấp mà chắc chắn. Vân Gia bỗng nhiên ngẩn ra sau đó thừa nhận câu trả lời này, lại nói thêm:
"Là có chút giống tôi trước đây, nhưng tôi là trình độ nghiệp dư còn cô ấy giỏi hơn tôi nhiều. Tôi bây giờ không hát ra được cảm giác đó cũng đã lâu không hát rồi."
Vân Gia nói đến trước đây đột nhiên hỏi người pha chế:
"Này! Ở đây có thể yêu cầu bài hát không?"
"Có thể, nhưng ở đây yêu cầu bài hát phải trả phí riêng."
Người pha chế đẩy tờ giấy yêu cầu trống đến.
"Âm nhạc là vô giá mà." Nói rồi Vân Gia xoẹt xoẹt viết lên tờ giấy yêu cầu. Đưa cho đối phương xong cô giơ ngón cái chỉ sang bên cạnh, "Nhớ ghi vào sổ của anh ấy."
Khóe môi Trang Tại thoáng cong lên nhìn người phục vụ cầm tờ giấy yêu cầu đi lên sân khấu tìm Đàm Hy. Đàm Hy nhìn tên bài hát, có lẽ cô ấy hỏi là ai yêu cầu rồi thuận tay chỉ về phía Vân Gia. Cô ấy hai ngón tay kẹp mảnh giấy vuông làm một động tác chào lưu loát với Vân Gia.
Vân Gia ngón tay khẽ chạm vào môi, cười đáp lại một nụ hôn gió duyên dáng.
Nhạc dạo độc đáo vang lên ngón tay Trang Tại đang nhẹ nhàng gõ lên thành ly chợt cứng lại, ngập ngừng uốn lượn hồi lâu không hạ xuống.
Sau câu hát "giữa dòng đời vạn biến, em chỉ yêu mình anh" là một đoạn ngâm nga nhạc dạo. Dưới ánh đèn sân khấu quay tròn ngón tay Trang Tại mới một lần nữa nắm c.h.ặ.t chiếc ly.
"Vừa nãy nói anh là Bá Nhạc, là anh bây giờ bắt đầu đầu tư vào âm nhạc à?"
"Không phải."
Trang Tại trả lời.
Lần đầu tiên cùng khách hàng đến đây, vừa hay Đàm Hy đang thi tài với người khác trong quán bar. Ngày đó là buổi hát thử, phương thức bình chọn là xem tiền boa của khách hàng.
Đêm đó Trang Tại là một vị khách hào phóng.
Biết được chuyện trước đây lại nghĩ đến những lời mà đám công t.ử bột ở bữa tiệc tẩy trần nói Trang Tại và nữ ca sĩ thân mật là có chuyện như vậy. Vân Gia cong môi, khen anh:
"Vậy anh cũng rất có mắt nhìn đấy. Thế sao không làm người tốt đến cùng lăng xê người ta ra mắt làm ca sĩ đi?"
"Cô coi tôi là người thế nào? Ai cũng có thể đi lăng xê ngôi sao à."
Anh nhàn nhạt tự giễu.
Vân Gia lắc lư theo giai điệu nhẹ nhàng dễ nghe, người rất thả lỏng nói chuyện không gò bó, nửa đùa nửa thật mà nói:
"Đừng tự coi thường mình chứ tổng giám đốc Trang, qua thêm hai ba năm nữa? Sao lại không thể lăng xê chứ? Với năng lực và thành tích của anh, 30 tuổi vào hội đồng quản trị cũng không phải là hoàn toàn không có khả năng."
Cô hoàn toàn là nói đùa không để tâm nhưng trên mặt Trang Tại lại không có vẻ vui đùa tương ứng để phối hợp.
Ngược lại giữa tiếng nhạc nhẹ nhàng, anh có vẻ hơi nghiêm túc.
"30 tuổi vào hội đồng quản trị..." Anh nhìn về phía Vân Gia đang lắc lư vai thậm chí còn hát theo nhỏ giọng, "Trừ phi tôi có thể cưới cô."
Giọng anh không lớn nhưng khoảng cách giữa hai người quá gần. Bả vai Vân Gia sững lại, không lắc lư không đung đưa, như thể thời gian đều đã dừng lại một chút vào khoảnh khắc này.
Môi cô vừa động một lời chưa thốt ra.
Trang Tại đã lên tiếng trước.
Anh thoải mái cười:
"Là cô nói đùa trước."
Vân Gia phản ứng hơi chậm chạp, ngay sau đó cũng cười theo đáp lại bầu không khí bình thường không khỏi cảm khái:
"Trước đây chỉ nghe mợ nói anh thay đổi rất nhiều, bây giờ tôi mới tự mình cảm nhận được. Anh trước đây chưa bao giờ nói đùa."
"Con người luôn thay đổi."
Buổi biểu diễn trên sân khấu sắp kết thúc, họ cũng không nói gì nữa lặng lẽ nghe hát.
--
Vừa đến 11 giờ, Trang Mạn bưng một ly nước cam chưa uống hết đi đến bên cạnh Vân Gia: "Chị ơi, đến giờ em phải về rồi." Cô ấy nhìn vào chỗ ngồi trống không bên cạnh Vân Gia, hỏi: "Anh trai em đi đâu rồi ạ?"
Vân Gia quay người lại chỉ tay ra cửa:
"Anh ấy ra ngoài nghe điện thoại."
Bóng dáng người đàn ông mặc áo sơ mi trắng qua lớp kính ẩn hiện trong bóng tối bên ngoài. Điện thoại giơ lên bên tai tương đối yên lặng, còn người đi đường và xe cộ bên cạnh anh lần lượt lướt qua.
Trang Mạn đã từng thấy bộ dạng bận rộn công việc của Trang Tại. Đôi khi một cuộc điện thoại có thể sẽ kéo dài một hai tiếng đồng hồ. Cô ấy có chút không chắc chắn lần này sẽ kéo dài bao lâu liền nói với Vân Gia:
"Vậy cứ để anh trai bận đi, em tự mình về trước."
Vân Gia lo lắng đã xảy ra chuyện gì, hỏi cô ấy có việc gì gấp sao?
"Không phải ạ." Trang Mạn bật sáng điện thoại của mình, ra hiệu thời gian, "Là sắp đến 12 giờ rồi. Em đến Long Xuyên đã hứa với anh trai, dù đi chơi ở đâu thì trước 12 giờ nhất định phải về nhà."
Vân Gia bật cười. Bộ dạng nghiêm túc lúc nói chuyện của cô ấy khiến người ta muốn xoa đầu, đúng là một cô bé ngoan ngoãn vâng lời.
"Vậy được, chị đưa em về."
Lái xe đến nhưng lúc này đã uống rượu, Vân Gia cầm lấy điện thoại trên quầy bar chuẩn bị gọi tài xế lái thuê.
Trang Mạn lại vội vàng xua tay phản đối:
"Không cần đâu ạ, em tự bắt xe là được. Bên này rất dễ bắt xe. Chị ơi, chị và anh trai em chắc chắn còn nhiều chuyện chưa nói hết, hai người cứ tiếp tục chơi đi không cần phải lo cho em đâu."
Vân Gia cố tình day trán ngón tay ấn vào thái dương.
Cô và Trang Tại... thật sự không có gì để nói không hết cả.
Cô đêm nay không phải là "cô Tôn" mà là chính cô, một người không có nhiều liên hệ với Trang Tại nhưng lại bị một sợi tơ nhện trong suốt và dính níu kéo lại với nhau. Bây giờ trò chuyện, chủ đề thực ra tương đối gượng gạo không tiện nói nhiều về quá khứ cũng không tiện nói nhiều về tương lai.
Chỉ là rất kỳ lạ, cảm giác ở bên anh lại rất thoải mái.
Giống như lần trước từ Tây Mạn trở về, cô nghĩ lại những trải nghiệm của ngày hôm trước, việc đóng vai cô Tôn bên cạnh anh lại không hề làm cô khó chịu.
Lúc này Trang Tại kết thúc điện thoại từ bên ngoài đi vào, thấy họ đang ghé vào nhau nói chuyện liền hỏi một câu,
"Hai người đang nói gì vậy?"
Trang Mạn dường như muốn Trang Tại cùng cô ấy giữ người lại liền nói:
"Đến giờ em phải về nhà rồi, chị nói muốn đưa em về. Không cần đâu, anh trai anh nói với chị đi, em có thể tự về nhà được hai người cứ tiếp tục chơi đi."
Trang Tại nhìn về phía Vân Gia.
Cô đã khoác túi lên một bên vai trong tay cầm điện thoại, một bộ dạng chuẩn bị sẵn sàng để rời đi bất cứ lúc nào.
Anh hoàn toàn có thể thuận theo lời Trang Mạn mà đi nước cờ an toàn nói "cứ để em ấy một mình về là được không cần lo lắng, cô ở lại thêm một lát đi."
Thuận theo tự nhiên không có gì sai sót.
Nhưng những lời như vậy anh lại không nói ra được.
Sau khi vào Vân Chúng, anh đã ở trụ sở chính tại Thanh Cảng nửa năm. Đồng nghiệp ở đó rất thích cuộc sống về đêm, văn hóa vũ trường ở đó đã trở thành một phần của giải trí tinh thần, quan hệ nam nữ cũng tương đối cởi mở đa dạng. Anh đã được mời rất nhiều lần cũng đã quan sát gần. Tuy không ủng hộ nhưng có thể hiểu tại sao chỉ cần vài câu chuyện phiếm là có thể đưa một cô gái xa lạ về nhà hoặc đến khách sạn.
Cái bản lĩnh chỉ cần dăm ba câu là có thể làm cho con gái vui vẻ, anh không có cũng không học được.
Vừa rồi anh thực ra đã cố gắng tỏ ra nói nhiều nhưng giữa anh và Vân Gia vẫn có rất nhiều lần tẻ nhạt, nhìn nhau xấu hổ đến mức chỉ có thể chạm nhẹ ly rượu, mỗi người uống một ngụm nghe hát trên sân khấu.
Anh không chắc cô lúc này chuẩn bị đi là đơn thuần muốn đưa Trang Mạn hay là cô đã cảm thấy nhàm chán không muốn ở lại nữa.
Nghĩ như vậy anh thậm chí có chút hối hận.
Lúc nói chuyện phiếm trước đó đã không tìm được điểm thích hợp để bắt đầu đề nghị đưa cô đến chỗ ghế dài của cấp dưới. Những người đó hình như tương đối biết chơi, Thạch Tuấn hình như cũng rất biết cách làm cho con gái vui vẻ.
Lâu không mở miệng Trang Mạn kỳ quái nhìn anh:
"Anh trai, anh nói gì đi chứ."
"Xin lỗi, vừa nãy đang nghĩ một vài chuyện công việc rất quan trọng."
Suy nghĩ của anh trở lại liền xin lỗi Vân Gia.
Vân Gia cười cười nói hiểu, công việc quan trọng.
Trang Mạn lại rất bất mãn nhưng không dám lớn tiếng phản kháng. Liếc anh trai mình một cái, chỉ lẩm bẩm:
"Có thể quan trọng đến mức nào chứ? Tại sao sinh nhật mà còn phải nghĩ đến chuyện công việc. Sinh nhật một năm chỉ có một lần, anh không thể nghĩ một chút về những điều mình thích những điều làm mình vui vẻ sao?"
"Ừm, có nghĩ."
Giọng trả lời thấp và nhàn nhạt của anh, trong mắt Trang Mạn hoàn toàn là qua loa.
Cô bé dẩu môi nhún vai với Vân Gia, như thể đang nói "thấy chưa, anh ấy chính là như vậy, thật nhàm chán."
Vân Gia nhìn đôi anh em này lại cảm thấy rất thú vị.
Sau khi đã tính toán kỹ lưỡng, chuẩn bị sẵn giọng điệu thuận miệng Trang Tại thử nói với Vân Gia:
"Lát nữa Lê Dương sẽ đến, cô có muốn ở lại thêm một lát không? Tôi sẽ tìm người khác đưa Trang Mạn về."
"Đừng!"
Vân Gia vốn đang có thái độ sao cũng được, vừa nghe đến Lê Dương thì lập tức đau đầu.
Tháng trước về nhà mợ ăn cơm, mợ nhắc đến người anh họ này còn tức đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân. Mợ cho Vân Gia xem một số trang phục kỳ quái của Lê Dương mắng Lê Dương đã sắp 30 tuổi rồi mà không biết sao càng sống càng không ra hình người! Mọi người đều than thở không biết khi nào Lê Dương mới có thể thành tài, chỉ cần anh ta có được một nửa, không! một phần ba của Trang Tại là đủ rồi, bà đều nguyện ý ăn chay niệm Phật đi bái Quan Âm Bồ Tát.
"Để tôi đưa đi, vừa hay tôi cũng không muốn ở lại đây nữa."
Vân Gia dứt khoát nhận việc đưa Trang Mạn về nhà.
Trang Tại nghe cô nói không muốn ở lại đây nữa, phảng phất như một tảng đá đã treo lơ lửng lên men trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuối cùng cũng nặng nề rơi xuống. Anh cũng càng chắc chắn, màn thể hiện nói nhiều mà anh tự nhận là rất hay lúc nãy vẫn là nhàm chán.
Anh lấy điện thoại ra:
"Vậy tôi giúp cô gọi tài xế lái thuê."
Vân Gia lắc lắc điện thoại của mình nói đã hẹn rồi. Biết được Lê Dương sắp đến, cô ước gì có thể đi ngay lập tức, động tác đều hết sức nhanh ch.óng.
--
Hết chương 22.
